Lần này, ngay cả bước giới thiệu tên nhau mọi người cũng bỏ qua luôn.
Hai người chơi được phân cặp chỉ khẽ giải thích sơ sơ cho đồng đội của mình. Cậu học sinh trung học sau khi nghe xong không những không sợ mà còn hưng phấn, trên mặt viết đầy chữ “háo hức”.
Ngay cả cảm xúc của người phụ nữ giàu có kia cũng tốt hơn nhiều so với người mà Dư Tô từng gặp ở vòng trước.
Tuy bà ta vẫn tỏ vẻ không tin nổi chuyện này, nhưng ít nhất không phát điên lên gào đòi báo cảnh sát.
Những người khác đều im lặng ngồi yên tại chỗ, đợi hai người mới nắm được luật chơi sơ bộ rồi mới có người lên tiếng.
Người mở lời là một cô gái tóc ngắn ngồi bên phải bàn: “Lần này nhiệm vụ rõ ràng là muốn chúng ta nghi kỵ lẫn nhau.”
Người đàn ông đeo kính ngồi bên cạnh đẩy gọng kính dày cộp của mình, nói:
“Chín giờ tối sẽ bắt đầu trò trốn tìm. Bây giờ đã là tám giờ năm mươi. Tôi nghĩ, đã là trốn tìm thì tìm được chỗ ẩn nấp trước sẽ không sai. Chi bằng bây giờ mọi người đi xem thử địa hình xung quanh, lát nữa trốn sẽ dễ hơn.”
Anh ta còn chưa nói hết, cậu học sinh đã bật dậy định lao đi ngay, trông sốt ruột như không nhịn nổi nữa.
Lúc này, cậu bé ngồi cạnh Dư Tô khẽ nói như tự lẩm bẩm: “Trốn tìm à, không biết ai sẽ là người đi tìm nhỉ?”
Thấy Dư Tô nhìn sang, cậu bé nheo mắt cười với cô một cái.
Nơi mọi người đang ở trông giống như gian nhà chính, phía trước có một cánh cửa gỗ hai cánh đóng kín.
Cậu học sinh là người đầu tiên bước đến cửa, gan to đến mức không thèm do dự, trực tiếp đưa tay kéo cửa ra.
Bên ngoài là một cái sân, có thể thấy ngay bức tường bao cao và cánh cổng lớn sơn đỏ phía trước.
Cậu ta thò đầu nhìn ra ngoài, chuẩn bị bước hẳn ra.
Người đồng đội của cậu ta, một người đàn ông để tóc trung dài, dáng vẻ như nghệ sĩ nhíu mày, gọi với theo trước khi cậu ta bước chân qua cửa: “Đừng manh động như vậy. Tôi đã nói rồi, chết trong game thì ngoài đời cũng chết theo.”
Cậu học sinh hoàn toàn không để tâm, cười nhạt: “Game còn chưa bắt đầu mà? Không thể chết nhanh như vậy đâu. Đừng nhút nhát thế chứ.”
Nói xong liền đi thẳng ra ngoài. Dư Tô vốn còn lo sẽ xảy ra chuyện như lần trước, may mà không có gì nguy hiểm xảy ra.
Cậu bé “chậc chậc” hai tiếng, giọng điệu già dặn hẳn lên, quay sang nói với Dư Tô: “Đúng là nghé con mới sinh không sợ hổ.”
“...”
Một đứa trẻ con nói ra mấy lời như thế, đúng là tạo cảm giác trái ngược kỳ lạ, vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Thấy cậu học sinh không gặp chuyện gì, cô gái tóc ngắn cũng thử bước ra ngoài. Ngay sau đó, cặp đôi thanh niên và người phụ nữ giàu có kia cũng đi theo.
Dư Tô liền nhập nhóm, đi vài bước vào sân rồi quay lại quan sát cấu trúc của ngôi nhà.
Đây là kiểu nhà từng rất thịnh hành ở nông thôn, hai tầng, bố cục dạng chữ L ngược, phần nhô ra là khu vực cầu thang. Tầng một có gian sảnh chính ở giữa, hai bên là hai phòng ngủ. Bên cạnh phòng bên phải còn có một phòng chứa đồ, đối diện với cầu thang.
Hai bên nhà là bức tường gạch cao khoảng hai mét, vây kín toàn bộ khu nhà, không chừa lối thoát.
Ngay trước căn phòng bên trái có xây riêng một gian nhà nhỏ, nhìn ống khói và đống củi chất cạnh tường thì biết ngay đó là bếp.
Một bên sân có mảnh đất nhỏ trồng rau, phía đối diện là cái chuồng gà có giàn che đơn sơ.
Dư Tô liếc điện thoại, thấy đã 8 giờ 54 nên chỉ đi vòng quanh tầng một xem xét địa hình, tránh đến lúc trò chơi bắt đầu không kịp quay lại.
8 giờ 58, điện thoại hiện lên thông báo: [Trò chơi sắp bắt đầu, xin người chơi quay lại gian sảnh tầng một chờ lệnh.]
Mọi người nhanh chóng quay về gian sảnh, cẩn thận ngồi xuống đúng vị trí lúc nãy.
Không ai nói thêm câu nào. Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.
Người phụ nữ giàu có có vẻ căng thẳng, ánh mắt liên tục liếc nhìn những người xung quanh. Còn cậu học sinh thì ngược lại hoàn toàn, mặt đầy phấn khích như thể chỉ mong trò chơi mau bắt đầu.
Nhìn cậu ta, Dư Tô không nhịn được nghĩ thầm, hóa ra cái cảm giác háo hức lần trước của mình vẫn còn quá bình thường, so với cậu ta thì cô còn quá trầm.
Hơn một phút trôi qua rất nhanh. Đúng khoảnh khắc màn hình nhảy sang 21:00, một đoạn nhạc vui tươi chói tai đột ngột vang lên từ đâu đó.
Dư Tô ngước lên nhìn trần nhà.
Âm thanh giống như phát ra từ nhiều chiếc loa giấu trên cao, âm lượng lớn đến mức như muốn đâm thẳng vào màng nhĩ.
Tuy là nhạc thiếu nhi vui vẻ, nhưng thay vì tạo cảm giác thư thái, nó lại khiến ai nấy đều cau mày khó chịu, vội đưa tay bịt tai.
Ngay sau tiếng nhạc, một giọng trẻ con non nớt vang lên, mang theo vẻ hân hoan ngây ngô: “Mọi người cùng chơi trốn tìm nhé. Nhớ trốn cho kỹ đó nha. Đếm tới một trăm là tôi đi tìm đấy!”
Giọng nói vừa dứt, nhạc cũng ngừng ngay lập tức.
Tiếng đếm bắt đầu vang lên, nhịp độ khoảng hai giây một số. Như vậy tức là họ có khoảng ba phút để tìm nơi ẩn nấp.
Cậu bé bên cạnh Dư Tô khẽ cười rồi xoay người bước thẳng ra ngoài cửa.
Ngay khi đồng hồ bắt đầu đếm ngược, Dư Tô lập tức đi vào căn phòng bên trái tầng một. người phụ nữ giàu có cũng hấp tấp lao vào theo, nhưng vừa liếc mắt quan sát một vòng đã vội quay đầu chạy ra nơi khác, rõ ràng là không tìm được chỗ trốn vừa ý nên muốn tranh thủ thời gian đi tìm nơi khác phù hợp hơn.
Dư Tô không quan tâm người khác sẽ trốn ở đâu. Cô nhìn thấy chiếc tủ áo gỗ cao khoảng một mét tám trong phòng liền hành động theo kế hoạch đã nghĩ trước.
Sau cánh cửa có đặt sẵn một thanh móc phơi đồ, đó là thứ cô đã lén lấy từ ngoài đem vào giấu từ trước.
Trong phòng còn một bộ bàn ghế đặt cách tủ không xa. Lần này cô chỉ cần dùng bàn thôi, nhưng tiện thể liền dời luôn cả ghế sang chỗ đó.
Để không để lại dấu chân, cô tháo giày, nhẹ nhàng bước lên mặt bàn. Trước tiên đặt đôi giày cùng thanh móc phơi lên nóc tủ, sau đó chống hai tay lên mép tủ, dồn lực trèo lên. Tuy mất chút sức, nhưng cuối cùng cô cũng leo lên được đỉnh tủ.
Vừa leo lên ổn định, cô lập tức xoay người, nhoài người vươn tay lấy thanh móc phơi, rồi dùng đầu móc sắt của nó chống vào mép bàn, cố hết sức đẩy bàn ra xa hơn.
Làm xong tất cả những việc đó, trên bảng đếm ngược đã nhảy đến con số 93.
Dư Tô kẹp cây phơi đồ vào khe hở giữa tủ quần áo và bức tường, sau đó thả tay xuống, hơi kéo hé một cánh cửa tủ, cuối cùng dán chặt người lên nóc tủ, làm chậm nhịp thở, lặng lẽ chờ đợi.
Trên nóc tủ phủ đầy một lớp bụi dày, mỗi lần Dư Tô hít thở đều khuấy lên một làn bụi mỏng, khiến mũi cô ngứa ngáy.
Sợ lỡ miệng phát ra tiếng động, cô dứt khoát hơi hé môi, chuyển sang thở bằng miệng.
Giọng trẻ con non nớt rất nhanh đã đếm đến một trăm, rồi mọi thứ rơi vào im lặng.
Tất cả âm thanh đều biến mất. Dư Tô co người trốn ở đây, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.
Không rõ đã trôi qua bao lâu, một tiếng bước chân rất khẽ dần dần tiến lại gần.
Dư Tô không ngẩng đầu nhìn xuống, chỉ ép sát người trên nóc tủ, nửa người bên cạnh còn áp chặt vào tường, không dám động đậy dù chỉ một chút.
Khi tầm nhìn bị che khuất, thính giác của cô lại nhạy hơn thường ngày. Cô nghe thấy tiếng bước chân bước qua cửa, hình như còn đứng lại bên đó một lát, sau đó đi thẳng về phía tủ quần áo.
Ngón tay Dư Tô khẽ co lại, cảm giác tim cũng đập nhanh hơn.
Tiếng bước chân dừng ngay cạnh tủ rồi mãi vẫn không có động tĩnh gì nữa.
Căng thẳng dần chuyển thành nghi hoặc, nó đứng dưới đó làm gì vậy?
Muốn khiến cô tưởng nó đã đi rồi để tự mình lộ mặt sao? Dư Tô không dám động, cô chắc chắn nó vẫn còn ở đó.
Thời gian trôi từng giây từng phút, phía dưới vẫn im phăng phắc.
Dư Tô bắt đầu hơi do dự, lẽ nào nó đã đi thật rồi, chỉ là cô quá căng thẳng nên không nghe thấy?
Lúc đó vì chưa quyết được nên cô vẫn chưa phân phối điểm thuộc tính. Sớm biết vậy thì cô đã giống như Phong Đình, dồn điểm vào thính lực rồi. Dù điểm không nhiều nhưng muỗi dù nhỏ cũng là thịt mà.
Ra khỏi đây xong, nhất định phải phân bổ thuộc tính cho đàng hoàng.
Nhưng trước khi 20 phút trốn tìm này kết thúc, bất kể con quỷ con kia có đi hay không, cô cũng sẽ không nhúc nhích.
Dư Tô vừa nghĩ đến đây thì bị một tiếng cười “khẹc khẹc” vui vẻ dưới kia làm giật thót tim.
Nó chưa đi! Quả nhiên là nó vẫn ở đó!
Tim Dư Tô đập dồn dập, ngay sau đó nghe thấy nó cười hí hửng nói: “Ta tìm thấy ngươi rồi nha. Đừng trốn nữa, mau ra đây đi.”
Dư Tô nuốt nước bọt khó khăn, vẫn không nhúc nhích.
Vài giây sau, con quỷ con hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không chịu ra à? Vậy ta tự mình tìm vậy!”
Ngay sau đó là tiếng cửa tủ bị kéo mở.
Trái tim vốn như muốn nhảy khỏi l*иg ngực của Dư Tô rốt cuộc cũng dịu xuống. Trước khi đếm ngược kết thúc, cô đã cố ý hé cửa tủ một chút, quả nhiên đã lừa được nó.
“Ể? Sao không có ai?” Giọng con quỷ con lộ vẻ ngờ vực, sau đó có chút tức tối: “Hmph, ta không tin là không tìm thấy các ngươi!”
Tiếng bước chân lại vang lên, nhưng lần này chỉ đi vòng quanh trong căn phòng, tìm kiếm bừa bãi một hồi rồi mới từ từ xa dần.
Dư Tô vẫn không nhúc nhích, cũng không mở điện thoại xem giờ.
Một lúc sau, vọng lại một tiếng hét thảng thốt rất quen tai.
Dư Tô nghĩ một lát, nhận ra đó hình như là giọng của cậu học sinh cấp ba kia.
Cậu ta trốn ở phòng chứa đồ bên phải tầng một, nơi đó chất đầy đủ thứ linh tinh, còn có một cái tủ chứa lương thực rất lớn.
Loại tủ đó giống như một cái hộp khổng lồ, mở nắp từ phía trên, không gian rộng đến mức đủ cho hai người chui vào trốn.
Cậu học sinh trốn một mình trong đó, dùng mấy thứ đồ đạc vốn đặt trong tủ phủ lên người che chắn.
Trong một ngôi nhà dân thường, chỗ có thể ẩn nấp hoàn hảo là rất hiếm, thường là dưới gầm giường, trong tủ quần áo, nên nơi cậu ta chọn lẽ ra khá khó bị phát hiện. Vậy mà cậu ta vẫn bị bắt.
Lý do bị phát hiện là vì một người chơi khác.