Chương 10: Trò chơi trốn tìm

Hai người chưa đi được bao xa thì phía sau vang lên tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Dư Tô quay lại nhìn, thấy Vương Tam, à không, cảnh sát Phong đang sải bước đi tới.

Cô hơi ngạc nhiên, Lâm Tiểu An cũng sửng sốt hỏi: “Cảnh sát Phong, có chuyện gì sao?”

Anh gật đầu, nhìn thẳng vào Dư Tô: “Nghe nói lúc nãy cô đứng gần nạn nhân nhất, tôi cần hỏi cô vài câu.”

“...” Dư Tô thầm nghĩ, lý do còn có thể bịa kém thuyết phục hơn nữa không?

Rõ ràng là có mục đích khác.

Cô đáp một tiếng, bảo Lâm Tiểu An đợi ở đây, rồi đi theo anh đến chỗ ít người qua lại.

Phía trước có một chiếc ghế dài cho người đi bộ nghỉ chân. Hai người ngồi xuống, Vương Tam mở miệng: “Tôi tên Phong Đình.”

Dư Tô gật đầu, im lặng.

Phong Đình nhướng mày: “Giờ không phải đến lượt cô tự giới thiệu à?”

Dư Tô cười híp mắt: “Tôi có hỏi anh đâu, là anh tự khai ra đấy chứ.”

Phong Đình bật cười khẽ: “Cô trở mặt nhanh thật.”

Dư Tô nghiêng đầu: “Yên tâm, lần sau nếu gặp lại trong nhiệm vụ, tôi sẽ trở mặt về y nguyên.”

Cô cũng không cho là sẽ còn cơ hội chạm mặt anh nữa. Theo những gì trong mục giao lưu có người viết, người chơi mới vào game lần đầu, bạn đồng hành nhất định là người sống gần mình ngoài đời thực.

Nhưng nhiệm vụ phân xuống cho mỗi người chơi là hoàn toàn ngẫu nhiên, không phân theo số lần hoàn thành nhiệm vụ, nên dẫn đến việc dù cùng trải qua một nhiệm vụ, sau khi kết thúc, thời gian nghỉ giữa mỗi người lại khác nhau.

Càng làm nhiều nhiệm vụ, phạm vi gặp gỡ người chơi sẽ từ cả thành phố mở rộng ra cả tỉnh, rồi tới toàn quốc.

Về sau, người chơi trong cùng một ván sẽ bị phân tán khắp mọi nơi trên toàn quốc, trừ khi lập đội trước khi vào, nếu không thì rất khó gặp lại những người từng chạm mặt trước đó.

Thế nên bây giờ, việc Dư Tô - một người mới gặp lại Phong Đình - người từng là bạn đồng hành trong nhiệm vụ, cũng không phải chuyện gì quá lạ.

Thực tế, đây cũng là một điểm khéo léo của trò chơi. Dù là người chơi kỳ cựu gϊếŧ chết tân binh, hay tân binh hại chết người chơi kỳ cựu, thì sau khi trở về hiện thực, họ vẫn có khả năng lần ra đối phương để trả thù.

Quan trọng nhất là khi những người chơi cũ dẫn dắt người mới, nghĩ đến điều này, họ sẽ không dám tùy tiện ra tay với tân binh nữa.

Dù sao thì chẳng ai biết được, con gà mờ trong nhiệm vụ liệu có phải là đại lão ngoài đời thực hay không.

Giờ Dư Tô lại rất muốn biết, trong 24 giờ vừa qua, người đàn ông vừa nhảy lầu kia có từng gặp qua Tiết Mi không?

“Thi thể lúc nãy cô nhìn ra là ai chứ?” Phong Đình hỏi.

Đúng lúc đang nghĩ đến chuyện đó, Dư Tô thuận miệng hỏi: “Anh ta cũng là người ở gần đây à?”

“Không.” Phong Đình lắc đầu: “Ở khu Thừa Hoa. Vì sao lại chết ở đây thì vẫn đang điều tra.”

Dư Tô càng thấy tò mò: “Những vụ thế này, cảnh sát các anh không phải đều kết luận là tự sát sao?”

Phong Đình nhún vai: “Đối với người bình thường thì đúng là tự sát.”

Thấy Lâm Tiểu An ở đằng kia bắt đầu đứng ngồi không yên, Dư Tô dứt khoát nói thẳng: “Đại ca, tìm tôi có chuyện gì thì nói luôn đi.”

“Cô xem Weibo hôm nay chưa?” Phong Đình đúng là cũng không vòng vo.

“Hả?” Dư Tô hơi không theo kịp nhịp, sao đột nhiên lại nhắc đến Weibo?

Phong Đình đứng dậy, giọng trầm xuống: “Khi nào rảnh thì xem đi. Còn nữa, vì người chơi rải rác khắp nơi, nên đã có người lập ra vài tổ chức. Nhớ kỹ, đừng tùy tiện tham gia.”

Đúng lúc anh đứng lên, Lâm Tiểu An nhanh chân chạy lại. Vừa khéo nghe được câu cuối, liền hỏi: “Tham gia cái gì vậy?”

Dư Tô lập tức lắc đầu: “Không có gì, anh ấy nói group WeChat, đừng tham gia bừa bãi.”

Ánh mắt Lâm Tiểu An lập tức trở nên ám muội, lia qua lia lại giữa hai người: “Hai người thêm WeChat của nhau rồi?”

Rồi cô nàng ghé sát tai Dư Tô thì thầm: “Ghê nha chị em!”

“...” Dư Tô cảm thấy cô bạn này đang diễn hơi sâu, vội nói: “Chưa! Làm gì có, tớ với vị cảnh sát đây đâu quen biết gì.”

“Hừ.” Phong Đình khẽ cười lạnh, nhìn thẳng cô: “Lúc cần người ta thì gọi Tiểu Điềm Điềm ngọt xớt, giờ hết cần rồi thì bảo không quen?”

Dư Tô: “...”

Cô lập tức kéo Lâm Tiểu An chuồn đi, không chọi lại được, thật sự không chọi lại nổi.

Suốt quãng đường còn lại, cô phải giải thích không dưới mười lần, Lâm Tiểu An mới miễn cưỡng tin cô thật sự chưa gọi người ta là “Tiểu Điềm Điềm”.

Mãi đến khi về đến nhà, Dư Tô mới sực nhớ lời Phong Đình nói, liền mở Weibo.

Vừa vào đã thấy trang chủ tràn ngập hàng loạt bài đăng hot cùng một nội dung.

Và nội dung ấy khiến cô kinh ngạc.

“Sáng nay lúc 8 giờ 15 phút, Vương Mỗ – hung thủ trong vụ án của Tương Điềm đã chết một cách kỳ quái trong trại giam. Cùng thời điểm đó, Hình Ưu cũng chết thảm trong phòng ngủ nhà mình, hiện trường tử vong giống hệt Tương Điềm.

Tuy nhiên, theo lời mẹ của Hình Ưu, hoàn toàn không có ai vào nhà, bên ngoài cửa sổ còn lắp cả song chắn bảo hộ. Vụ án mạng này thực sự khó mà lý giải nổi...”

Bên dưới còn đính kèm hình ảnh đã bị che mờ toàn bộ bằng hiệu ứng khảm, nhưng chính cái màn khảm kín này lại càng khiến người ta dễ tưởng tượng ra hiện trường máu me đến mức nào.

Khác với những vụ án mạng bình thường, phần bình luận phía dưới ngoại trừ mấy tài khoản quảng cáo rác thì gần như toàn bộ đều là những lời hả hê, kêu rằng “chết đáng đời”, “thế mới gọi là trời có mắt”, đọc vào chỉ thấy một cảm giác hả dạ lan tràn khắp trang.

Cũng không có gì lạ, trước đây Dư Tô từng đọc qua vụ án của Tương Điềm. Tương Điềm thuê nhà trọ ở chung với bạn thân là Hình Ưu. Hình Ưu xảy ra mâu thuẫn với Vương Mỗ, thế nhưng Vương Mỗ lại gϊếŧ người hoàn toàn vô tội ngay trước cửa phòng trọ là Tương Điềm.

Lúc ấy Hình Ưu vẫn ở trong phòng, chỉ cách một cánh cửa, nhưng không hề mở cửa cứu bạn. Sau khi vụ án xảy ra, cô ta còn nhiều lần sỉ nhục, mắng chửi mẹ của Tương Điềm.

Vụ án này tuy khác hẳn nhiệm vụ trước đó của Dư Tô, nhưng ở một vài điểm lại có sự tương đồng mơ hồ.

Mà đây lại là chuyện Phong Đình đặc biệt nhắc cô phải chú ý, nên giữa nhiệm vụ lần trước và vụ án này hẳn phải tồn tại một mối liên hệ nào đó.

Có lẽ sau khi người chơi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ tác động đến hướng phát triển của một vụ án ngoài đời thực?

Dư Tô thầm nghĩ, chẳng phải cô đang bị ép đi làm việc thiện sao?

Nghỉ ngơi hai ngày, kỳ nghỉ của cô cũng sắp hết. Nghĩ ngợi một lúc, Dư Tô quyết định tốt nhất vẫn nên xin nghỉ việc trước đã.

Dù trong mắt người ngoài, khoảng cách giữa lúc vào game và khi thoát ra chỉ là một cái chớp mắt, nhưng cô thì thật sự phải sinh tồn trong game suốt một khoảng thời gian không hề ngắn, thậm chí còn có nguy cơ mất mạng.

Cô đâu muốn sau khi thoát game còn phải ngày ngày dậy sớm về muộn đi làm khổ sở.

Nếu chết trong nhiệm vụ thì ngoài đời cũng sẽ chết theo, còn nếu sống sót trở về, chỉ một lần chơi game thôi cũng đủ kiếm được khoản tiền năm con số. Đi làm hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Mười ngày trôi qua rất nhanh. Ngoài việc thỉnh thoảng gặp mặt Lâm Tiểu An, những lúc khác Dư Tô đều ru rú trong phòng lướt bài viết, xem không biết bao nhiêu là bài chia sẻ kinh nghiệm.

Mà ở khu trao đổi, phần lớn những bài đăng tán gẫu đều là mấy người đội đủ loại nickname vào thổi phồng khoác lác kiểu: “Người vừa xuống máy bay ở Mỹ, ẩn danh”, “Lương năm tám chục triệu, có nên thuê người cõng nhiệm vụ hộ không”. Người hỏi đã chẳng nghiêm túc, người trả lời lại càng bông đùa.

Chớp mắt, đồng hồ đếm ngược đã chạy đến con số cuối.

Dư Tô cầm điện thoại, yên lặng chờ đợi. Rất nhanh, giao diện nhiệm vụ hiện lên trên màn hình.

Dòng chữ [Trò chơi trốn tìm] được in đậm ở phần trên cùng. Phía dưới xuất hiện mục “Mời người chơi”. Nhấn vào sẽ hiện ra ba ô trống, chỉ cần nhập mã của người chơi khác, chờ đối phương xác nhận là có thể cùng vào chung một nhiệm vụ.

Ở chính giữa là bộ đếm ngược ba phút, rõ ràng là để người chơi có đủ thời gian mời đồng đội và chuẩn bị vật dụng mang theo.

Dư Tô đã thay sẵn đồ thể thao thoải mái từ sớm, còn giấu con dao vàng bọc vải ở bắp chân.

Ngoài ra cô còn chuẩn bị ít nước, đồ ăn, thuốc giảm đau, thuốc cảm, thuốc cầm máu, dung dịch khử trùng các loại. Vũ khí tấn công khác thì cô không mang theo nữa.

Khu kinh nghiệm có mấy bài viết nói rất rõ: trừ đạo cụ hệ thống, mọi món đồ bên ngoài đều không thể mang vào, dù cho có nhét vào balo thì vào game cũng sẽ biến mất. Lần này cô chỉ đơn giản muốn kiểm chứng thử.

Ba phút đếm ngược nhanh chóng kết thúc. Dư Tô nhìn chằm chằm vào ba chữ “Trốn tìm”, chỉ chớp mắt một cái đã bị kéo vào trong game.

Từ môi trường sáng sủa bất ngờ chuyển sang nơi âm u, mắt cô hoa lên trong giây lát.

Cô chớp mạnh vài cái mới nhìn rõ được xung quanh.

Những món đồ cô mang theo quả nhiên đã biến mất.

Đây là một căn phòng kiểu cũ, giống nhà nông thôn thập niên 90. Trên trần treo một bóng đèn sợi đốt ánh sáng mờ mờ, sợi dây điện lắc lư khiến bóng tối trong căn phòng cũng rung lắc theo.

Dư Tô đang ngồi trước một chiếc bàn bát tiên ở chính giữa. Các vị trí còn lại đều đã có người.

Lần này tổng cộng có tám người, tính cả cô. Nhìn vẻ mặt họ, có lẽ chỉ có hai người mới.

Một cậu thiếu niên ngồi bên trái, ánh mắt mờ mịt, trông giống học sinh cấp 3. Người còn lại là một phụ nữ trung niên ngồi đối diện, cách ăn mặc có vẻ là phú bà nhà giàu.

Ánh mắt Dư Tô lướt qua từng người, nhưng cô chú ý nhất vẫn là đứa trẻ ngồi ngay bên cạnh mình.

Đó đúng là một cậu bé, nhìn nhiều lắm cũng chỉ khoảng mười hai tuổi. Nhưng thần sắc của cậu bé lại cực kỳ trấn tĩnh. Tuy còn nhỏ nhưng Dư Tô có thể chắc chắn cậu bé không phải người mới.

Đúng lúc này, tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại vang lên lác đác rồi nối tiếp nhau.

Dư Tô lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn thấy trên màn hình hiện lên một dòng nhắc nhở.

[Trong số các người đang ẩn giấu một kẻ gϊếŧ người, nhất định phải tìm ra hắn trước khi cái chết xảy đến.

Mỗi tối lúc 21 giờ sẽ bắt đầu trò chơi trốn tìm, thời gian trò chơi kéo dài 20 phút. Bảy giờ sáng hôm sau sẽ tiến hành bỏ phiếu. Nếu tìm ra hung thủ thì trò chơi kết thúc, nếu không, người thua trong trò chơi trốn tìm ban đêm sẽ chết.

Lưu ý: Nếu người thua cuộc là nhiều người, sẽ ngẫu nhiên chọn một người chết.]

Dư Tô thoạt đầu lướt qua một lượt, rồi lại xem kỹ thêm hai lần nữa, cuối cùng cũng đợi được người khác lên tiếng.

Người mở lời đầu tiên chính là người phụ nữ trung niên có dáng vẻ phú bà kia.

Bà ta tỏ ra khó chịu nhìn quanh, giọng đầy chê bai: “Đây không phải là mơ chứ? Cái nơi quỷ quái gì vậy? Vừa bẩn vừa cũ nát, sao tôi lại ở đây? Với lại, cái trên này nói người ngồi cạnh tôi...”

Bà ta quay sang nhìn chàng trai trẻ bên cạnh: “Là cậu? Nói cậu là con trai tôi?”

Khóe miệng chàng trai giật giật, rõ ràng rất không hài lòng với cái thiết lập này.

Dư Tô thầm nghĩ, mình không nhận được thông tin ghép cặp với ai, có lẽ chỉ hai người mới kia mới bị phân làm một đôi, những người khác đều là solo.

Như vậy cũng tốt. Dù bản thân cô cũng chỉ là người mới, nhưng cô không muốn dẫn dắt người khác. Không phải khinh thường gì, chỉ là quá phiền toái, hơn nữa một kẻ chưa có bao nhiêu kinh nghiệm như cô rất dễ liên lụy người ta.