Sau mục “Phần thưởng” có một con số đỏ “3”, chắc là báo cô có ba phần thưởng chưa nhận. Cô ngay lập tức nhấn vào, giao diện liền chuyển sang một hộp thư.
Ba bức thư chưa đọc, tiêu đề đều là “Phần thưởng nhiệm vụ của người chơi”.
Trong thư thứ nhất ghi: Người chơi Dư Tô trong nhiệm vụ lần này biểu hiện ở mức khá, được hệ thống kết toán 5 điểm thuộc tính.
Bên dưới là nút “Nhận”, Dư Tô nhấn vào, lập tức hiện lên nhắc nhở: Mời người chơi vào [Của tôi - Thuộc tính] để tự phân bổ điểm.
Cô lại mở email thứ hai. Khi nhìn rõ nội dung bên trong, cô không khỏi nhướng mày kinh ngạc.
Phần thưởng trong email này lại là tiền nhân dân tệ, hơn nữa còn lên đến năm con số!
Dư Tô có chút khó tin nhưng vẫn nhấn nút nhận thưởng. Vài giây sau, một tin nhắn từ ngân hàng bật lên, thông báo tài khoản đứng tên cô vừa nhận được khoản chuyển 25.435 tệ.
Có điều số tiền này phải nói là dùng mạng đổi lấy. Nghĩ như vậy thì dường như cũng chẳng phải là nhiều nhặn gì.
Mang theo chút mong chờ, Dư Tô mở bức thư thứ ba. Phía trên viết: Người chơi Dư Tô lần đầu tham gia trò chơi, biểu hiện tốt, thưởng Hộp Đạo Cụ Tân Thủ *1.
Cái này lại là thứ gì nữa? Dư Tô nghĩ rồi nhấn nhận. Lập tức một đoạn hoạt ảnh mở hộp hiện ra, giống hệt như mấy trò chơi di động bình thường.
Hoạt ảnh kết thúc, một lưỡi dao găm phát ánh kim hiện lên giữa màn hình.
Chưa kịp làm gì, lưỡi dao găm ấy bỗng biến mất, và trong khoảnh khắc tiếp theo nó xuất hiện ngay trên bàn máy tính trước mặt Dư Tô như thể từ không khí mà thành.
[Dao Găm Kim Cập] - Tương truyền rằng, cách đây vài trăm năm, có một vị đại tướng quân tên Kim Cập, vì trúng kế địch mà khiến mấy vạn tướng sĩ bỏ mạng thảm khốc, trong đó hơn một vạn người bị chôn sống dưới gò mộ. Tuy Kim Cập được vài phó tướng liều chết cứu ra, nhưng anh ta hối hận khôn nguôi, cuối cùng quỳ trước gò mộ, dùng chính đoản đao mang theo bên mình cắt cổ tự vẫn.
Oán hận của Kim Cập đối với mấy vạn tướng sĩ đã chết và mối thù với quân địch, ngay cả sau khi chết cũng không tan. Linh hồn anh ta bám vào lưỡi dao găm, suốt mấy trăm năm không chịu rời đi...
Đoạn thông tin ấy trực tiếp hiện lên trong đầu Dư Tô, trông có vẻ vô cùng lợi hại.
Cô đưa tay nhặt lên, chỉ cảm thấy một luồng lạnh buốt thấu xương từ đầu ngón tay thoáng chốc lan khắp tứ chi, lạnh tới mức ngay cả tim cũng run lên một trận.
Cô vội vàng ném vật đó trở lại lên bàn rồi cẩn thận quan sát.
Con dao găm này trông cực kỳ đẹp, trên vỏ dao khắc những hoa văn tinh xảo phức tạp, chuôi dao cong cong như vầng trăng khuyết. Còn lưỡi dao... Cô phải kéo mấy tờ giấy vệ sinh lót trong tay rồi mới định rút dao ra, nhưng thử thế nào cũng không thể kéo nổi.
Vậy rốt cuộc thứ này dùng kiểu gì?
Dư Tô lên máy tính, tra Baidu thử, đừng nói là thông tin liên quan đến vị tướng Kim Cập kia, ngay cả chút tư liệu nào về cái APP trò chơi tử vong này cũng chẳng có lấy một dòng.
Hết cách, cô đành dùng vải bọc con dao lại, tạm thời không để ý đến nó nữa.
Sau đó cô tiếp tục mở những mục khác trên APP.
Ba mục tư liệu, kinh nghiệm và giao lưu phía trước, thực chất đều có thể xem như diễn đàn. Chỉ là trong mục tư liệu là những thông tin do người chơi đăng lên, chia sẻ những kiến thức có ích cho việc hoàn thành nhiệm vụ, bao gồm đủ loại sự kiện linh dị từng xảy ra ngoài đời thực.
Trong mục kinh nghiệm thì có người chơi viết lại trải nghiệm nhiệm vụ mà họ từng trải qua. Còn mục giao lưu thì toàn mấy chuyện tán gẫu linh tinh.
Nhưng dù là mục nào thì chúng đều có một điểm chung, tất cả người chơi đều ẩn danh, không một ai nhắc đến tình hình của mình ngoài đời thực.
Dư Tô vốn cũng chẳng có việc gì làm nên cứ thế ngồi ở nhà lướt diễn đàn suốt một ngày.
Trong giấc mơ đêm đó, cô mơ thấy toàn bộ quá trình xảy ra của nhiệm vụ đầu tiên.
Thì ra đêm hôm đó, sau khi Tra Nam chém chết Vương Yến, rượu mới tỉnh bớt. Mặc dù từ trước anh ta đã cùng nhân tình bí mật bàn bạc cách xử lý Vương Yến, nhưng thứ họ bàn là làm giả một vụ tai nạn xe.
Chuyện tự tay chém vợ mình mấy chục nhát, dù tàn nhẫn đến đâu, khi tỉnh táo anh ta cũng chẳng dám làm. Hơn nữa, chuyện đã thành như vậy rồi, dù không chết thì phần đời còn lại anh ta cũng phải ngồi tù.
Tra Nam muốn tìm nhân tình cầu giúp, hy vọng cô ta có thể chỉ anh ta nên làm gì. Nhưng nhân tình thậm chí còn không dám mở cửa, chỉ điên cuồng mắng anh ta là con quỷ đáng sợ, bảo anh ta cút xa, bảo anh ta đi chết đi.
Trong cơn sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng, Tra Nam thật sự đã tự sát trong phòng ngủ.
Khi cảnh sát đến nơi, bà chủ cũng đã quay lại nhà trọ, sau khi hiểu rõ tình hình thì bình thản nói hung thủ đã chết, bà ta sẽ không truy cứu thêm.
Cảnh sát nhanh chóng kết án, còn bà chủ viện cớ lo hậu sự cho con gái, mời một số người đến dự tang lễ. Nhân tình là bạn thân của Vương Yến lúc còn sống, không đến thì không phải đạo. Nhưng cô ta không hề biết trong lòng bà chủ đã chất đầy oán hận với cô ta.
Bà chủ không biết cô ta là nhân tình, nhưng bà ta biết đêm đó con gái mình đã gõ cửa cầu cứu, vậy mà cô ta lại không chịu mở.
Sau đó, bà ta bỏ thuốc ngủ vào thức ăn của cô ta, rồi giả điên đuổi hết các vị khách khác đi, còn lại những chuyện sau đó cứ thế mà xảy ra.
Khi bị treo trên nồi sắt lớn, nhân tình kia không ngừng gào khóc thảm thiết, van xin tha mạng không biết bao nhiêu lần.
Báo thù xong, mất đi con gái, bà chủ đã hoàn toàn không còn lưu luyến gì trần thế. Trong lòng chỉ còn một ý niệm, dù chết hóa thành quỷ, bà ta cũng phải đi tìm Tra Nam báo thù. Nghĩ vậy, bà chủ lặng lẽ uống thuốc trong phòng và tự sát.
Dư Tô tỉnh lại thì trời đã sáng rõ. Nhớ lại giấc mơ kia, cô khẽ thở dài.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô hơi sững người.
Cô mò điện thoại từ dưới gối, nhìn thấy người gọi đến là người bạn duy nhất của cô ở thành phố này Lâm Tiểu An.
Tới lúc này Dư Tô mới sực nhớ, hình như trước khi vào trò chơi, cô đã hẹn hôm nay sẽ đi dạo phố với Lâm Tiểu An?
Dư Tô vỗ trán một cái, hắng giọng rồi bấm nghe: “Alo, Tiểu An?”
“Cá Lắc Lư, cậu ra khỏi nhà chưa?” Giọng nói căng tràn sức sống của Lâm Tiểu An truyền đến.
Cô nàng là người Tứ Xuyên, sau khi hai người thân thiết thì vẫn luôn gọi Dư Tô bằng cái tên “Cá Lắc Lư” kiểu giọng Tứ Xuyên như vậy.
Nghe thấy giọng cô nàng, Dư Tô mới thực sự cảm thấy mình đã trở về đời thực.
Hai người hẹn gặp nhau ở dưới trung tâm thương mại nổi tiếng nhất khu phố đi bộ Xuân Hi. Dư Tô vội vàng rời giường, rửa mặt thay đồ, mặc một chiếc váy liền thân thoải mái vừa vặn.
Nghĩ đến số tiền tăng lên trong thẻ ngân hàng, cô cảm thấy hôm nay mình có thể chơi vui hơn nhiều rồi.
Thế nhưng không ngờ rằng, vừa tới chân tòa trung tâm thương mại đó, một bóng người từ trên cao lao thẳng xuống, rơi xuống ngay trước mặt cô.
Máu bắn tung tóe, văng lên chiếc váy trắng của cô, loang thành một mảng đỏ chói.
Còn thi thể nát bấy kia chính là người đàn ông đầu tiên lao vào mưa, chết thảm trước mặt mọi người.
Người xung quanh hoảng loạn hét lên như gặp phải thú dữ, ai nấy vội vã tránh xa, ngay cả Dư Tô người vừa bị máu bắn lên người cũng bị né tránh như tai họa.
Dư Tô chỉ bất lực thở dài, lấy điện thoại ra nhìn giờ. Đúng vào thời điểm cô hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm qua. Quả nhiên là chính xác 24 tiếng.
“Má ơi! Cá Lắc Lư, cậu không sao chứ?”
Giọng của Lâm Tiểu An vang lên từ phía bên trái. Khi Dư Tô quay đầu lại thì cô nàng đã chạy ào tới, vừa lục giấy trong túi xách vừa cuống quýt nói: “Lau đi lau đi! Sao lại xui xẻo gặp phải chuyện như thế này chứ!”
Dư Tô thì ngược lại vô cùng bình tĩnh. Cô lau sạch máu trên mặt rồi cùng Lâm Tiểu An vào trung tâm thương mại mua một bộ đồ mới thay ra.
Khi hai người bước ra, khu vực bên dưới tòa nhà đã bị giăng dây phong tỏa. Tuy thi thể đã được phủ vải trắng, nhưng xung quanh vẫn có rất nhiều người tụ tập chụp hình, thậm chí còn có người đang livestream, nước bọt bay tung tóe khi bình luận.
Dư Tô âm thầm lắc đầu, thời buổi này đúng là...
Lâm Tiểu An khoác tay cô, kéo đi vòng từ lối bên cạnh. Đi được nửa đường, cô nàng bỗng hướng về phía đám đông gọi lớn: “Cảnh sát Phong, trùng hợp vậy?”
Dư Tô quay đầu, khẽ sững lại, người đàn ông mặc cảnh phục nghiêm túc kia sao trông giống Vương Tam đến thế?
Không thể nào trùng hợp vậy chứ?
Đúng lúc đó đối phương cũng nhìn sang. Ánh mắt lướt qua Dư Tô, hơi nhướng mày, rồi dời sang Lâm Tiểu An, chỉ gật đầu nhạt nhẽo một cái.
Dư Tô nghĩ thầm, mặc kệ anh ta là giống người hay chính là anh ta, giờ giả vờ không quen biết là thượng sách. Rõ ràng anh ta cũng nghĩ vậy.
Cô quay sang Lâm Tiểu An nói: “Tớ nghe nói quán ăn phía trước ngon lắm, mình đi ăn trước nhé?”
Lâm Tiểu An gật đầu, khoác tay cô cười hí hửng: “Cậu thấy cảnh sát lúc nãy không? Lần trước khu chung cư tớ ở xảy ra án mạng, chính anh ấy dẫn đội tới xử lý đấy, còn hỏi tớ vài câu! Cậu thấy anh ấy có đẹp trai không!”
Dư Tô chỉ “ừ” một tiếng cho có, trong bụng thì khịt mũi, cái tên đó gian xảo thì có! Rõ ràng có cả đống quy tắc mà chỉ chịu nói cho cô hai câu, đẹp trai mấy cũng miễn bàn!