Một bóng người bất ngờ rơi thẳng từ cửa chính trung tâm thương mại xuống, tiếng “bộp” vang rền, máu thịt bắn tung tóe.
Một giọt máu nóng hổi văng trúng má Dư Tô. Cô cúi xuống, thấy vệt máu loang đỏ trên váy, rồi lại ngẩng lên, cách đó chưa đầy ba mét, một cái xác vỡ vụn nằm sõng soài.
Người đàn ông ấy rơi xuống bằng gáy, gương mặt còn nguyên vẹn, mà lại quen thuộc vô cùng.
Lúc này, đôi mắt trợn trừng đầy oán hận của anh ta đã vĩnh viễn khép lại trong vũng máu.
Vài giây yên lặng, rồi những tiếng hét thất thanh từ đám đông bùng nổ khắp nơi.
Dư Tô chậm rãi đưa ngón tay quệt vết máu trên má, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Người kia đã nói đúng, trò chơi này, thật sự sẽ có người chết.
Một ngày trước.
Cảnh vật trước mắt Dư Tô đột ngột biến đổi, từ căn phòng ngủ quen thuộc thành một nơi xa lạ.
Rèm cửa dày nặng che kín thứ ánh sáng mờ mịt ngoài kia. Cô mất một lúc mới nhận ra mình đang ở trong một phòng trọ cũ kỹ.
Cô nửa nằm nửa ngồi trên giường đôi. Khi ánh mắt liếc về phía cửa sổ, rồi chuyển sang phía nhà tắm, cạch một tiếng, cửa nhà tắm bật mở.
Một người đàn ông cao lớn, tuấn tú vừa dùng khăn lau mái tóc còn ướt vừa bước ra, mỉm cười với cô.
Anh mặc áo sơ mi trắng, hàng cúc mở tung, để lộ cơ bụng săn chắc gợi cảm đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.
?
Cái quái gì thế này?
Dư Tô bật dậy, trong đầu đầy rẫy tiếng chửi thề, cố gắng kìm lại cái ý muốn vén chăn xem mình có mặc quần hay không.
Chưa kịp mở miệng, hai tiếng “ting” báo tin nhắn vang lên cùng lúc.
Hai chiếc điện thoại giống hệt nhau đặt ở hai bên tủ đầu giường, màn hình đồng loạt sáng lên. Dư Tô ngập ngừng rồi cầm lấy cái ở phía mình.
Trên màn hình hiện ra một tin nhắn: [Người đàn ông trong phòng là vị hôn phu của bạn. Hai người cùng nhau tới cổ trấn du lịch.]
Vị hôn phu? Dư Tô ngẩng nhìn người đàn ông: “...”
Anh nhét điện thoại vào túi, nheo mắt: “Sao thế, tôi đẹp đến mức khiến vị hôn thê của mình ngẩn ngơ à?”
Dư Tô ho khẽ một tiếng, thu lại ánh nhìn, hỏi: “Đây rốt cuộc là chỗ nào? Rõ ràng tôi đang ở nhà cơ mà.”
“Hửm?” Người đàn ông ngồi xuống mép giường, ngắm cô một lúc rồi hỏi: “Cô là người mới sao?”
Dư Tô ngơ ngác: “Người mới gì cơ?”
“Trước khi tới đây, có phải trong điện thoại của cô bỗng dưng xuất hiện một ứng dụng? Và cô đã mở nó?”
“Đúng thế.” Dư Tô gật đầu.
Khi đang nghỉ phép, rảnh rỗi vô sự, cô phát hiện điện thoại mình tự dưng có thêm một ứng dụng tên là “Trò chơi tử thần”.
Tưởng là lỡ tay cài nhầm, mà biểu tượng trông cũng khá bắt mắt, cô liền mở thử để gϊếŧ thời gian. Không ngờ, ngay lúc bấm xác nhận, cô đã bị lôi đến nơi này.
Nghĩ tới đó, Dư Tô ngẩng đầu nhìn người đàn ông: “Là vì trò chơi đó sao?”
Người đàn ông khẽ bật cười, ánh mắt thoáng ánh lên sự thích thú: “Người mới mà điềm tĩnh như cô, tôi đúng là lần đầu gặp.”
Dư Tô không đáp lại, chỉ hỏi: “Vậy anh có thể cho tôi biết cụ thể chuyện này được không?”
Anh nhướng mày, liếc qua chiếc điện thoại trong tay cô, rồi nheo mắt cười: “Giải thích cho vị hôn thê của mình, tất nhiên là vinh hạnh.”
Dư Tô: “...”
Người đàn ông tự xưng là Vương Tam, nghe là biết tên giả. Thế nên Dư Tô cũng thuận miệng bịa: “Tôi là Tô Ngư.”
Vương Tam nói: “Trước tiên tôi phải nhắc cô, nếu chết trong nhiệm vụ của trò chơi, thì trong hiện thực, 24 giờ sau cô cũng sẽ chết.”
Qua mấy lời giải thích ngắn gọn của anh, Dư Tô đã có cái nhìn sơ lược về trò chơi.
Đây là thứ hoàn toàn đảo lộn nhận thức suốt hai mươi ba năm của cô, ai mà ngờ, chỉ một ứng dụng điện thoại lại có thể đưa con người vào những thế giới khác nhau?
Vương Tam nói tiếp: “Những thế giới này phần lớn đều có quỷ. Mỗi lần nhiệm vụ được phát cho người chơi đều là ngẫu nhiên. Không ai biết mình sẽ bước vào đâu, sẽ gặp phải nguy hiểm gì. Cách hoàn thành nhiệm vụ phải tự mình tìm ra.”
Người chết trong thế giới nhiệm vụ bất kể chết thế nào, trong hiện thực chắc chắn cũng sẽ chết, và cái chết ấy sẽ đến sau khi trò chơi kết thúc đúng 24 giờ.
Anh không nói nhiều, chỉ nhắc thêm một câu: “Nhớ che giấu thông tin thật của mình, kể cả tên.”
Nói xong, Vương Tam im lặng. Dư Tô biết chắc mọi chuyện không đơn giản như vậy, nhưng anh không muốn nói thì cô cũng không hỏi thêm.
Cô gật đầu: “Cảm ơn.”
Ngừng một chút, cô lại hỏi: “Vậy chúng ta coi như là đồng đội?”
Vương Tam liếc cô, rõ ràng đã nhìn thấu ý định muốn “dựa hơi” của cô. Khóe môi anh nhếch lên, chậm rãi nói: “Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, cô sẽ không chết.”
Dư Tô vội nịnh hót: “Đúng là đại ca, khí thế tự tin thật đáng nể!”
Vừa dứt lời, màn hình điện thoại lại sáng lên: [20:00, đến đại sảnh dưới lầu.]
Bây giờ mới 7 giờ 45. Dư Tô lục vali lấy một bộ đồ thường ngày, vào nhà tắm thay vội.
7 giờ 53, cô cùng Vương Tam ra khỏi phòng. Gần như cùng lúc đó, cửa phòng bên cạnh cũng mở, một người đàn ông to khỏe và một cô gái nhỏ nhắn bước ra.
Dư Tô để ý, người đàn ông thì hoảng loạn thấy rõ, còn cô gái bên cạnh lại rất bình tĩnh.
“Đi thôi, Tiểu Ngư.” Vương Tam gọi.
Dư Tô gật đầu, lỡ miệng buột ra: “Được thôi, Tiểu Tam.”
“Ha.”
Vương Tam cười, nụ cười khiến Dư Tô lạnh sống lưng.
Mạng mình là quan trọng nhất, Dư Tô không dám chọc giận anh, dù sao vẫn còn cần bám lấy. Cô vội cười gượng: “Đùa chút thôi mà, đại ca. Mình đi thôi.”
Đại sảnh có một chiếc bàn ăn rất lớn. Dư Tô ngồi bên phải cạnh Vương Tam, còn gã đàn ông cùng cô gái kia chọn ngồi ở phía xa nhất.
Từ chỗ ngồi, Dư Tô nhìn thẳng ra cửa chính của nhà trọ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ đang mở, ngoài kia là cơn mưa xối xả.
Mưa rơi như từng hòn sỏi đập xuống đất tóe lên từng vệt nước trắng xóa. Nếu rơi trúng người, e là đau buốt tận xương.
Lúc này, từ cầu thang gỗ vọng xuống tiếng chạy thình thịch dồn dập. Dư Tô quay đầu nhìn, thấy một người đàn ông gầy gò, mặt mày hoảng hốt lao xuống.
Nhìn thấy bốn người đang ngồi trong sảnh, sắc mặt anh ta càng thêm tệ: “Mấy người là ai, lừa đảo đa cấp phải không? Tôi phải rời khỏi đây ngay!”
Chưa ai kịp lên tiếng, anh ta đã lao vọt về phía cửa.
Ngón tay trỏ phải của Vương Tam gõ nhè nhẹ lên bàn. Khi người kia vừa chạy đến cửa, anh nhàn nhã nói: “Tôi khuyên anh tốt nhất đừng đi. Bằng không sẽ chết.”
Người kia khựng lại, quay đầu trừng mắt với Vương Tam, nghiến răng: “Thế nào, các người còn dám gϊếŧ người à?”
Nói xong, anh ta càng tăng tốc, xông thẳng ra mưa.
Một bước, hai bước, ba bước.
Đến bước thứ ba, Dư Tô thấy cơ thể anh ta chợt run lên, rồi vang lên tiếng thét biến dạng thảm thiết.
Những hạt mưa kia như axit, rơi đến đâu thì tóc, da của anh ta tan rữa đến đó, để lộ lớp máu thịt đỏ lòm bên dưới.
Chưa đầy mười giây, anh ta đã biến thành một kẻ máu me bê bết không còn da bọc. Nhưng anh ta vẫn còn sống, quằn quại lăn lộn trên đất, tiếng gào xé ruột gan, khiến ai nghe cũng lạnh cả sống lưng.
Nửa phút sau, tiếng thét yếu dần rồi tắt hẳn. Anh ta nằm bất động trong mưa, để mặc cơn mưa xối rửa phần thân thể bê bết không còn da.
Dư Tô cảm thấy tim mình đập dồn dập. Một nỗi sợ hãi pha lẫn kí©h thí©ɧ kỳ lạ, thậm chí còn mang theo chút mong chờ.
Đúng vậy, cô đang mong chờ.
Những ngày tháng tẻ nhạt, cuộc sống vô vị, quãng đời ngột ngạt... cuối cùng cũng đã thay đổi.
“Tsk, lần nào cũng gặp mấy đứa não tàn thế này.”
Một cô bé để tóc ngắn kiểu học sinh từ cầu thang bước xuống. Nhìn qua nhiều lắm mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, khinh thường, như thể kẻ vừa chết kia chẳng khác gì một con kiến.
“Loại người như vậy, tôi còn chẳng buồn nói tình hình cơ bản. Vừa nhìn đã biết không sống nổi.” Vừa nói, cô gái vừa đi tới.
Dư Tô nghĩ thầm: rõ ràng là do anh ta chẳng biết gì mới chết lãng xẹt như thế chứ.
Ánh mắt cô gái lần lượt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Vương Tam, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh anh.
Trên màn hình điện thoại, kim giờ nhảy đúng tám giờ.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng bên phải bỗng mở hé. Dư Tô quay đầu nhìn, thấy một người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi đẩy một chiếc xe thức ăn chầm chậm bước ra.
Trên xe có đủ món mặn lẫn rau, ngay khi bà ta bước ra, một làn hương thơm kí©h thí©ɧ vị giác lập tức lan tỏa, vương vấn nơi đầu mũi mọi người.
Khuôn mặt bà ta ánh lên nụ cười hiền hậu, lần lượt bày đồ ăn lên bàn. Khi mọi thứ đã sẵn, bà ta mỉm cười nói: “Các cô các cậu tới không đúng lúc rồi, mưa lớn thế này, cũng không biết bao giờ mới ngớt.”
Mọi người im lặng. Chốc lát sau Vương Tam cất tiếng cười: “Không sao, tôi với em bé nhà tôi còn nhiều thời gian, có thể chờ vài ngày.”
“Em bé?” Dư Tô vừa nhai một miếng cải thì đã suýt cắn vào lưỡi vì cụm từ đó.
Người phụ nữ trung niên vui vẻ đáp: “Thật là ghen tị với mấy người trẻ bây giờ. Tôi đi dọn bếp trước, cần gì cứ gọi nhé.”
Cô gái để tóc kiểu học sinh nghiêng đầu hỏi: “Bà chủ, cái nhà trọ to thế này chỉ một mình bà trông sao?”
Bà chủ lắc đầu, cười: “Sao mà một mình được, nhưng hai hôm nay con gái với con rể tôi đều đi ra ngoài, vài ngày nữa mới về.”
Dư Tô cúi đầu, đũa khua khua rưới cơm trong bát, nghĩ thầm: theo lý của trò chơi thì người phụ nữ trung niên này khả năng cao là NPC duy nhất trong nhà trọ.
Nếu nhiệm vụ chưa rõ và cách hoàn thành phải dò tìm, NPC trong game thường sẽ cho manh mối.
Vừa nghĩ tới đó, bà chủ bất chợt “âu” lên, lấy tay vỗ trán, cười: “À đúng rồi, suýt quên. Tối ở đây có phần không an toàn, nếu giữa đêm có ai gõ cửa thì đừng mở nhé.”
Không hiểu sao Dư Tô nghe câu cuối của bà ta ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa.