Thế giới 1 - Chương 7: Sinh tồn trên đảo hoang

Trên đường quay về hang đá ngầm, cô vẫn nghĩ: nhiệm vụ ghi có 13 người chơi, nhưng cô chỉ thấy 5 người lên bờ an toàn, cộng thêm 1 xác chết bị sóng đánh vào, vậy vẫn còn 7 người nữa ở đâu đó.

Cô không định tiếp xúc nhiều với họ. May mắn là hang đá vừa xa vừa kín, chỉ cần cẩn thận, tạm thời không lo bị phát hiện. Nhiệm vụ yêu cầu sống sót 30 ngày, nên cô không cần làm nông lâu dài, chỉ cần tìm nguồn thức ăn ổn định là đủ.

Nhìn xuống đôi chân trần, cô nghĩ: ngoài việc kiếm thức ăn, cần làm một đôi dép bằng vỏ cây và lá, vừa bảo vệ chân vừa giúp đi nhanh hơn. Ngoài ra, phải tìm thảo dược dự phòng, vì trong rừng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, muỗi côn trùng nhiều, cần chuẩn bị sớm.

Từ khi trò chơi bắt đầu, cuộc sống bình lặng của cô bị kéo phăng sang một thế giới khác. Giờ mọi suy nghĩ chỉ tập trung vào việc sống, một sự đơn giản gần như bản năng, lại khiến cô cảm thấy trọn vẹn và tập trung hơn bao giờ hết.

Tay xách nách mang đầy chiến lợi phẩm, vừa đến cửa hang, cô chợt thấy gần đó có một… xác người. Niềm vui lập tức tắt ngấm.

Kiểm tra mấy viên đá nhỏ đặt ở lối vào — vẫn nguyên vị trí, chứng tỏ chưa ai vào hang. Cô để đồ xuống, rồi tiến lại gần “xác chết”.

Không ngờ đó lại là một thanh niên khoảng hai lăm tuổi, sắc mặt tái, mắt nhắm, vóc dáng cao lớn, cơ bắp rắn chắc như từng luyện tập. Trên trán anh ta có vết thương rách, da trắng bệch vì bị ngâm nước biển, trên vết thương còn dính máu khô sẫm màu.

Cô cúi thử hơi thở — yếu ớt, người nóng ran. Rõ ràng là đang sốt.

Lại là một kẻ xui xẻo rơi xuống biển và bị trôi dạt tới… ngay trước cửa nhà mình. Không phải đến “đòi ăn vạ” đấy chứ? Cô chống cằm suy nghĩ: để anh ta nằm đây thì dễ thu hút người khác, lộ chỗ trú là tiêu. Kéo đi xa cho mặc kệ? Ý nghĩ đen tối đó nhanh chóng bị chút lương thiện và lý trí còn sót lại dập tắt.

“Coi như cậu gặp may, đυ.ng phải tôi.” — cô lẩm bẩm, rồi đứng dậy, nắm lấy hai cánh tay anh ta, gắng sức kéo từng chút một vào trong hang.

Khoan lửa bằng tay với cô không xa lạ, nhưng cũng chẳng dễ. Trước đây cô từng thử vài lần, may thì ba tiếng ra lửa, xui thì cả ngày.

Kéo được anh ta vào hang, cô mệt mồ hôi nhễ nhại. Nhìn người đàn ông nóng như lửa, mê man bất tỉnh, cô biết mình phải nhóm lửa ngay, nếu không sáng mai e chỉ còn thấy xác lạnh.