Phải tìm nguồn nước ngọt tự nhiên trên đảo. Nhưng cô lạc quan: nếu không tìm thấy, thì vẫn còn các phương pháp lọc lắng, chưng cất lấy nước mà cô từng học.
Thức ăn thì dễ hơn. Đảo ấm và ẩm, thực vật tươi tốt. Chưa đi xa, cô đã thấy trong bụi rậm có quả mọng đỏ. Hái một quả, nghĩ trong đầu, quả biến mất, xuất hiện trong ô túi đồ:
[Quả mọng không rõ: Quả của thực vật thân cỏ, đỏ tươi, rất đẹp.]
Mô tả không cho biết có ăn được không. Thế là không thể dùng túi đồ để định tính an toàn thực phẩm.
Không sao, còn cách quan sát tự nhiên. Cô cúi xem kỹ, thấy một số quả phía dưới có vết kiến gặm. Động vật ăn được thì người cũng có thể ăn. Cô xé lá to làm túi, vừa đi vừa hái, vừa ăn.
Ngoài ra, trên bãi biển có vô số cua nhỏ cỡ nửa móng tay, chẳng sợ người, đi tới gần cũng không chạy. Cô bắt mười con bỏ vào túi lá.
Thêm mấy cây dừa, quả xanh, vàng lủng lẳng đầy cây. Hấp dẫn thật, nhưng dừa mọc cao, không có dụng cụ trèo, cô đành lấy đá ném hạ hai quả, ghi nhớ vị trí cây để mai sau quay lại.
Đi dọc đường, túi đồ nhanh chóng đầy:
[Cua nhỏ gói trong lá: sống khỏe, cực dữ × 10.]
[Vỏ cây khô: không rõ loại.]
[Cành cây thẳng: không rõ loại, gần như thẳng tuyệt đối × 3.]
[Dừa xanh: hình như chưa chín × 2.]
[Đá vỡ: một phần sắc nhọn, có thể dùng làm vũ khí.]
Cái gì thấy có ích là cô nhặt hết. Vỏ cây, cành cây có thể giữ để nhóm lửa hay làm ná bắn; đá thì cố ý đập vỡ để lấy cạnh sắc làm vũ khí.
Thức ăn chưa nhiều, nhưng “đói ba ngày mở màn” là truyền thống của dân sinh tồn, chẳng đáng gì. Tinh thần cô vẫn phơi phới.
Từng bước thu thập, đến chiều muộn, cô tìm được nước ngọt trong một hang đá ngầm gần bờ biển.
Bên ngoài là vách đá dựng đứng, chẳng có gì đặc biệt. Lúc đầu suýt nữa cô bỏ qua. Nhưng khi chui vào lối hẹp, bên trong lại là một không gian rộng rãi, sáng sủa.
Sâu nhất là một hõm đá tạo thành ao nhỏ, nước trong vắt, vài con cá bạc tung tăng bơi. “Chuẩn quá, nguyên liệu biết tự ngâm sẵn trong nước.” Tiếc là cô chưa có lửa.
Cô cúi xuống, vốc nước lên uống. Nước ngọt mát lành, chưa bao giờ ngon như thế. Uống no một hơi, cô ngã vật ra lớp cát khô mềm, mặc cho cơ bắp mỏi nhừ, chỉ nhoẻn cười sung sướиɠ vì mới ngày đầu đã tìm được nguồn nước.
Ngẩng lên nhìn, hang gần như kín, chỉ có lối vào hẹp lúc nãy. Từ trong nhìn ra, mặt trời đã lặn, bóng tối và tiếng gió ù ù, xa xa mặt biển tối sẫm như ẩn giấu hiểm nguy.