Vài phút sau, trên đường đã xuất hiện thêm một chiếc xe tải trắng đang bon bon chạy.
Lâm Hoàn vừa thấp thỏm vừa buồn cười. Thật quá kí©h thí©ɧ, cả đời cô chưa từng làm chuyện phạm pháp, giờ thì lại trộm xe. Nếu cảnh trong siêu thị ban nãy không phải thây ma, mà chỉ là hiểu lầm, thì e là cô sắp phải đóng vai chính trong một bản “Quá nhanh, quá nguy hiểm” phiên bản cảnh sát đuổi bắt rồi.
Nhưng rõ ràng siêu thị hỗn loạn đến mức chẳng ai còn tâm trí báo mất xe. Lâm Hoàn cứ thế lái xe an toàn rời đi. Tất nhiên: “an toàn” chỉ là tương đối — vì trên đường tiếng còi báo động vang lên, tiếng gào thét thảm khốc không ngừng, dấu hiệu cho thấy cuộc khủng hoảng đã thật sự nổ ra.
Cô lái xe cẩn thận, tránh đường lớn. Đi ngang một sạp báo, tiện tay mua thêm bản đồ, la bàn và tạp chí địa lý.
Vào game mà không được cấp thân phận là thiệt thòi lớn. Ở hoang đảo không sao, nhưng trong thành phố hiện đại mà không có giấy tờ, chẳng khác nào dân “đen”. Không biết gì về địa lý cơ bản cũng là một bất lợi, nên cô cần nhanh chóng nắm rõ tình hình.
Dù vậy, chỉ xem sách thì vẫn chưa đủ. Lâm Hoàn nghĩ, nếu tìm được NPC bản địa dẫn đường và giúp che giấu thân phận, sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Cô từng đọc trên diễn đàn rằng hệ thống không hạn chế người chơi gϊếŧ lẫn nhau, thậm chí còn khuyến khích. Có người nặc danh tiết lộ từng vô tình gϊếŧ người chơi khác, kết quả được hệ thống thưởng kỹ năng của đối phương. Tin này thật giả khó phân, nhưng cũng đủ làm dấy lên sóng gió.
Ở màn trước, mọi người còn chưa biết, nên có thể hợp tác. Nhưng giờ đã biết chuyện này, chắc chắn sẽ có kẻ nảy lòng tham.
Lâm Hoàn tự biết mình thể lực bình thường, chỉ có tinh thần lực khá mạnh nhưng chưa tìm ra cách vận dụng. Tổng thể sức chiến đấu vẫn thuộc dạng yếu. Vì thế, chiến lược của cô rất rõ ràng: chạy nhanh, giả ngu, rồi chờ thời cơ “giả heo ăn thịt hổ”.
Suy cho cùng, mục đích của cô là tìm niềm vui trong trò chơi, chứ không phải mất mạng trong trò chơi. NPC và người chơi nhìn bề ngoài chẳng khác nhau, nhưng NPC lại thường bị xem nhẹ, lơ là cảnh giác. Đây đúng là vỏ bọc lý tưởng cho cô.
Nhưng chuyện đó hãy để sau. Vấn đề trước mắt — cô đang ở thành phố M, một nơi cao ốc dày đặc, dân cư đông đúc. Một khi thây ma bùng phát, tốc độ lan truyền cực nhanh, người chen chúc thì khó thoát thân. Đến giai đoạn sau, thây ma tràn ngập khắp nơi, ai trốn trong góc thành phố chẳng khác nào cá nằm trong chậu, không còn đường sống.