Thế giới 1 - Chương 31: Sinh tồn trên đảo hoang

Nhưng chỉ cần khẽ gọi tên hệ thống trong lòng, bảng điều khiển hiện ra trước mắt, chứng minh tất cả đều là thật.

Lâm Hoàn xem đồng hồ, phát hiện tốc độ thời gian khác biệt. Cô vào game lúc 3 giờ sáng, tỉnh lại mới 6 giờ sáng. Nghĩa là 10 ngày trong game chỉ bằng 1 giờ ngoài đời.

Cô dang tay, nằm xòe trên giường, sung sướиɠ tận hưởng nệm lò xo. Sau 30 ngày nằm đất, cuối cùng mới thấy loài người phát minh ra giường đệm quả là vĩ đại.

Vượt bao hiểm nguy, cuối cùng trở về hiện thực. Cảm giác an toàn, thoải mái khiến tâm lý được giải tỏa. Không biết ngủ quên lúc nào, mãi đến khi bụng sôi ùng ục mới bật dậy.

Cô lê vào bếp, nấu một gói mì, đập thêm trứng, thả một nắm rau cho “chết chìm” trong nồi. Ngồi nhìn bong bóng sôi ùng ục, cô nuốt nước miếng ừng ực.

30 ngày trên đảo, ngoài sắn thì chỉ toàn thịt tanh nồng, ăn chỉ để no, không hề có chút cảm giác hưởng thụ. Giờ đây, chỉ một bát mì đơn giản thôi mà hương thơm đã khiến lưỡi cô như được hồi sinh.

Văn minh nhân loại đúng là tuyệt vời.

Cô húp xì xụp, ăn đến no nê, ngồi thả lỏng trên sofa, lòng khẳng định: ăn no rồi, đầu óc mới sáng suốt.

Tinh thần phấn chấn, cô xếp bằng, mở lại bảng điều khiển.

Nếu trước đây chỉ có ba mục cá nhân – nhiệm vụ – balo, thì giờ đã mở thêm ba mục mới: cửa hàng – diễn đàn – tổ đội.

Lâm Hoàn háo hức mở cửa hàng trước tiên.

Là dân mạng chính hiệu, cô biết “cửa hàng” trong game luôn là thứ quan trọng. Trong tiểu thuyết hay phim ảnh, cửa hàng có thể đổi kỹ năng, giao dịch liên giới, đủ loại thần kỳ.

Trong lòng, cô cũng mong như vậy. Nhưng sự thật phũ phàng: gian hàng trống trơn, chỉ lèo tèo vài món, tên cũng đơn giản đến mức cạn lời…

[Manh mối vòng chơi tiếp theo: Vũ khí bắt buộc để vượt ải. Giá trị 300 điểm]

[Ảnh lưu niệm trò chơi: Ghi lại khoảnh khắc đẹp. Giá trị 50 điểm]

[Thẻ đổi tên: Có thể thay đổi tên trên diễn đàn. Giá trị 250 điểm]

Món thứ nhất và thứ ba còn chấp nhận được, chỉ tiếc là phần thưởng thông quan bình thường chỉ có 200 điểm, không kèm điểm thưởng, nên cô chẳng đủ điểm để mua — nói trắng ra là quá đắt.

Nhưng món thứ hai thì đúng là trò hề. Ảnh lưu niệm? Giống hệt mấy khu du lịch bày trò vắt tiền du khách. Thứ này mà cũng có người mua sao? Lâm Hoàn đầy nghi ngờ.

Dù trong lòng liên tục phàn nàn, nhưng khi thấy số lượng hàng hóa trong cửa hàng ngày càng giảm, cô không do dự nữa, lập tức mua [Manh mối vòng chơi tiếp theo].