Thế giới 1 - Chương 28: Sinh tồn trên đảo hoang

Thế nhưng tình thế ngày càng xấu đi.

Ngày thứ 25 trên đảo.

Hệ thống lại phát:

“Hệ sinh thái bị hủy hoại nghiêm trọng, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, đảo bước vào kỷ băng hà.”

Từ lúc đặt chân lên đảo, khí hậu luôn là mùa khô nhiệt đới, nóng ẩm chứ chưa từng lạnh. Vậy mà giờ, chỉ một thông báo, trời từ hạ chuyển thẳng sang đông, lạnh thấu xương.

Không ai có đồ giữ ấm. Lâm Hoàn còn có vài tấm chiếu cỏ tự đan, tạm thời đắp lên người. Nhưng cách chính vẫn là đốt lửa. Sau vài ngày mò mẫm, họ rút ra quy luật giữ nhiệt: giữa hang nhóm một đống lửa lớn, hai bên đặt hai đống nhỏ, cả nhóm kẹp giữa như nướng vịt, đảm bảo hơi ấm tỏa đều. Đêm xuống thì giữ lại lửa lớn ở giữa, dập hai bên, rồi nằm xuống nền đất còn âm ấm để ngủ.

Cái lạnh khiến khoảng cách giữa người với người nhanh chóng biến mất. Từng xa lạ, giờ lại ngồi quây quần, trò chuyện để gϊếŧ thời gian, tự nhiên mà trở nên thân thiết hơn.

Nhưng nhóm lửa nhiều kéo theo chuyện khác — củi dần cạn. Họ buộc phải ra ngoài chặt cây, và để công bằng, quyết định rút thăm.

Lần đầu tiên, Lâm Hoàn và Giang Tễ Quang bốc trúng số 1, phải ra ngoài trước.

Họ quấn quần áo dày nhất có thể rồi bước ra. Cái lạnh lập tức quật vào mặt, khiến Lâm Hoàn rùng mình, răng va lập cập. Cô liếc nhìn Giang Tễ Quang, thấy anh dạo này sắc mặt nhợt nhạt, ít nói hẳn.

“Không sao đâu. Chỉ là ở trong hang hơi ngột ngạt, ra ngoài hít thở chút không khí lạnh thì dễ chịu hơn.”

Anh mỉm cười, nhờ sự quan tâm của cô mà trên mặt thoáng có chút huyết sắc.

Lâm Hoàn chủ động nắm tay anh, truyền hơi ấm cho nhau, rồi cùng nhau dấn bước vào màn tuyết trắng xóa.

Ngoài trời, tuyết phủ đến tận bắp chân. Cả thế giới như bị bao trùm trong một màu trắng, tuyết còn rơi lất phất. Nhiệt độ không biết đã tụt xuống bao nhiêu, khiến toàn thân Lâm Hoàn nổi da gà, cơ thể phản xạ tự nhiên mà run cầm cập.

Cũng may nhờ thời gian rèn luyện trước đó, thể lực cô đã lên đến 50, cơ thể khỏe hơn nhiều. Nếu không, mặc mỏng manh thế này, có lẽ cô đã không chỉ run răng mà còn ngã quỵ.

Họ nhanh chóng chọn mục tiêu: một cây cỡ vừa. Cùng thay nhau vung rìu chặt. Lợi thế là trong cái lạnh này, cây nhiệt đới vốn mọc nhanh đã chết khô, thân mềm, dễ chặt hơn trước.

Thực tế, giờ lại an toàn hơn. Nhiệt độ quá thấp, thức ăn khan hiếm, nhiều con thú đã chết. Nguy hiểm lớn nhất bây giờ không phải thú dữ, mà chính là giá lạnh.