Thế giới 1 - Chương 23: Sinh tồn trên đảo hoang

Vừa bước vào, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến cô muốn nôn.

Trong bóng tối ẩm thấp, cô gái dịu dàng kia run giọng gọi:

“Tần Phong, anh tỉnh không?”

Một lúc sau, giọng nam yếu ớt vọng lại: “Tiểu Vũ… em về rồi.”

Lâm Hoàn sửng sốt. Hóa ra là cặp đôi hôm nọ cô từng nghe lỏm — những người bị cướp mất hang đá.

Tiểu Vũ dịu đi rõ rệt, nhìn Lâm Hoàn:

“Làm ơn xem giúp anh ấy cần thuốc gì.”

Lâm Hoàn hít sâu, bước đến. Vừa nhìn, cô lạnh cả sống lưng. Vết thương toác ra ở bụng, gần như rách toạc cả người; đùi bị cào đến lộ xương, máu vẫn rỉ; mủ từ chỗ hoại tử bốc mùi nồng nặc.

“Ca này… khó.” Cô thầm nghĩ. Vết thế này cần khâu, cần thuốc đặc trị, chứ thảo dược bình thường thì vô ích. Nhưng nếu nói “không cứu nổi”, chưa biết chừng cô sẽ bị ép chết theo.

Lâm Hoàn bèn tìm cớ: “Trong này tối quá, tôi nhìn không rõ.”

“Cô có bật lửa mà.” Tiểu Vũ đáp gọn.

Lâm Hoàn cạn lời, đúng kiểu “mất cả chì lẫn chài”. Cô đành im lặng, lấy ra bật lửa. Chỉ chốc lát, ánh lửa bùng lên, soi sáng cả hang. Nhờ vậy cô mới thấy rõ thương thế của người đàn ông nằm dưới đất, không khỏi hít mạnh một hơi: mấy vết cào xé toạc bụng, vết thương ở đùi lộ cả xương, máu còn rỉ, nhiều chỗ đã mưng mủ bốc mùi hôi thối.

Hơi thở của hắn yếu ớt, mặt tái xám, mắt nửa mở nửa nhắm, cả người trông như chỉ còn chờ tắt thở.

“Vết nặng thế này… Tiểu Vũ coi mình là thần y chắc? Sao dám nghĩ chỉ cần vài loại cỏ thuốc là cứu nổi?”

Lâm Hoàn xoay đầu nhìn Tiểu Vũ, không nói gì.

Tiểu Vũ gượng nở nụ cười, giọng mềm nhẹ: “Có cần tôi đi hái thêm thuốc không? Hay tôi nên làm gì khác?” Trong mắt thoáng qua sự cầu khẩn, như thể đã đến đường cùng.

Lâm Hoàn khẽ thở dài, lấy từ balo ra một ít vỏ cây phong ba: “Cái này giã nát đắp vào sẽ giúp hoạt huyết, giảm đau, tiêu viêm, kí©h thí©ɧ da non.”

Số lượng cô có không nhiều, nên chỉ vừa đưa vừa dặn cách nhận dạng cây, lá, chỗ mọc để Tiểu Vũ còn đi kiếm thêm. Nhưng với thương thế của Tần Phong, có lột hết phong ba trên đảo cũng không đủ đắp kín.

Khóe mắt Lâm Hoàn lia về đống lửa đang cháy, chợt lóe ý tưởng, bèn bảo Tiểu Vũ gom tro lại đắp lên vết thương. Tro củi tưởng bẩn nhưng thực ra sạch, có thể dùng để cầm máu, sát trùng trong điều kiện thiếu thốn.

Sau đó, cô còn lục trong balo ra chút thảo dược có tác dụng giảm đau, cho Tần Phong uống.