“Đổi! Đổi ngay! Đùi heo cho cô, đưa tôi mồi lửa!”
Trong đảo hoang, có lửa nghĩa là sự sống. Hắn đã chịu cảnh ăn thịt sống, nhai rễ cây suốt mười ngày nay. Nhìn thấy tàn lửa, hắn kích động đến nỗi muốn bật khóc.
Thế là hai bên vui vẻ trao đổi — một tay giao hàng, một tay nhận hàng.
Lâm Hoàn thầm cười. Mồi lửa vốn do cô tự làm, mà cô còn có buff “tỉ lệ khoan gỗ nhóm lửa +33%”, nên giá trị với cô không lớn. Dùng một cây đổi lấy nguyên đùi heo, quá lời.
Nhìn gã râu quai nón nâng niu mồi lửa như báu vật, rõ ràng hắn cũng thấy mình hời.
Một thương vụ mà cả hai bên đều tưởng chiếm lợi.
Ngay lúc đó, một âm thanh cơ giới vang lên trong đầu Lâm Hoàn:
“Chúc mừng người chơi Lâm Hoàn mở khóa thành tựu [Thương nhân]. Hãy tiếp tục cố gắng nhé!”
[Thương nhân: Khi thương nhân chủ động đề xuất giao dịch, tỷ lệ kháng cự của đối phương giảm 25%.]
Trúng quả! Cô giữ mặt tỉnh bơ, trong lòng hò reo sung sướиɠ.
Gã râu quai nón cẩn thận cất mồi lửa, thái độ xoay ngược hẳn 180 độ, cười tươi như nở hoa, giọng nhỏ nhẹ hẳn đi:
“Tiểu thương, có thuốc trị kiến cắn không? Hoặc thuốc cầm máu, liền da? Yên tâm, chúng tôi còn thịt khô, cá khô, đổi cho cô, chắc chắn cô hài lòng.”
Thuốc thì cô có thừa. Từ lúc vào game, cô gặp là hái, lại gói gọn trong lá chuối chiếm ít chỗ, nên balo chứa đủ loại. Trong đó có cả cỏ kim vàng trị rắn rết cắn. Nhưng mà…
“Anh cần thuốc đó làm gì?” Lâm Hoàn hỏi.
Gã lập tức nhăn mặt, kể lể thảm cảnh. Đại khái là đội của hắn từng liên minh với nhóm khác, nhưng bị phản bội. Nửa đêm, có một cặp nam nữ lén ném kiến độc vào chỗ ở của họ, khiến nhiều người bị thương nặng. Nhóm hắn tuy không trực tiếp bị nhắm, nhưng có người xui xẻo đi ngang, cũng bị kiến cắn đến hấp hối. Giờ vừa muốn cứu người, vừa muốn phòng ngừa tái diễn.
Càng nghe, Lâm Hoàn càng thấy quen. Rồi bất chợt giật mình — khoan đã, cặp nam nữ này, nghe chẳng phải chính là hai kẻ mà cô từng lén nghe trộm đêm đó sao?
Sắc mặt cô hơi kỳ lạ. Cô liếc sang Giang Tễ Quang, hai người hiểu ngầm. Lâm Hoàn tiếp tục giả bộ điềm nhiên:
“Vậy à… nhưng thuốc trị côn trùng có nhiều loại, đổi bừa cũng không chắc. Hay anh dẫn tôi đến xem người bị thương đi, xác định loại kiến, tôi mới cho thuốc chính xác.”
Gã râu quai nón do dự:
“Mô tả không được sao? Loại kiến nhỏ, màu nâu đỏ thôi.”
Hắn không quen hai người, sao dễ dãi đưa kẻ lạ về gần lãnh địa? Quá nguy hiểm.