Lâm Hoàn xụ mặt như tàu lá, trong đầu đầy dấu chấm hỏi: tại sao thể lực mình lại tệ vậy, tại sao tinh thần không có con số, thế là tốt hay xấu? Rốt cuộc tinh thần lực là cái gì, sao hệ thống không có một lời giải thích?
— Thông báo khẩn: Có một cô bé đáng thương, gấp gáp cần quyển “Mười vạn câu hỏi vì sao”. Mong người tốt ra tay giúp đỡ!
Cô lắc đầu, tự an ủi: thôi thì đợi trò chơi sinh tồn này kết thúc, biết hay không cũng chẳng sao. Vào đây chủ yếu là để chơi vui, cần gì truy tìm “chân tướng” cao siêu.
Việc cấp bách bây giờ vẫn là kế hoạch thâm nhập rừng sâu.
Lâm Hoàn ngồi xổm trước đống lửa, dùng một nhánh cây vẽ sơ đồ. Cô phác một vòng tròn tượng trưng cho hòn đảo, chỉ vào góc Đông Nam:
“Chỗ mình ở hiện tại là đây.” Sau đó vẽ vài đường lượn sóng ở phía Tây Bắc: “Ở đó có hồ nước ngọt, nhưng hình như có người. Các hướng khác chưa rõ. Ta có thể chọn một hướng, tìm thêm thức ăn hoặc thử giao dịch.”
Lâm Hoàn vừa vẽ vừa nghĩ. Đồ ăn dự trữ vẫn còn, nhưng chưa đủ trụ đến cuối trò chơi, buộc phải khám phá bản đồ mới. Có thể may mắn tìm thêm ruộng sắn, nhưng xác suất thấp. Hoặc đem đồ đi trao đổi. Cô còn đặc biệt làm mồi lửa để đổi chác — một khúc than còn giữ tàn lửa, cực kỳ hữu ích với người không biết nhóm lửa, phải uống nước sống, ăn đồ sống.
“Cũng có thể săn bắt.” Giang Tễ Quang xen vào, vẽ thêm một nét: “Làm dụng cụ chĩa cá, hoặc tận dụng địa hình để bẫy thú.”
“Đúng đúng, mình còn có thể đào bẫy nữa.” Lâm Hoàn vỗ tay hưởng ứng, trong đầu lóe thêm vài ý tưởng.
Thời gian trôi qua trong những ngày bàn bạc và chuẩn bị liên tục. Chẳng mấy chốc, đến ngày xuất phát.
Ngày thứ mười ba trên đảo hoang.
Trời vừa hửng sáng, Lâm Hoàn và Giang Tễ Quang rời hang đá ngầm. Suốt nhiều ngày, ngoài việc tìm vật tư, hai người không ngừng rèn vũ khí. Mài đá đến mức cô hoa mắt, lưng mỏi nhừ, nhưng kết quả rất đáng.
Họ chế được hai rìu đá và hai bộ cung tên. Cung tên thì khỏi nói, rìu cũng bén, cô thử chém phát là đứt ngay một cây nhỏ to bằng bắp chân. Trong lòng yên tâm hơn hẳn. Không dám khoe “một rìu tung hoành thiên hạ”, nhưng ít ra không còn cảnh tay không chịu chết.
Rừng sớm trong lành, lá đọng sương rung nhẹ theo gió. Giang Tễ Quang đi trước mở đường, thỉnh thoảng quay đầu nhìn, thấy Lâm Hoàn theo kịp, cô còn giơ tay ra dấu “ok”.