Thế giới 1 - Chương 1: Sinh tồn trên đảo hoang

Kết thúc một ngày làm việc, Lâm Hoàn về đến nhà, bật điều hòa, vừa ăn cơm vừa hí hửng mở bộ phim tài liệu sinh tồn yêu thích nhất ra xem.

Có lẽ vì ảnh hưởng từ tuổi thơ, dù hiện tại sống trong thời bình, không thiếu ăn thiếu mặc, Lâm Hoàn vẫn giữ ý thức phòng bị rất cao, luôn cảnh giác, đặc biệt hứng thú với mọi phương pháp sống sót trong những tình huống cực đoan hay thảm họa tận thế.

Giống như bộ phim tài liệu mà cô đang theo dõi gần đây — tập mới nhất đang dạy mọi người “Cách sinh tồn khi bị nhiễm phóng xạ hạt nhân”. Rất thú vị. Bình thường, hễ thấy đoạn nào hay là cô lại lấy bút ra ghi chú cẩn thận.

Nhưng hôm nay không hiểu sao, cô cứ thấy bồn chồn, ngay cả video yêu thích cũng không giữ nổi sự chú ý.

Dọn dẹp sơ qua, cô lên giường, trằn trọc mãi mới thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Vừa lim dim được chút thì trong đầu bỗng vang lên một giọng máy móc vui tươi từ trên trời rơi xuống, khiến cô tỉnh hẳn:

[Chào mừng người chơi 0258 Lâm Hoàn tham gia Trò Chơi Sinh Tồn! Cô gái, hãy cố gắng sống sót nhé!]

[Ghép trận thành công.]

[Số người chơi: 13.]

[Độ khó: Dễ.]

[Mô tả màn chơi: Vòng này là “Hoang đảo 30 ngày”. Người chơi phải sống sót trong khu vực chỉ định 30 ngày. Kết thúc 30 ngày, chỉ cần còn sống là được thông quan.]

[Luật chơi: Cứ mỗi 5 ngày, sẽ thêm một điều kiện hạn chế mới, nội dung ngẫu nhiên.]

… Cái gì thế này? Lâm Hoàn trợn tròn mắt. Sau vài giây bàng hoàng, niềm phấn khích lập tức trào dâng.

Nhưng cái gọi là “trò chơi” này không cho cô cơ hội để nói lời cảm ơn. Lời hệ thống vừa dứt, ý thức của Lâm Hoàn lập tức chìm vào bóng tối.

Khi mở mắt lần nữa, dưới thân không còn là chiếc giường êm ái ấm áp mà là biển nước mênh mông đang nhấn chìm cả đầu cô. Nước biển ùa vào phổi, cảm giác nghẹt thở bao trùm toàn thân. Lâm Hoàn theo phản xạ giãy giụa vài cái, chẳng những không chạm được đáy mà còn nuốt mấy ngụm nước mặn chát.

Cố kìm bản năng hoảng loạn, cô ép cơ bắp thư giãn, tay đưa ra sau lưng, chân đạp liên tục.

Mật độ cơ thể con người nhỏ hơn mật độ nước, dù thế nào cũng sẽ nổi 2% trên mặt nước. Khác biệt là, nếu giãy giụa loạn xạ, phần nổi sẽ là hai bàn tay; nếu thả lỏng, giữ bình tĩnh, phần nổi sẽ là đầu.

Có thể chỉ một giây, có thể hai.

Nhưng với Lâm Hoàn, đó là khoảng chờ đợi dài đằng đẵng. Cuối cùng, gương mặt cô cũng trồi lên khỏi mặt nước.

Hít thở được rồi, lý trí cũng trở lại.

Quan sát xung quanh, cô nhận ra mình đang ở vùng biển gần bờ, có thể nhìn thấy mảng xanh lớn của đất liền ở phía xa. Lâm Hoàn chỉnh lại tư thế, từ từ bơi về phía đó.