Trang Nhất Hàn vào khu giải trí trong khoang thuyền, nhìn quanh một vòng, thấy Tiết Mạc và Phương Ỷ Đình đang chơi golf, Trang Nhất Phàm ôm đĩa trái cây ngồi bên xem hai người thi đấu, chỉ có Trần Thứ là không thấy đâu, bèn cau mày hỏi: “Trần Thứ đâu rồi?”
“Phì!”
Trang Nhất Phàm nhổ vỏ nho ra, tính cậu ta gợi đòn, thích nhất là vuốt râu hùm: “Xời, anh Hai vẫn còn nhớ tới người ta cơ à, em tưởng Hai nói chuyện với Tưởng Tích xong, quên luôn cả họ mình rồi chứ.”
Trang Nhất Hàn quắc mắt: “Lại ngứa đòn rồi đúng không?”
Tiết Mạc cầm gậy golf thọc Trang Nhất Phàm một cái, nhắc cậu ta đừng để mồm đi chơi xa quá: “Trần Thứ về phòng ngủ trưa rồi, ở ngay đằng kia kìa, chắc lần đầu đi biển nên bị say sóng.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy định đi qua xem thử, ai ngờ bên ngoài đột nhiên có tiếng hai vật nặng rơi ùm ùm xuống nước cùng với tiếng la hét thất thanh, bốn người họ kinh ngạc nhìn nhau, đồng loạt dừng việc đang làm lại.
Trang Nhất Phàm không dám khẳng định: “Hình như em mới nghe tiếng kêu cứu ngoài đó?”
Phương Ỷ Đình cũng bỏ gậy golf xuống: “Hay ai làm rơi cái gì xuống biển?”
Đây là một chiếc du thuyền được lắp đặt toàn diện, thiết kế lan can bao quanh cũng rất an toàn, hơn nữa khách khứa đều là người trưởng thành nên về lý không thể rơi người xuống biển được. Tuy nhiên, ai nghe thấy tiếng rơi lớn như vậy cũng không khỏi bàng hoàng bất an, bốn người ném đồ đang cầm trên tay xuống rồi chạy vội ra xem tình hình, kết quả phát hiện ở mặt biển cách đó không xa thật sự có hai người đang vùng vẫy; hai người đang bị sóng kéo ra xa kia không phải Tưởng Tích và Mẫn Nhu thì là ai?!
“Cứu... Khụ khụ... Cứu với!!!”
Tưởng Tích không biết bơi, mới bị sóng đánh mấy cái đã chìm hơn nửa mặt, chỉ còn chỏm đầu đang chập chùng lên xuống.
Mẫn Nhu gần thuyền hơn một chút nhưng cũng bị sặc nước, trông cô như đã sắp đuối sức, cô kiệt lực kêu cứu: “Cứu tôi... Mau cứu tôi...”
Trang Nhất Phàm hoảng loạn: “Đù, rớt xuống nước thật à?!”
Tiết Mạc là người hoàn hồn đầu tiên: “Nhân viên cứu hộ đâu rồi?! Mau xuống cứu người! Có người rơi xuống biển!!”
Bình thường trên các du thuyền kiểu này, an toàn luôn là vấn đề được đặt lên hàng đầu, gần như chưa từng có chuyện người lớn rơi xuống nước; nhân viên cứu hộ cũng không hiểu vì sao mình mới đi vệ sinh có vài phút mà hai người kia đã té xuống biển được, nghe tiếng kêu lập tức nhảy vội qua lan can lao xuống biển, bơi về phía Mẫn Nhu đang ở gần tàu hơn.
Mẫn Nhu rõ ràng đã quá sợ hãi, cô lập tức ôm chầm lấy nhân viên cứu hộ vừa kéo mình lên khỏi mặt nước, trạng thái hỗn loạn mất kiểm soát, tay bấu chặt không thể nào kéo ra.
Nhân viên cứu hộ đổ mồ hôi như tắm, hốt hoảng vì bên kia vẫn còn Tưởng Tích đang chờ cứu, người này vừa kéo Mẫn Nhu bơi về phía cầu thang vừa cố gắng kéo tay cô ra khỏi người mình: “Cô ơi, an toàn rồi, cô bỏ tôi ra đi!”
Mẫn Nhu lắc đầu nguầy nguậy, sống chết không chịu buông tay, cô khóc bù lu bù loa, nói gì cũng không nghe: “Đừng bỏ tôi lại! Xin đừng bỏ tôi lại khụ khụ khụ...”
Trang Nhất Hàn vốn đang đứng trên thuyền quan sát tình hình, thấy cảnh này không khỏi cau mày nhìn Mẫn Nhu thật kỹ, là ảo giác của anh, hay cô gái này đang cố tình kéo dài thời gian?
Đúng lúc này, Phương Ỷ Đình bỗng la lên đầy lo lắng: “Chết rồi, Tưởng Tích bị đẩy ra xa hơn rồi!”
Khi có người bị rơi xuống nước, hai ba phút đầu tiên là thời gian vàng để cứu người, Mẫn Nhu chỉ làm loạn một chút, Tưởng Tích đã bị sóng đánh ra xa; hôm nay bọn họ lại quá chủ quan, chỉ thuê một nhân viên cứu hộ đi theo thuyền, đám Tiết Mạc tuy biết bơi nhưng chỉ đủ để lo cho bản thân, kêu bọn họ đi cứu người không khác gì chịu chết.
Trang Nhất Hàn nghe thế hơi cau mày, anh mượn ống nhòm trên tay Phương Ỷ Đình nhìn ra xa, quả nhiên thấy biên độ vùng vẫy của Tưởng Tích đang nhỏ dần, cứ tiếp tục thế này sẽ xảy ra án mạng, anh ngẫm nghĩ một giây sau đó nhanh chóng ra quyết định, vừa cởϊ áσ khoác gió ra vừa nói: “Đành vậy, để tôi xuống đó xem thử!”
Trong số những người đứng đây, Trang Nhất Hàn là người bơi giỏi nhất, thậm chí hồi xưa anh còn thi đậu cả bằng Thợ lặn. Anh là người duy nhất có thể xuống biển mà vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân, đồng thời cũng chỉ có anh đủ năng lực và tự tin để làm điều đó. Trang Nhất Hàn nói xong thì không quản đứa em trai đang cố ngăn mình lại như một phản xạ vô điều kiện, một tay anh chống nhẹ lên hàng rào, mượn lực nhảy xuống biển bơi về phía Tưởng Tích.
Nhưng đúng lúc này, chuyện lạ xảy ra, Trang Nhất Hàn chỉ mới nhảy xuống biển thì cuồng phong bỗng ào ào thổi đến, trời đất tối sầm, con sóng dập mạnh vào mạn thuyền khiến cả chiếc thuyền chao đảo. Là dấu hiệu báo một cơn giông tới.
“Anh Hai!!”
Trang Nhất Phàm hoảng hốt bám lấy lan can, cậu ta thét lên đầy lo lắng, giọng cũng lạc hẳn đi: “Trời nổi gió rồi!! Anh mau về thuyền đi!!”
Giờ vấn đề không còn là Trang Nhất Hàn có muốn về thuyền hay không nữa; một con sóng cao ngất vồ tới, một sức mạnh vô hình như đến từ cõi u minh cuốn lấy Tưởng Tích và Trang Nhất Hàn, đẩy họ càng lúc càng xa, cuối cùng chỉ để lại một chấm đen nho nhỏ.
Tiết Mạc chửi thề một tiếng, lập tức giật phao cứu sinh ra ném xuống biển, lo lắng thúc giục: “Em đứng đó, nhìn chằm chằm vị trí hai người đó rơi xuống nước cho anh, anh đi gọi thuyền trưởng thả thuyền cứu nạn xuống!”
Thường thì khách thuê du thuyền ra biển chơi đều chỉ di chuyển trong một phạm vi an toàn, không rời bờ quá xa; nhưng mục đích của chuyến đi hôm nay là để Tưởng Tích khảo sát địa thế và khai phá khu du lịch, du thuyền đã chạy một quãng dài, xung quanh không bóng thuyền nhỏ của người dân chài nữa, ban đầu người trên thuyền còn có thể nhìn thấy vị trí của Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích, nhưng càng về sau càng khó, sóng cũng ngày một mạnh hơn.
Trần Thứ đang ngủ trong khoang thuyền cũng bị tiếng ồn ào bên ngoài này đánh thức, cậu chạy lên boong thuyền, sóng đánh làm thuyền phải chuyển hướng liên tục, Trần Thứ phải bám lấy lan can mới không bị té ngã; cậu cau mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”
Trang Nhất Phàm chửi thề: “Mẹ kiếp! Tưởng Tích rớt xuống biển rồi!”
Trần Thứ kinh ngạc nhìn cậu ta: “Cậu đá Tưởng Tích xuống thật à?”
Trang Nhất Phàm tức đến mức nói sảng: “Đù má! Ai đá lão hồi nào, quan trọng là anh Hai tôi cũng nhảy xuống luôn rồi, giờ phải làm sao đây!!”
Trần Thứ nghe vậy mặt chợt biến sắc, hiển nhiên cậu cũng không ngờ tới đáp án này: “Cậu nói gì cơ? Trang Nhất Hàn cũng xuống đó?!”
Trang Nhất Phàm bực bội vò đầu: “Xuống luôn rồi, má ổng, nhảy cái ùm xuống luôn, nhân viên cứu hộ và thuyền trưởng còn đang nghĩ cách!”
Cậu ta hoảng loạn đến mức mồ hôi lạnh ròng ròng, chỉ hận mình sao không nhanh tay lẹ mắt hơn một chút, sao không níu Trang Nhất Hàn lại, hoàn toàn không để ý Trần Thứ đã yên lặng một cách khác thường. Thấy có ống nhòm nằm dưới đất, Trần Thứ khom lưng nhặt lên nhìn ra biển, nhưng tất cả những gì thấy được chỉ là biển cả mệnh mông, Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích đã sớm không còn bóng dáng.
Trần Thứ chậm rãi đặt ống nhòm xuống, không biết đầu óc đang suy nghĩ chuyện gì.
Có lẽ cậu đang bất ngờ khi biết Trang Nhất Hàn có thể yêu Tưởng Tích nhiều đến thế, sau bao nhiêu năm bị đùa giỡn, thậm chí khi đã thấy rõ bộ mặt thật của con người này, nhưng lúc biển động, anh vẫn tình nguyện nhảy xuống để cứu hắn, thật đúng là...
Đúng là cái gì nhỉ?
Không biết vì sao, Trần Thứ đột nhiên không tìm được từ ngữ để cảm thán.
Trang Nhất Phàm cuống đến khóc mếu khi phát hiện đã không nhìn thấy vị trí của anh trai mình nữa, cậu ta nắm vai Trần Thứ, nức nở nói: “Chết rồi, Trần Thứ, làm sao bây giờ, anh tôi có sao không? Tôi... Tôi chỉ còn mỗi anh Hai thôi...”
Trần Thứ yên lặng nhìn cậu ta, thầm nghĩ Trang Nhất Phàm mà cũng có ngày hôm nay cơ đấy?
Kiếp trước người này lúc nào cũng kẻ cả, mùa đông khắc nghiệt như thế còn sai người cột cậu lại, nhúng xuống sông không biết bao nhiêu lần.
Người như thế mà cũng biết khóc sao?
Trần Thứ vỗ vai cậu ta, nhẹ nhàng nói: “Đừng có khóc.”
Anh của cậu tự nguyện nhảy xuống mà, trách ai được?
Từ ngày sống lại Trần Thứ luôn giấu mình dưới lớp vỏ bọc lịch thiệp và duyên dáng, đem tất cả những ý định u ám nhất của mình giấu sâu trong đáy lòng, nhưng hành động u mê của Trang Nhất Hàn khiến cậu nhận ra rằng, anh hết thuốc chữa rồi, cậu vừa hận vừa oán, vừa giận vừa sầu, cuối cùng tất cả lắng xuống, một ý nghĩ hời hợt mà đáng sợ nảy sinh.
Hay là cứ mặc cho Trang Nhất Hàn chết đuối nhỉ?
Anh chết rồi, cậu sẽ không phải đau thêm lần nào nữa.
Trần Thứ đứng trên boong thuyền, bình tĩnh hơn bất kỳ ai ở đó, so với Mẫn Nhu vừa được cứu lên đang òa khóc thảm thiết, cậu lạnh lùng như một thái cực khác.