Chương 26.1: Mê hoặc

Ngày tiếp theo là hành trình ra biển.

Tưởng Tích đã sắp xếp một chiếc du thuyền hạng vừa chờ sẵn ở bến tàu, miệng thì nói là đi chơi, nhưng thực tế là cùng Trang Nhất Hàn đi khảo sát thực địa, tính chất công việc nhiều vui chơi nên từ lúc lên thuyền, hắn không ngừng gợi chuyện để nói với Trang Nhất Hàn, thậm chí lạnh nhạt cả Mẫn Nhu, càng không nói đến những người khác.

“Trần Thứ, ông mặc kệ thế à?”

Trang Nhất Phàm cầm một đĩa trái cây từ bàn tiệc buffet, vừa ăn dưa lưới vừa ra hiệu cho Trần Thứ nhìn Tưởng Tích và Trang Nhất Hàn đang đứng nói chuyện trên boong tàu, còn ôm hi vọng Trần Thứ sẽ oai dũng tiến lên đá lão Tưởng Tích giả tạo kia sang một bên, để hai người này sớm tối bên nhau, đến khi tình cũ không rủ cũng tới thì chẳng phải là toi đời?

Trần Thứ nhắm mắt nằm trên ghế tắm nắng, mũi hít ngửi hơi gió biển tanh mặn, giọng đầy hứng thú hỏi: “Thế muốn tôi làm gì?”

Cậu có thể đoán được Trang Nhất Hàn đang nói gì với Tưởng Tích ngoài kia, cũng lại chuyện buôn bán cổ phần mà thôi, nhưng dù hai người đó có nói chuyện yêu đương, cậu cũng sẽ không nhúng tay vào.

Trần Thứ sống hai kiếp người mới hiểu ra được một điều.

Mình nôn nóng, người ta chờ mình vấp té để cười nhạo.

Mình thong thả, tự khắc có người sẽ nôn nóng thay mình.

Chẳng hạn như bây giờ, nhìn Trang Nhất Phàm thiếu điều muốn cầm đèn chạy trước ô tô luôn rồi, cậu ta bưng đĩa trái cây tới bên cạnh Trần Thứ, nén giọng xuống thật nhỏ, thất vọng hỏi: “Ê, rốt cuộc ông có phải là bồ của anh tôi không hả, có thằng cha rù quyến ảnh mà ông nằm đó thảnh thơi thế?!”

Trần Thứ nghĩ bụng đương nhiên tôi không phải là bồ của anh cậu, cả kiếp trước lẫn kiếp này, tôi chỉ người tình mà anh cậu bao nuôi thôi. Nhưng dù sao cũng đang rảnh rỗi, Trần Thứ không ngại đùa Trang Nhất Phàm một chút, thế là đôi mắt cáo tủm tỉm cười cười hỏi cậu ta: “Thì tôi hỏi cậu đấy, giờ tôi phải làm gì?”

Trang Nhất Phàm suy nghĩ một lúc, sau đó hai mắt sáng trưng, nói ra một kế hèn dơ không thể tả: “Tưởng Tích không biết bơi, hay chúng ta lén đá hắn xuống nước?!”

Trần Thứ nghe thế chỉ cười thầm, cậu đi guốc trong bụng Trang Nhất Phàm, người này chỉ được mỗi cái miệng, cho mượn thêm nửa lá gan cũng đố dám đẩy người không biết bơi xuống biển; nghĩ vậy nhưng cậu vẫn hòa đồng hùa theo: “Ờ, vậy cậu qua dụ anh cậu đi chỗ khác, bao giờ Tưởng Tích lạc đàn thì gọi tôi, nhưng giữa trưa rồi, tôi phải về phòng ngủ trưa đã.”

Nói xong thì kệ Trang Nhất Phàm đứng đó với khuôn mặt đần thối, cậu chà xát cánh tay bị cháy nắng đỏ bừng, sau đó đứng dậy đi vào phòng VIP trong khoang thuyền nghỉ ngơi. Những nơi gần nước ít nhiều sẽ khiến Trần Thứ thấy khó chịu, trừ các hoạt động cần thiết, thời gian còn lại Trần Thứ đều ở yên trong khoang thuyền.

Bên kia, cuộc đàm phán giữa Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích cũng dần đến hồi kết.

“Tôi sẽ bảo luật sư gửi hợp đồng chuyển nhượng cổ phần qua cho anh, giá cả vẫn như trước, anh nuốt trôi thì tôi để lại hết cho anh, nuốt không nổi thì tôi chuyển bớt cho cổ đông khác, mấy ngày nữa mới về thành phố A, anh cứ suy nghĩ cho cẩn thận.”

Dù là kẻ chuyên ngụy trang như Tưởng Tích, nghe những lời như muốn vạch rõ giới hạn của Trang Nhất Hàn cũng khó mà giữ nổi nụ cười, mái tóc chỉnh tề của hắn bị gió biển thổi xơ xác, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh như có điều khó hiểu: “Nhất Hàn, em cũng xem hạng mục này rồi, tương lai chắc chắn chỉ có lời, em bán bây giờ là bán lỗ, chúng ta có thể cùng kiếm tiền, sao em lại...”

Trang Nhất Hàn cau mày châm điếu thuốc, anh lạnh gọng ngắt lời, có vẻ rất bực mình vì những lời nói ấy: “Chẳng lẽ lúc đó tôi rót tiền cho anh là để bây giờ lấy lãi à?”

Tưởng Tích khẽ giật mình.

Môi Trang Nhất Hàn cong lên thành nụ cười mỉa mai, anh gằn giọng hỏi lại: “Tưởng Tích, tôi rót tiền cho anh, là vì tiền à?”

Trước đây Tưởng Tích ra quyết sách sai lầm, đầu tư vào một khu đất chết làm đóng băng gần như toàn bộ vốn lưu động của công ty, lại còn nợ ngân hàng một khoản lớn, thiếu chút nữa là bị các cổ đông tống tiễn về vườn.

Lúc đó Trang Nhất Hàn đứng ra vay tiền cho Tưởng Tích, bất chấp những áp lực đến từ phía hội đồng quản trị, chẳng lẽ là vì tiền?

Không, đương nhiên là không.

Nhưng đến tận hôm nay, Tưởng Tích vẫn xem đó làm cái cớ, hóa ra trong mắt hắn, Trang Nhất Hàn anh là kẻ hám lợi à, hay là kẻ ngu đần?

Trang Nhất Hàn rít một hơi thuốc sâu, đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, mấy năm của anh xem như bỏ đi thôi, anh chống tay lên lan can, chậm rãi cúi đầu phả khói, vẻ mặt u tối: “Tưởng Tích, tự anh hiểu rõ hơn ai hết là vì sao tôi phải vạch rõ giới hạn ra với anh, khỏi phải lấy tiền bạc ra làm cớ, lời lãi mấy năm nay tôi bỏ, anh mua lại cổ phần theo giá gốc, sau này đường ai nấy đi, phần ai nấy sống.”

Trang Nhất Hàn nói xong thì dập tắt tàn thuốc, muốn quay về khoang thuyền tìm Trần Thứ, nào ngờ Tưởng Tích lại chộp lấy tay anh, giọng nói trầm bổng vang lên sau lưng: “Nhất Hàn, nếu như... Anh nói là nếu như, anh hủy bỏ hôn ước với Mẫn Nhu ngay bây giờ thì liệu chúng ta có thể trở lại như xưa không?”

Trang Nhất Hàn nghe vậy thì dừng bước, quay đầu nhăn mặt nhìn Tưởng Tích, giọng đầy khó tin: “Anh nói cái gì cơ?”

Ngày trước Tưởng Tích bất chấp tất cả hứa hôn với Mẫn Nhu, thà làm Trang Nhất Hàn mất mặt cũng muốn trọn tấm chân tình với cô gái ấy, hai người đó bên nhau không cần né tránh ai, ngọt ngào ân ái, vậy mà giờ hắn lại đòi hủy bỏ hôn ước?! Là hắn bị điên hay là anh bị điếc?

Tình cảm mà Tưởng Tích dành cho Mẫn Nhu rốt cuộc là thật lòng hay giả dối?

Nếu là thật lòng, sao có thể dễ dàng nói đến chuyện từ hôn, nếu là giả dối, vậy liên hoan phim nợ Tưởng Tích một chiếc cúp.

Chuyện này nếu đào sâu thì dù đã nếm đủ vị đời như Trang Nhất Hàn cũng không khỏi rùng mình, anh vô thức lùi lại hai bước, giật cánh tay mình ra khỏi tay hắn, đồng thời dùng ánh mắt hoài nghi quan sát Tưởng Tích, cảm thấy người này bỗng xa lạ đến mức anh không thể nhận ra.

Nếu Trần Thứ có mặt ở đây, chắc chắn cậu sẽ nhận ra Tưởng Tích đã bắt đầu luống cuống vì bị sự lạnh nhạt của Trang Nhất Hàn. Khi một người bắt đầu hốt hoảng, họ sẽ làm liều, mà hậu quả là khiến cho cục diện càng trở nên bung bét.

Tưởng Tích nhanh chóng nhận ra mình vừa nói những lời không nên nói, sự bối rối thoáng qua trong mắt hắn, hắn cố gắng bình tĩnh lại, gượng cười nhìn Trang Nhất Hàn: “À không, anh chỉ muốn nói là những cổ phần em đang giữ, anh sẽ mua lại hết, số tiền mấy năm nay mượn em, anh cũng sẽ trả lại cả gốc lẫn lãi.”

Nói xong hắn tiến lên một bước như muốn níu giữ Trang Nhất Hàn, sau đó lại lặng đi một lúc mới nói tiếp: “Anh biết mấy năm nay em đã làm rất nhiều việc vì anh, Nhất Hàn, anh có lỗi với em, sau này chúng ta còn có thể làm bạn với nhau không?”

Trang Nhất Hàn lạnh lùng nhếch mép: “Anh thấy sao?”

Tưởng Tích đã lường trước được câu trả lời này, hắn cúi đầu nở nụ cười chua chát: “Thật ra anh cũng biết là không được, anh thì có vợ sắp cưới, em lại đã tìm được người mình thương, nhưng Nhất Hàn à, anh thật sự mừng cho em, cuối cùng em cũng tìm thấy người để yên tâm dựa vào, không cần khổ sở như lúc bác Trang qua đời, chỉ có thể một mình gánh vác.”

Hắn vừa nói vừa chậm rãi ngẩng đầu, dùng ánh mắt chất chứa tâm sự nhìn thẳng vào Trang Nhất Hàn; đôi mắt màu mực xuất hiện hai vòng xoáy sâu hút, nhìn vào như bị nó thôi miên, sức mạnh ấy có thể điều khiển cảm xúc của Trang Nhất Hàn, đem anh kéo căng rồi vò lại, ban cho yêu thương hoặc đau đớn, chín năm nay vẫn luôn là như thế.

Đôi khi sức mạnh của “ánh trăng sáng” không đến từ việc nó đã chết đi, mà đến từ việc nó từng xuất hiện khi một người yếu ớt khốn cùng nhất, nó có mặt trong quá khứ mà người kia muốn chôn vùi, nó chiếu sáng con đường mà người kia bước tiếp, nó biết đâu là điểm yếu, đâu là chỗ hiểm nên chỉ cần đâm nhẹ một cái đã khiến cho người kia phải đau thấu tim gan.

Tưởng Tích nói xong thì cười mỉm nhìn Trang Nhất Hàn, hay đúng hơn là nhìn phía sau lưng anh, lặng yên chờ đợi đám sương đen quen thuộc, thứ đại diện cho nỗi đau của Trang Nhất Hàn đến tẩm bổ cho sinh lực của hắn, nhưng thứ toát ra chỉ là một lớp sương xám mỏng manh, chưa thành hình đã tan theo gió biển.

Sự đau khổ ấy chưa kịp lớn lên đã biến mất.

Trang Nhất Hàn dứt khoát quay đi, bước thẳng xuống khoang thuyền, anh sẽ không bao giờ xiêu lòng vì những lời của hắn nữa, còn Tưởng Tích, chiếc mặt nạ bình tĩnh của hắn đã xuất hiện những vết rạn hoang mang và kinh ngạc.

Sao có thể như thế được?!!

Mặt hắn trầm xuống, nắm đấm vô thức siết chặt, thầm nghĩ quả nhiên việc năng lượng gần đây bị giảm sút không phải là ảo giác của mình...