Trần Thứ ra ngoài hơi lâu, lúc trở lại phòng, cậu đυ.ng trúng Trang Nhất Hàn đang chuẩn bị đi tìm cậu.
“Mới nãy em đi đâu, sao bây giờ mới về?”
Trần Thứ kéo ghế ngồi xuống: “Không có gì, em đi hút điếu thuốc.”
Chỉ vậy, không giải thích gì thêm.
“...”
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì mím môi, tay vô thức bóp chặt, cảm giác bực bội khó hiểu chợt trào lên. Anh không biết tâm trạng này là do thái độ lạnh nhạt của Trần Thứ hay do nỗi sợ khi quay đầu mà không thấy cậu ở bên, hoặc có lẽ là cả hai. Chỉ biết cảm giác bất an này chợt đến rất khó hiểu, nó cứ kéo dài mãi đến khi buổi tiệc kết thúc, mọi người trở về khách sạn.
Trần Thứ đang ở trong phòng tắm soi gương đánh răng, tự nhiên thấy phần eo thắt lại, có người lặng lẽ ôm lấy cậu từ đằng sau, Trang Nhất Hàn gác cằm lên vai cậu, đây chắc là lần hiếm hoi anh chủ động nói tiếng xin hòa, chỉ mong xua được bầu không khí kỳ lạ vẫn kéo dài từ bữa cơm lúc chiều: “Anh xin lỗi...”
Trần Thứ đang ngậm bọt không thể nói chuyện được, chờ súc miệng xong, lau miệng sạch sẽ, cậu mới hơi nhăn mày thắc mắc: “Sao thế?”
Tuy cậu cũng khá hiểu tính tình Trang Nhất Hàn, nhưng người đang yêu đôi khi sẽ có chút hâm hâm dở dở, ví dụ như bây giờ, Trần Thứ thật sự không biết vì sao đang yên đang lành, Trang Nhất Hàn lại nói xin lỗi cậu.
Trần Thứ: “Anh làm gì có lỗi với em à?”
Trang Nhất Hàn mới nghe có thế, mí mắt đã giật liên hồi: “Anh làm chuyện có lỗi với em bao giờ?”
Trần Thứ cười òa lên, cậu tựa hẳn lưng vào bồn rửa tay, ung dung nhìn anh: “Ừm hưm, anh không làm gì có lỗi với em, thế sao lại xin lỗi?”
Trang Nhất Hàn bỗng nín thinh, một lúc sau anh mới hỏi, giọng nhỏ xíu: “...Hôm nay lúc ăn cơm anh thiếu săn sóc em, em ra ngoài hút thuốc, có phải là giận gì anh không?”
Trần Thứ không giận, là tự Trang Nhất Hàn có tật giật mình, toàn thích suy diễn chuyện đâu đâu.
Trần Thứ có vẻ muốn trêu anh, trầm ngâm hỏi: “Ăn cơm, ý anh là lúc nào nhỉ? Lúc sếp Tưởng gắp món cho anh ấy hả?”
Chết rồi chết rồi, quả nhiên là vì Tưởng Tích! Quả nhiên là vì đũa cá đó! Trang Nhất Hàn đã linh cảm từ đầu mà, anh vô thức sờ cổ, nghĩ không biết bây giờ chạy qua bồn cầu móc ói thì còn kịp hay không: “Em đừng nghĩ bậy, anh với hắn ta không có gì hết.”
Chỉ đơn phương trồng si một thời gian mà thôi, chứ chưa có gì cả.
Trang Nhất Hàn không biết vì sao mình lại chột dạ, có lẽ là vì anh đang cố giấu Trần Thứ, không muốn cậu biết về đoạn quá khứ khờ khạo mà ngớ ngẩn ấy của mình, bởi chính Trang Nhất Hàn nhìn lại cũng thấy hành vi lúc anh theo đuổi Tưởng Tích quá điên tình, giờ kể ra, cảm giác quá mờ ám, hơn nữa cũng sợ Trần Thứ sẽ để bụng.
Trần Thứ nhìn sâu vào mắt Trang Nhất Hàn, đôi mắt cáo xinh đẹp xếch lên, óng ánh ý cười dưới ánh đèn vàng ấm, cậu chậm rãi lập lại, có vẻ hứng thú: “Anh không có gì với hắn hết?”
Kiếp trước, Trang Nhất Hàn có chết cũng tuyệt đối không nói ra câu này.
Khúc mắc giữa họ nhiều đến thế, khắc trong tâm khảm sâu đến thế.
Là vầng trăng sáng thuở thiếu thời.
Là mười tám năm không thể bỏ.
Trần Thứ đưa tay gảy nhẹ tóc mái của anh, nhẹ nhàng nói: “Em biết hai người không có gì mà, anh bị nhạy cảm quá rồi.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy khẽ giật mình: “Phải không?”
Trần Thứ: “Phải.”
Kiếp trước vì muốn Trần Thứ ngừng chờ đợi, Trang Nhất Hàn không hề ngần ngại nói với cậu rằng người mà anh yêu là Tưởng Tích, đơn giản là vì anh không thích cậu, không để tâm đến cậu, nên dù trái tim Trần Thứ có đau đến chết đi sống lại, anh cũng không mảy may thương xót.
Kiếp này anh lại cẩn trọng từng lời nói, suy diễn đủ thứ chuyện, muốn đắp mộ chôn sâu quá khứ rối tanh banh của mình, nhắc đến hai từ “Tưởng Tích” mà giật thót như cầm bom hẹn giờ trong tay, chỉ muốn quẳng ra xa hoặc ném cho biệt tích.
Trần Thứ thầm nghĩ, kiếp trước và kiếp này, vẫn là con người ấy mà sao lại khác nhau đến thế?
Thì ra cách để có được tình yêu là đừng yêu ai cả, bởi tình yêu sẽ làm người ta mất đi lý trí, mà người không còn lý trí thì cũng chẳng còn đáng để yêu.
Cuối cùng, Trần Thứ khẽ bật cười, cậu véo nhẹ hai má Trang Nhất Hàn: “Anh đừng nghĩ nữa, hôm nay em ra ngoài chỉ là để hút thuốc mà thôi, anh và sếp Tưởng vừa là bạn bè vừa là bạn làm ăn, đừng vì em mà tránh mặt, sau này cứ lui tới nhiều vào, em không ghen đâu.”
Không ghen? Vì sao lại không ghen?
Trang Nhất Hàn vốn đang lo Trần Thứ hiểu lầm mình và Tưởng Tích có gì không trong sáng, nhưng khi thật sự nghe cậu nói sẽ không ghen, gai nhọn trong lòng anh lại cắm xuống nhiều hơn, nếu Trần Thứ thích anh, lẽ ra cậu phải ghen hoặc ít nhất cũng khó chịu một chút chứ? Vì sao có thể thản nhiên như thế, thậm chí còn khuyên anh và Tưởng Tích nên lui tới thường xuyên hơn?
Anh nhíu mày, sững người, mắt nhìn chằm chằm Trần Thứ như muốn nhìn thấu cậu.
Nhưng có vẻ Trần Thứ không cảm nhận được tâm trạng nặng trĩu của Trang Nhất Hàn, rửa mặt xong cậu lập tức phi thẳng lên giường. Bình thường đi học, Trần Thứ phải kiêm kha khá chức vụ trong các câu lạc bộ mà mình tham gia, hơn nữa cậu cũng là một nhân vật ngầm có tiếng có miếng ở trong trường, thế nên mỗi lần mở điện thoại lên là tin nhắn ùn ùn kéo đến, dù chỉ trả lời những tin thật sự quan trọng thì cũng phải hơn nửa tiếng mới tạm gọi là xong xuôi.
Trang Nhất Hàn vừa lau tóc vừa ra khỏi phòng tắm, tay vén chăn nhích lên giường với khuôn mặt nặng nề đầy tâm sự, mới lơ đãng nhìn thoáng qua, đập vào mắt anh là tin nhắn chưa đọc nhảy kín cả màn hình điện thoại của Trần Thứ; Trang Nhất Hàn khựng lại.
Nói thật, nhìn cờ đỏ hết sức.
Trang Nhất Hàn hỏi: “Em đang nhắn tin với ai à?”
Trần Thứ không ngẩng đầu, tiếp tục trả lời tin nhắn: “Bạn học của em, sao thế?”
Bạn học?
Trang Nhất Hàn mấp máy môi lập lại hai từ này, không biết ngẫm ra cái gì từ trong đó, anh đột ngột nghiêng đầu nhìn Trần Thứ, một lọn tóc đen ướt nhẹp rũ xuống khiến đôi mắt sâu thẳm mảnh dài trông càng thêm sầu muộn, bàn tay thon thả xương gầy trắng nõn dưới ánh đèn đột ngột ngửa ra trước mắt cậu, không khí yên tĩnh đến khác thường:
“Có dám cho anh xem điện thoại không?”
Đôi mắt anh tràn đầy sự hoài nghi và sắc bén như muốn mổ xẻ chàng trai trước mặt mình, đây mới là con người thật của Trang Nhất Hàn sau khi trút bỏ lớp ngụy trang.
Dù sự hoài nghi đó vô lý như đang kiếm chuyện, vớ vẩn và không hề có một bằng chứng nào cả, nhưng đó là biểu hiện của sự bất an khủng hoảng, thậm chí là lo âu mà Trang Nhất Hàn giấu kín dưới lớp vỏ bình tĩnh.
Trang Nhất Hàn là một người xuất sắc, điều này không cần phải bàn cãi, anh có gia thế, có tiền bạc, có ngoại hình, mỗi ưu thế dù tách riêng cũng hiếm ai bì nổi, nhưng khi đối mặt với Trần Thứ, anh mới hoang mang nhận ra mình không làm được gì cả, người anh thương cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, cậu dễ dàng nắm bắt được tâm lý của anh, luôn thể hiện tình cảm và sự quan tâm vào lúc anh cần nhất, còn Trang Nhất Hàn, anh chỉ cho cậu được tiền bạc, thứ mà cậu có vẻ cũng chẳng quá mặn mà.
Phiền muộn trong Trang Nhất Hàn cuộn lại, bốc cháy rồi tạo nên thứ cảm xúc khiến anh luôn bực bội, anh không biết phải làm sao để giải tỏa, cuối cùng để nó trở thành một hành vi gần như là bới lông tìm vết.
“Anh muốn kiểm tra điện thoại của em á?”
Trần Thứ nghe vậy mới ngẩng đầu lên khỏi chiếc điện thoại, đôi mày khẽ cau như có chút kinh ngạc xen lẫn buồn cười vì câu nói của anh: “Vì sao?”
Trang Nhất Hàn: “Không có sao trăng gì hết, em dám không.”
Trần Thứ suy nghĩ một chút, không từ chối mà lẹ làng đưa điện thoại qua cho anh: “Đây, anh xem đi.”
Dễ tính đến bất ngờ.
Đa số mọi người sẽ không thích hoặc phản cảm với việc người khác lục điện thoại của mình, trường hợp nghiêm trọng có khi còn cãi vã hoặc chỉ trích lẫn nhau.
Nhưng nếu người ấy sẵn lòng bắn ngay 5 triệu vào tài khoản cho bạn, hơn nữa còn mua nhà tặng xe cho bạn thì sao?
Trần Thứ cảm thấy cậu có thể xem người ấy là ngoại lệ của mình.
Huống hồ cậu và Trang Nhất Hàn không phải là người yêu, quan hệ giữa anh và cậu là ông chủ và chú chim hoàng yến trong l*иg son, anh đã mở lời, lý nào cậu lại không vui vẻ đưa cho anh, Trần Thứ đâu phải người ăn uống tiêu xài của người khác cho sung sướиɠ đẫy đà, sau đó lại ra vẻ thanh cao như thể người ta cung phụng mình là lẽ dĩ nhiên.
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì ngây ra, hẳn là anh cũng không ngờ Trần Thứ lại dứt khoát nộp điện thoại như thế, anh nhìn xuống, phát hiện màn hình đang bị khóa: “Mật mã.”
Trần Thứ đọc ra 6 con số
Trang Nhất Hàn nhập nửa chừng mới phát hiện mấy số này quen quen, ngón tay chợt dừng lại: “...Sinh nhật của anh à?”
Trần Thứ nằm ngửa ra nhìn trần nhà, mắt khẽ nhắm, uể oải ừ một tiếng: “Coi nhanh à nha, điện thoại của em còn có 2% pin thôi, chỉ cho anh coi lần này thôi đó, một lần duy nhất.”
Trang Nhất Hàn nghe cậu nói như đang uy hϊếp anh thì khẽ cười nhạo một tiếng, hoàn toàn không để bụng, anh cúi đầu kiểm tra tin nhắn trong WeChat.
Danh bạ của Trần Thứ có chừng mấy trăm người, hơn một nửa là thành viên của các câu lạc bộ trong trường, bắt buộc phải lưu để liên lạc, tất cả ghi chú đều là trường xx môn xx chức vụ xx; Trang Nhất Hàn ấn vào một loạt tin nhắn, mới phát hiện ngay cả những tin anh hẹn Trần Thứ đi ăn cũng đã trôi tuốt tận đẩu đâu, thậm chí tin nhắn của anh còn nằm trong danh sách không hiện thông báo nữa chứ, những người Trần Thứ hay trả lời tin nhắn, phần lớn nội dung đều là về công việc.
Tin nhắn cũ sạch sẽ tinh tươm, thậm chí có chút lạnh nhạt kiêu căng, bởi có rất nhiều người, Trần Thứ thậm chí còn lơ luôn không thèm trả lời.
Trang Nhất Hàn mới lướt sơ, đã thấy trên dưới 10 người spam tin nhắn chửi Trần Thứ, chửi cậu là đồ chảnh chọe bất lịch sự, nhắn chục tin mà không trả lời người ta lấy một tin, nghe có vẻ là thích cậu lắm mới cay cú như thế.
Trang Nhất Hàn vui vẻ: “Có đứa chửi em này.”
Trần Thứ thậm chí còn không buồn nhấc mí mắt lên: “Em biết.”
Trang Nhất Hàn: “Sao em không xóa?”
Trần Thứ: “Nhiều quá, xóa hông nổi.”
Tâm trạng sầu não của Trang Nhất Hàn bỗng nhiên bị câu nói này thổi tan bay biến, hiển nhiên anh rất hài lòng với kết quả của buổi kiểm tra đột xuất ngày hôm nay: “Trả điện thoại cho em.”
Trần Thứ nhận lại di động, chưa kịp nói gì đã thấy ngực nặng trĩu, Trang Nhất Hàn đột ngột ôm Trần Thứ, áp má vào tim cậu, quét mái tóc ướt nhẹp của mình vào cằm cậu, mềm mại khác hẳn với tính cách của anh, độ lật mặt chỉ thua mỗi cái bánh tráng.
“Trần Thứ...”
Trang Nhất Hàn gọi khẽ, nhẹ tênh như muốn biến mình thành một vụn tuyết nhỏ, tan trong lòng Trần Thứ mới cam tâm: “Sao em lại lấy sinh nhật anh làm mật khẩu mở máy?”
Trần Thứ nghĩ bụng, cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, kiếp trước dùng quen rồi, kiếp này lại dùng tiếp mà thôi, cậu từ từ nhắm mắt, giọng khàn khàn lười biếng, Trần Thứ biết rõ Trang Nhất Hàn muốn nghe cái gì nhất: “Không dùng sinh nhật của anh, chẳng lẽ lại dùng sinh nhật của người khác?”
Trang Nhất Hàn nghiêng tai lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của Trần Thứ, cảm giác cả người mình đều trở nên ấm nóng, sự thỏa mãn căng tràn không cách nào diễn tả, khóe môi anh nhẹ cong lên: “Trần Thứ, em cứ tốt với anh mãi như vậy, có được không?”
Trang Nhất Hàn có thể cảm nhận rõ tình cảm trong anh đang biến chất, nếu ban đầu phần lớn chỉ là sự quý mến và quyến luyến không muốn rời xa, thì giờ đây, cảm giác muốn độc chiếm đã yên lặng bén rễ đâm chồi từ lúc nào không hay, để khi anh nhận ra thì nó đã sum suê cành lá. Trang Nhất Hàn ngẩng đầu, tay vuốt ve khuôn mặt của Trần Thứ, nửa thật nửa đùa nói:
“Sau này em mà thích người khác, hoặc đối tốt với ai khác thế này, anh sẽ kéo em chết chung đấy, biết chưa?”
Trần Thứ nghe vậy chẳng những không sợ còn phì cười, cậu nghĩ bụng, chết thì cậu lại sợ quá cơ, Trang Nhất Hàn định dọa ai chứ, cậu cụp mắt nhìn anh, đột nhiên nói một câu khó hiểu: “Anh càng lúc càng giống một người.”
Trang Nhất Hàn nghe thế, mí mắt giật tưng tưng: “Giống ai?”
Đôi khi đầu óc anh cũng rất ba chấm, anh nghĩ, đừng nói là Trần Thứ có một ánh trăng nên xem anh như đèn chùm thay thế nhé?
Trần Thứ trả lời: “Giống em.”
Cậu nghiêm túc lặp lại: “Anh giống em.”
Giống cậu của kiếp trước.
Một người luôn lo lắng bất an, đa nghi nhạy cảm, thỉnh thoảng lại điên tới mức muốn kéo người mình yêu đi tự tử, như thể đó là cách duy nhất để người ấy thuộc về mình.
Quá đáng thương.