Chương 25.2: Thật đáng thương

Tưởng Tích yên lặng quan sát Trần Thứ và Trang Nhất Hàn, lòng nghĩ gì chỉ có mình hắn biết.

Vừa lúc bàn tròn quay đến Lẩu xác giấm, Trang Nhất Hàn đang định thử, ai ngờ chưa kịp động vào đã bị người khác nắm tay cản lại, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Món này cay lắm, em không ăn được đâu.”

Nghiêng đầu nhìn, thì ra là Tưởng Tích.

Chân mày của Trang Nhất Hàn giật nhẹ một cái, anh âm thầm rút tay mình về, ẩn dưới giọng nói bình thản là thái độ xa cách: “Mỗi người một khẩu vị, phải ăn thử mới biết.”

Nhưng đúng là anh không thể ăn cay, nên tuy nói vậy nhưng bản thân đã tự giác tránh xa món lẩu kia nữa.

Tưởng Tích bật cười như thể nhớ lại chuyện gì thú vị: “Hồi đi học em đã không ăn được cay rồi, anh còn lạ gì em, cả mùi cà rốt cũng không ngửi được, em thử món này đi, cũng ngon, không bị cay mặn quá.”

Nói xong thì tự mình dùng đũa chung gắp một miếng Cá mú hấp để vào chén của Trang Nhất Hàn, thịt cá trắng phau kèm hành sợi xanh mướt, tươi ngon mềm mọng: “Anh nhớ là em thích ăn cá.”

Thi thoảng hắn lại chêm vào mấy chuyện từ thời còn đi học, nhắc nhở Trang Nhất Hàn hắn vẫn luôn nhớ rõ những sở thích của anh, vừa cao tay lại không quá sỗ sàng, bởi giai đoạn ấy là khoảng thời gian Trang Nhất Hàn yếu đuối nhất, cũng là thuở ban đầu của hai người bọn họ.

Như trăng sáng, chẳng thể nào nắm lấy.

Với tay chạm, chỉ một mảnh hư vô.

Trang Nhất Hàn nhìn thức ăn trong chén mà ngây ra mất một giây, không biết là nhớ lại chuyện năm đó khi cha qua đời, anh nếm hết tình người ấm lạnh, hay là nghĩ đến lúc anh một thân một mình chống chọi với cuộc đời, Tưởng Tích là người duy nhất vươn tay giúp anh giữ vững công ty, hoặc giả có thứ xúc cảm u mê nào đó chợt nảy sinh, khiến lòng anh rối bời khó tả.

Khói mỏng xuất hiện sau lưng anh, cảm xúc được gọi là đau đớn lại bắt đầu hình thành, chờ thời cơ thích hợp để đâm rễ nảy mầm.

Trang Nhất Hàn không nói, chỉ trầm mặc ăn thức ăn trong chén, nhưng đầu lưỡi anh như mất đi vị giác, không thể nếm nổi mình đang nhai thứ gì trong miệng.

Trang Nhất Phàm thấy thế lập tức lo sốt vó, vội giật cánh tay Trần Thứ, nhỏ tiếng nhắc nhở: “Anh Hai tôi không ăn được đồ cay, ông mau gắp gì cho ảnh đi, không lỡ thua thằng cha Tưởng Tích đó thì sao.”

Trần Thứ nhìn thấu hết mọi chuyện nhưng vẫn vờ như không hiểu, còn cười mỉm hỏi cậu ta: “Tôi biết anh cậu không ăn cay, nhưng chuyện này liên quan gì Tưởng Tích, chẳng lẽ hai người đó có gì à?”

Trang Nhất Phàm biết mình nói hớ, hốt hoảng đánh trống lảng: “Ơ, đâu có, tôi chỉ nói vậy thôi, ý là… Ông xem Tưởng Tích săn sóc vợ kìa, ông học theo chút đi, không là thua đó.”

Trần Thứ cười cười, nghĩ bụng sao cậu phải học theo?

Mẫn Nhu là vợ sắp cưới của Tưởng Tích, còn cậu và Trang Nhất Hàn tính ra chẳng là gì của nhau.

Thích ăn thức ăn do ai gắp là quyền của anh ta, thích nhớ nhung người nào là quyền của anh ta, thích bị ai tổn thương, cũng là quyền của anh ta, cậu cản làm gì, cậu cản nổi không, tranh giành tình cảm, suy cho cùng vẫn là lựa chọn tệ nhất.

Phải nói là Trang Nhất Phàm vẫn còn quá trẻ con, mới thấy Tưởng Tích gắp cho anh mình miếng cá đã không ngồi yên được, kiếp trước tính cậu mà như vậy, mỗi ngày nhìn Trang Nhất Hàn điên điên khùng khùng vì Tưởng Tích chắc là khỏi cần sống, phải nhảy sông lần nữa cho nhẹ lòng?

Trần Thứ đang nghĩ xem nên trả lời thế nào, bỗng thoáng thấy có bóng người nhân lúc không ai để ý thì rời khỏi bàn tiệc, cậu thôi không nói nữa, đứng dậy vỗ vai Trang Nhất Phàm: “Tôi đi rửa tay, đi tí tôi về.”

Vừa hay chỗ cậu ngồi lại gần ngay cửa sau, nói xong thì quay người đi luôn, nhanh như một cơn gió.

Bên ngoài nhà hàng có một bể bơi lộ thiên, mặt nước sóng sánh phản quang nổi bật giữa đêm tối, Mẫn Nhu rời khỏi phòng, cô ra hồ ngồi một mình, hai tay ôm gối, cúi đầu khóc nức nở, trong khi người chồng sắp cưới luôn tỉ mỉ quan tâm cô lại chẳng hề phát hiện, vẫn ngồi trong đó nâng ly cạn chén.

Hoặc có lẽ hắn ta cũng biết, chỉ là lờ đi mà thôi.

“Bà Tưởng, bên này vừa tối vừa ít người qua lại, nếu không biết bơi, tôi nghĩ đổi chỗ khác để khóc thì hay hơn.”

Mẫn Nhu đang khóc tức tưởi chợt nghe có giọng đàn ông vang lên sau lưng, dù giọng nói ấy trầm ấm đầy quan tâm, nó vẫn khiến cô sợ điếng người; khi kinh hoảng quay đầu nhìn lại, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là khuôn mặt tuấn tú quen thuộc của Trần Thứ, ánh đèn màu lam tối vẽ lại đường nét trên mặt cậu, khiến nó dịu dàng đến khác lạ.

Mẫn Nhu không ngờ Trần Thứ lại ra đây, cô vội lau nước mắt, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, sau đó gượng cười hỏi cậu: “Là cậu Trần à, sao cậu không ở trong kia ăn uống cùng mọi người?”

Trần Thứ nhếch điếu thuốc trong tay lên như ra hiệu, sau đó bước xuống bậc cấp, ngồi ở một vị trí cách Mẫn Nhu không xa: “Tôi hút thuốc, chắc không phiền chứ?”

Mẫn Nhu lắc đầu: “Không sao, cậu hút đi.”

Ngồi gần, đôi mắt sưng đỏ của cô càng lộ rõ, khuôn mặt tiều tụy chán nản khác hẳn vẻ ngọt ngào hạnh phúc ở lần gặp trước.

Trần Thứ đánh lửa châm thuốc, hiếu kỳ hỏi: “Bà Tưởng, hình như tôi nghe thấy tiếng khóc, là có chuyện buồn gì à?”

Mẫn Nhu cảm thấy xưng hô này thật chói tai, cô dùng hai tay ôm lấy chính mình, cười mỉa một tiếng: “Bà Tưởng cơ đấy? Không biết tôi còn giữ cái xưng hô ấy được bao lâu, có lẽ tôi sắp không phải là “bà Tưởng” nữa rồi.”

Trần Thứ cau mày: “Chẳng lẽ là cãi nhau với sếp Tưởng? Thật ra vợ chồng cũng có lúc bất đồng quan điểm, có gì thì nói ra là được, nãy tôi xem thấy sếp Tưởng là người biết quan tâm săn sóc lắm.”

“Săn sóc?”

Mẫn Nhu gục đầu, tóc dài xòa xuống che mặt mũi, giọng cô run run lập lại hai từ chua chát đó: “Là mấy người không hiểu hắn thôi, mấy người bị hắn lừa hết rồi...”

Trần Thứ có vẻ giật mình, dường như không hiểu vì sao Mẫn Nhu lại nói thế: “Bà Tưởng?”

Giọng Mẫn Nhu đanh lại đầy bực bội: “Đừng có gọi tôi là bà Tưởng nữa, tôi sắp không phải là bà Tưởng nữa rồi!”

Nói xong, cô khựng lại như chợt nhận ra sự thất thố của mình, mặt cắt không còn giọt máu, Mẫn Nhu nhướng mắt nhìn Trần Thứ, khóe môi lạnh lùng mấp máy: “Cậu vẫn chưa biết chuyện Tưởng Tích và Trang Nhất Hàn nhỉ?”

Trần Thứ cười khẽ, cong nhẹ ngón tay gảy tàn thuốc, tình nguyện làm một chàng khờ si tình chẳng biết gì trong mắt những người khác: “Hai người họ là bạn tốt.”

“Bạn á?!”

Mẫn Nhu bất giác lên giọng như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, nói xong cô cười lớn, cười đến quằn mình trên bậc thang, cười đến mắt rưng rưng ngấn nước: “Tôi tưởng có mỗi mình tôi là con ngốc, ai ngờ ở đây vẫn còn một gã khờ chẳng biết gì.”

Suy nghĩ này có vẻ khiến cô nhẹ lòng hơn đôi chút, cười mệt, tiếng cười nhỏ dần, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của cô vẫn nhìn chằm chằm vào Trần Thứ, bóng đêm như tràn lan vô tận, lạnh lẽo mà đáng sợ, cô hỏi nhỏ:

“Cậu nói xem, nếu người chồng tôi yêu như mạng sống đòi bỏ tôi vì người khác, thì tôi có nên nghĩ cách, dọn dẹp kẻ chắn đường kia không?”

Trần Thứ cười mỉm như thể không nghe ra ý định nguy hiểm ẩn sau câu hỏi đó, cậu chậm rãi mở miệng, khói thuốc đong đưa khiến giọng nói trầm ấm của cậu mang theo chút mê hoặc lòng người: “Xử người thứ ba thì còn người thứ tư, rồi thứ năm thứ sáu, so với liên tục giải quyết phiền toái, chi bằng hãy rời xa phiền toái.”

Trong đêm tối, giọng trầm của Trần Thứ nghe có chút mờ ảo, không biết là đang nói với Mẫn Nhu hay đang nói với ai, có lẽ tại một khắc nào đó, cậu cũng đang nhớ đến tình yêu đã tan theo khói sương của mình ở kiếp trước: “Yêu một người đến đâu cũng không nên hạ mình thái quá, bằng không đó không phải là yêu, mà là dại.”

Nói xong, cậu để Mẫn Nhu ở lại với những thẫn thờ của cô, dụi tắt tàn thuốc rồi đứng dậy, lúc sắp rời đi, có lẽ nhớ đến chuyện gì, cậu dừng chân, quay đầu nói khẽ: “Cô Mẫn, tôi nghĩ xưng hô này vẫn hợp với cô hơn, bởi làm người thì không thể để mình bị trói chân bởi một cái danh xưng được, cũng trễ rồi, về nhanh thôi.”