Chương 25.1: Thật đáng thương

Thời gian thấm thoát trôi, chớp mắt đã đến ngày ra biển.

Địa điểm mà Tưởng Tích lựa chọn là một thành phố ven biển ở phía Nam, nhiệt độ bình quân hằng năm ổn định ở mức trên dưới 25℃, quá dễ chịu đối với những con người đã nếm đủ cái lạnh của thành phố A, vé máy bay, khách sạn và nhân viên tiếp đón đều đã được thu xếp đâu vào đó, không khó nhìn ra phong cách làm việc chu đáo của con người này.

Nhưng người càng chu đáo thì mới càng nguy hiểm, bởi họ sẽ không bao giờ làm những chuyện vô bổ, một khi đã làm, chắc chắn là có lý do.

Thời gian di chuyển là bốn tiếng, Trần Thứ vừa lên máy bay đã lập tức điều chỉnh ghế, đeo bịt mắt tiến vào trạng thái ngủ nông, cậu là kiểu người trầm tĩnh, dù suy nghĩ trong lòng có lạng lách đủ tám chục con đường thì người khác cũng không cách nào nhìn ra được.

Trang Nhất Hàn vốn đang ngồi xem tài liệu khai phát, thấy Trần Thứ đã nằm xuống nghỉ ngơi, không khỏi nghiêng đầu nhìn cậu một cái: “Sao thế, em khó chịu ở đâu à?”

Khoang hạng nhất của máy bay có 8 chỗ, chia thành hai hàng, mỗi hàng đều có một vị trí gần cửa sổ, hai vị trí ở giữa do nằm sát nhau nên đã bị Trang Nhất Hàn và Trần Thứ chiếm mất, đám Trang Nhất Phàm, Phương Ỷ Đình, Tiết Mạc tụ tập ở mấy ghế phía sau cho dễ nói chuyện, hai ghế gần cửa sổ để dành cho hai trợ lý kiệm lời đang vùi đầu vào công việc.

Nghe câu hỏi đầy quan tâm của Trang Nhất Hàn, Trần Thứ đưa tay kéo bịt mắt lên một chút, sợi tóc đen tuyền tản ra theo tư thế nằm, giọng cậu trì xuống, nghe hết sức chây lười: “Không, em buồn ngủ thôi.”

Trang Nhất Hàn cảm thấy cậu cứ như một con động vật bước vào thời kỳ ngủ đông, bèn kéo tấm chăn mỏng ra đắp lên người cho cậu: “Buồn ngủ thì ngủ đi, mấy tiếng nữa là đến, nãy anh tưởng em bị chóng mặt do di chứng rơi xuống nước hôm đó.”

Sự lo lắng quá mức của Trang Nhất Hàn sau khi cậu bị rơi xuống nước, đôi khi sẽ khiến Trần Thứ cảm thấy mình thật đáng thương.

Đúng vậy, đáng thương.

Cái chết kiếp trước thật đáng thương...

Trần Thứ khẽ nhếch mép, lòng có chút đắn đo tự giễu, nhưng cảm xúc ấy đến nhanh đi vội, chẳng để cho một ai phát hiện ra; cậu giơ tay kéo bịt mắt xuống lần nữa, vải đen che trên mắt làm nổi bật nước da màu trắng sứ cùng sắc môi đỏ hồng, cảm giác gợi cảm lạ lùng đến khó nói: “Được, vậy em ngủ một chút, sắp đáp thì anh nhớ gọi em.”

Trang Nhất Hàn cầm lòng không đậu lại nhìn Trần Thứ mấy cái, hai người họ đã bên nhau một thời gian, tuy còn chưa làm đến bước cuối cùng nhưng ôm hôn sờ nắn món nào cũng không thiếu, chỉ là anh vẫn luôn cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó.

Nên hình dung thế nào nhỉ, Trần Thứ cứ như một con hồ ly tinh chuyển thế, chuyên tới để dụ anh.

Ừm, chỉ dụ thôi, còn ngủ thì miễn.

Nghĩ tới đây, Trang Nhất Hàn âm thầm nghiến răng, bụng nói hồ ly tinh cái quái gì, người đàn ông đứng đắn nhất cũng bái em làm sư phụ, đúng là càng nghĩ càng cay, tâm trạng đâu mà xem tài liệu nữa, cuối cùng anh khép hết tài liệu để sang một bên, nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi cùng Trần Thứ.

Hành trình bốn tiếng tuy không gọi là dài nhưng cũng chẳng phải quá ngắn, trong thời gian này, tiếp viên hàng không đã mang thực đơn vào một lần, mấy người bọn họ chọn đại một món ăn lót dạ, không lâu sau, máy bay bắt đầu hạ cánh.

Tưởng Tích đã phái tài xế đến chờ ở sân bay từ sớm, cả đoàn chia nhau lên hai xe, chạy thẳng về khách sạn; Trang Nhất Phàm miệng kén, vừa nãy trên máy bay không ăn được thứ gì, bây giờ đã đói meo nheo nhóc, cậu ta bắt chéo chân, hỏi:

“Chừng nào mới ăn cơm vậy, Tưởng Tích đặt bàn chưa?”

Ban đầu Trang Nhất Phàm cũng rất tôn trọng Tưởng Tích, hễ gặp mặt là anh em ngọt xớt, từ ngày biết hắn chỉ mồi chài anh mình như mồi chài một gã ngốc lắm tiền, thiện cảm kia lập tức tụt xuống đáy, mấy năm nay nhìn cách hắn hành xử, trong lòng cậu ta chỉ còn sự mỉa mai ghét bỏ, đương nhiên sẽ không nể mặt.

Ngồi ở ghế lái phụ là trợ lý đi kèm, khả năng cao là người do Tưởng Tích phái tới, đoán chừng người này cũng rất chướng tai với giọng điệu của Trang Nhất Phàm, nhưng lại chỉ có thể cười mỉm trả lời: “Chủ tịch và phu nhân đã đặt tiệc, cũng đang ở khách sạn chờ tiếp đãi các vị.”

Trang Nhất Phàm bật cười thành tiếng: “Tưởng Tích đúng là đi đâu cũng kè kè cô vợ nhỉ.”

Bản thân cậu ta không ác cảm với vợ sắp cưới của Tưởng Tích, chỉ là nhìn Tưởng Tích ngứa mắt nên mới thái độ như thế.

Trang Nhất Hàn đang dùng laptop để xử lý công việc, mắt anh vẫn chăm chú vào màn hình thay vì nhìn Trang Nhất Phàm, anh lạnh lùng mở miệng, nhấn giọng như một lời cảnh cáo: “Không ở được thì đi về, anh lập tức sai người đặt vé máy bay cho em.”

Trang Nhất Hàn không muốn Trần Thứ biết về những chuyện dở hơi giữa anh và Tưởng Tích, thế mà Trang Nhất Phàm còn ở đó đổ thêm dầu vào lửa, thật, nhiều khi anh muốn lấy kim chỉ khâu cái miệng sứt đó lại thôi.

Trang Nhất Phàm lèm bèm: “Em không về đâu, tới cũng tới rồi, đúng không Trần Thứ?”

Giờ cậu ta khôn rồi, biết chuyện gì cùng phải kéo Trần Thứ theo làm đồng minh.

Trần Thứ đang lau kính mát, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn cậu ta, nghĩ bụng hóa ra người nhà họ Trang đều có cái tính đó, thương thì nâng niu ghét thì bóp nát, trước kia cứ tưởng Trang Nhất Phàm chỉ nhắm vào Trần Thứ, hóa ra Tưởng Tích cũng không thoát kiếp nạn này:

“Thế thì ngồi ngoan, nghe lời anh cậu đi.”

Mặc kệ cậu là Trần Thứ hay ai khác, Trang Nhất Phàm vĩnh viễn chỉ thiên vị một người.

Trang Nhất Phàm cũng biết mình tìm sai đồng minh, suy sụp ngả vào thành ghế: “Hai người hùa nhau bắt nạt tôi, biết vậy đi chung xe với đám Tiết Mạc cho rồi.”

Trang Nhất Hàn lại lần nữa tập trung vào màn hình, mặc kệ tiếng lèm bèm của đứa em trai, chỉ khi nghe Trần Thứ bênh mình, môi anh mới khẽ nhếch lên một cái.

Có lẽ anh cảm thấy trong lòng Trần Thứ có anh, và có lẽ người khác cũng cho là như thế.

Đến khách sạn, mỗi người nhận được thẻ phòng của mình; lại nói đến việc Tưởng Tích rất chu đáo, ai mà nghĩ là hắn lại sắp xếp Trần Thứ và Trang Nhất Hàn chung một phòng cơ chứ, hành động ấy khiến đám Phương Ỷ Đình lập tức nháy mắt ra hiệu với nhau, khi nhìn qua hai người, ánh mắt cũng trở nên mờ ám.

Trần Thứ thản nhiên xách vali của anh và cậu lên lầu trước, người ngại ngùng lại là Trang Nhất Hàn đang đứng ở quầy làm thủ tục cho cả hai, Trang Nhất Phàm là đứa liền sẹo quên đau, nhích tới bên cạnh khều tay anh, nhỏ tiếng nhắc nhở: “Anh Hai, mai còn phải ra biển đó, buổi tối anh tém tém lại nha.”

Nói xong lại gãi cằm ra chiều suy ngẫm, không biết anh Hai cậu là top hay bot, chứ với cái tướng đô con của Trần Thứ, muốn vật cậu ta ra cũng khó lắm à nha.

Lại đâu ngờ câu nói đó chọc trúng chỗ đau của Trang Nhất Hàn, đừng tưởng Trần Thứ nhìn như hồ ly tinh mà lầm, lên giường cậu còn hơn cả Đường Tăng nữa, khều cỡ nào cũng trơ trơ.

Trang Nhất Hàn híp mắt, ánh mắt lạnh tanh: “Em ngậm miệng thì sợ người ta tưởng mình câm à.”

Anh nói xong thì giao thủ tục quay đầu đi thẳng một mạch lên lầu, để lại Trang Nhất Phàm đứng tại chỗ với cái mặt đơ ra, không hiểu ông anh mình đang dỗi ai chuyện gì.

.

Bữa ăn tối nay do một nhà hàng có tiếng ở đây chuẩn bị, có lẽ vì quan hệ hợp tác nên quy cách phục vụ rất cao cấp, trừ Mẫn Nhu là vợ sắp cưới ra, Tưởng Tích còn mang theo mấy người đàn ông xa lạ mặc nguyên bộ veston, nghe nói đều là chủ doanh nghiệp có tiếng ở địa phương, có cổ phần trong kế hoạch khai phát làng du dịch lần này.

“Nhất Hàn, anh nghĩ dù sao cũng phải trao đổi với bộ phận khai phát nên mời luôn cả Giám đốc Trần tới đây, tối nay chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Tưởng Tích vẫn rất trung thành với những mẫu vest già dặn, Mẫn Nhu nhỏ bé nép vào lòng hắn, ai nhìn vào cũng phải khen một câu đôi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi.

Chỉ là không biết vì sao, Mẫn Nhu không còn vẻ rạng ngời hạnh phúc như lần đầu gặp gỡ, cô gầy đi thấy rõ, mặt mày hốc hác nhợt nhạt, mỗi lần Tưởng Tích nói chuyện, tuy cô vẫn mỉm cười nhưng nụ cười ấy cứng đờ và miễn cưỡng, có vẻ không được ổn cho lắm.

Kỳ thực Trang Nhất Hàn không định tham gia vào hạng mục làng du lịch này nữa, thậm chí hợp đồng chuyển nhượng cổ phần anh cũng đã soạn sẵn, chỉ cần Tưởng Tích ký tên mua lại theo giá gốc là xem như hai người hết liên quan, ai ngờ hắn lại mang cổ đông tới mà không báo trước với anh một tiếng, làm anh phải tạm gác kế hoạch lại.

“À phải, Giám đốc Trần xem như là thổ địa ở đây, sau này còn phiền anh ấy giúp đỡ nhiều, không thì chúng ta cũng lơ ngơ không biết phải bắt đầu từ đâu.”

Trang Nhất Hàn nâng ly gật đầu, môi cười mỉm, xem như giữ lại chút thể diện cho hai bên, mấy cổ đông kia cũng là người tinh ranh, liên tiếp nâng ly đáp lại, miệng liếng thoắn không ngừng, làm bữa ăn hôm nay vô cùng náo nhiệt.

Về phần cặp tình nhân Tưởng Tích và Mẫn Nhu, Trang Nhất Hàn không nhìn bọn họ lấy một cái, anh vừa tiếp đối tác, vừa thỉnh thoảng nghiêng đầu nói chuyện với Trần Thứ, thì thầm chỉ cho cậu món này ngon món kia ngon, bầu không khí hòa thuận thân thiết, không có lấy một chút khói đen thương tổn.