Trần Thứ đã sống đến kiếp thứ hai, đương nhiên cũng hiểu những đạo lý làm người mà Tiết Mạc vừa nói, chỉ là cậu không quá để tâm, thành ra nó cũng chẳng là gì với cậu, nương theo câu trả lời của Tiết Mạc, cậu nói: “Ra ngoài chơi cũng tốt mà.”
Trong lúc bọn họ trò chuyện, Trang Nhất Hàn đã kết thúc cuộc họp và xuống lầu, thấy Tiết Mạc và Trang Nhất Phàm đều vây quanh Trần Thứ nói nói cười cười, cảm thấy cảnh này thật thú vị, anh bèn đi qua hỏi: “Đang nói chuyện gì mà hào hứng thế?”
Đang nói gì thế? - Nói chuyện Tưởng Tích nè.
Câu này ai mà nói, đánh chết cũng không dám nói.
Trang Nhất Phàm muốn lảng sang việc khác, đôi mắt đảo quanh, phát hiện Trần Thứ và Tiết Mạc đang ngồi sát mép hồ, thế là tính chó nổi lên, mỗi tay kéo một người, đem cả hai đều kéo xuống hồ bơi, hai người kia bị kéo xuống bất ngờ, rơi tõm xuống nước như sủi cảo vào nồi làm nước văng tung tóe; để tránh nước bắn lên người, Trang Nhất Hàn vô thức nghiêng đầu, cả câu hỏi vừa nãy cũng quên béng.
“Trang Nhất Phàm! Thằng quỷ này!”
Kỹ thuật bơi của Tiết Mạc chỉ nhàng nhàng, phát kéo đột ngột đó làm anh bị sặc nước mấy cái, sau vài lần vùng vẫy tìm cảm giác, anh bơi vội vào thành hồ để thở, trông chật vật vô cùng.
Trang Nhất Phàm vui vẻ ôm phao đứng nước: “Cho chừa cái tội cười người khác bơi chó, mấy người thì hơn gì tôi, Tiết Mạc, anh cũng hai mươi mấy rồi, chững chạc lên xem nào, nhìn Trần Thứ đi, không một tiếng chửi th...”
Nói nửa chừng, cậu ta mới chợt nhận ra có gì đó không ổn, vừa nhìn lại, lập tức hoảng hồn thét lớn: “Má nó! Trần Thứ!”
Trang Nhất Phàm tưởng Trần Thứ biết bơi nên ban đầu không để ý tới, nào ngờ sau khi xuống nước, Trần Thứ chỉ vùng vẫy hai cái rồi im lìm, giống như một con vịt cạn chìm luôn xuống đáy.
Phương Ỷ Đình và Tiết Mạc thấy thế sợ tái mặt, lập tức lao qua định cứu gười, nhưng không ngờ có người khác còn nhanh hơn bọn họ, “ÙM” một cái nhảy ngay xuống hồ, lao nhanh về phía mà Trần Thứ chìm xuống.
Chuyện xảy đến quá bất ngờ, Trần Thứ vừa rơi xuống thì lập tức bị sự ám ảnh ăn sâu trong xương tủy bám lấy, nỗi sợ hãi bất an khó mà diễn tả bóp chặt trái tim cậu, làm bản năng sống sót cũng bị quẳng lên chín tầng mây, nước hồ óng ánh dát vàng dưới nắng thu bỗng biến thành nước sông đêm lạnh cóng, quẩn quanh nơi cánh mũi là một mùi bùn đáy tanh tưởi, dù cậu có cố gắng đến mấy cũng không cách nào nhìn thấy bờ, không thể nào ngẩng đầu lên được, chỉ có thể mặc kệ cho cơn ngạt thở bao vây lấy mình.
Trong tiếng gió rít, Trần Thứ loáng thoáng ngửi thấy mùi tuyết đọng lạnh căm, cậu lại trở về cái đêm đại diện cho chết chóc.
Khi ấy, lúc cơ thể chìm dần vào làn nước, thứ duy nhất cậu cảm giác được là lạnh, lạnh khắp người, vậy mà sao đầu óc thì vẫn cứ tỉnh táo, thế nên mỗi giây trôi qua là một lần giày vò, đến mức lung lay cả quyết tâm tự tử.
Cậu ngóng trông ai đó nhanh nhanh đến cứu mình.
Ai cũng được, dù là người cha luôn dùng dây nịt đánh cậu thừa sống thiếu chết cũng được, nhưng người ở gần cậu nhất lại càng bước càng xa, bóng dáng ấy lạnh lùng, chưa một lần ngoảnh lại.
Trang Nhất Hàn... Trang Nhất Hàn…
Đêm đó anh có quay lại không?
Anh không quay lại thật đúng không?
Không quay lại thì tốt, không quay lại thì tốt rồi...
Chúng ta không ai cần nhận lỗi, cũng chẳng ai nên quay đầu...
Trần Thứ có thể cảm giác được cơ thể mình đang chìm dần xuống đáy, mọi âm thanh trở nên mơ hồ, cậu cố gắng vươn tay, không biết muốn nắm lấy thứ gì, bởi thứ cậu chạm đến chỉ là một mảnh hư vô trống rỗng, cuối cùng cánh tay ấy kiệt sức buông xuôi, từ từ rơi xuống, vào giây phút cuối cùng, cổ tay của cậu bị siết chặt, có ai đó nắm lấy tay cậu lao nhanh lên mặt nước, bỏ lại sóng nước mãnh liệt ở đằng sau.
“Àoo!!”
Như một thứ đã phủ bụi từ lâu chợt phá tan mặt nước, cảm giác ngạt thở rời xa, không khí trong lành tràn đầy trong xoang mũi, căn phòng vốn yên tĩnh vang lên tiếng ho sù sụ, Trần Thứ đang hôn mê trên giường bỗng bật dậy, bám vào mép giường ho mãi không ngừng, ho như muốn đem hết tim gan lòng phổi ho ra ngoài mới thôi.
“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ!!!!”
“Trần Thứ!”
“Ông nội tôi ơi, chịu tỉnh rồi hả, đến đứng tim với ông mất!”
Cả đám vốn đang đứng bên giường chờ đợi thấy thế lập tức hoảng loạn xông lên, tiếng hỏi thăm lo lắng ồn ào chui vào tai, cuối cùng biến thành những tiếng ong ong ù ù vô nghĩa, Trang Nhất Hàn vội vỗ lưng cho Trần Thứ dễ thở, cau mày hỏi:
“Em sao rồi? Còn thấy khó chịu chỗ nào không?”
Bởi vì anh đứng gần nhất, nên cậu có thể nghe rõ câu hỏi này.
Trần Thứ chậm rãi hít thở, mới phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng ở lầu trên, đám Tiết Mạc ngồi trực bên cạnh, cậu nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng ở Trang Nhất Hàn, khuôn mặt tái nhợt lắc lắc, thều thào nói một câu: “Em không sao...”
Trang Nhất Phàm nghe vậy như trút được gánh nặng, kéo ghế ngồi phịch xuống, nói: “Ông làm tôi sợ gần chết, rớt xuống một cái là không thấy sủi tăm luôn, anh Hai còn nói là ông biết bơi nữa chứ, bơi kiểu ông chắc tôi cũng lạy...”
Trang Nhất Hàn lạnh lùng hỏi: “Thèm đòn rồi đúng không? Đang yên đang lành sao kéo người ta xuống nước làm gì?”
Lúc này mặt anh đen như đít nồi, nhìn là biết đang thật sự nổi giận, vết thương dài trên tay phải là hậu quả của việc nhảy xuống vội vàng bị thành bể bơi quệt trúng, tuy không còn chảy máu, nhưng da thịt bửa ra trông có hơi đáng sợ.
Tiết Mạc và Phương Ỷ Đình nhìn nhau, không ai dám hó hé tiếng nào, trước giờ chưa từng thấy Trang Nhất Hàn quan tâm ai đến thế, ngay cả với Tưởng Tích cũng chỉ tặng quà bơm tiền mà thôi, đã bao giờ thấy anh liều mình đến thương tật thế này đâu.
Trang Nhất Phàm không dám lèm bèm nữa, vì chuyện vừa nãy mà anh Hai đã cho cậu ta một đạp vào mông, giờ nguyên cái mông vẫn còn đang ê ẩm, cậu ta lí nhí giải thích: “Em chỉ đùa với cậu ta và Tiết Mạc thôi, ai biết Trần Thứ không biết bơi đâu...”
Tiết Mạc cũng đạp nhẹ Trang Nhất Phàm một cái “Anh biết bơi thì cũng không thích em túm anh xuống nước như thế.”
Trong hội chỉ có một mình Tiết Mạc học y, nếu không phải vừa nãy anh nói là Trần Thứ không việc gì thì có lẽ cậu đã bị Trang Nhất Hàn đưa luôn vào bệnh viện. Thấy Trần Thứ đã tỉnh, Tiết Mạc tiến lên kiểm tra lại cho cậu một lần nữa, hỏi cậu có triệu chứng buồn nôn hay không, khi nghe nói tất cả đều bình thường, anh mới yên tâm kết luận:
“Cậu ta không sao rồi, hai ngày nữa sẽ bình phục, hiện tại có lẽ vẫn còn hiện tượng chóng mặt, không nên ngồi xe, ở lại đây nghỉ ngơi một đêm đã rồi về.”
Trần Thứ gật gật đầu, nghe theo lời khuyên của bác sĩ, thấy Trang Nhất Hàn rầu rĩ không vui, Trang Nhất Phàm thì ngồi co ro như một con cun cút, cậu chủ động mở miệng trấn an: “Em không sao mà, lúc rơi xuống, em bị bất ngờ nên mới sặc nước thôi.”
Trang Nhất Hàn tức giận hỏi: “Em nói em biết bơi cơ mà, sao còn để bị sặc nước?”
Trần Thứ cười hì hì, khuôn mặt cũng trở nên linh động: “Em biết bơi thật, nhưng hồi nhỏ em bị đuối nước, thế là ám ảnh từ đấy luôn, mỗi lần xuống nước đều sợ lắm, đến giờ vẫn thế.”
Trang Nhất Phàm ở bên lấp ló chen vào nói: “Hóa ra hồi nhỏ ông bị đuối nước à, thế thì khó đấy, ông phải học cách vượt qua nó, nếu không sau này sẽ...”
Còn chưa hết câu đã nhận ngay cú lườm rách mặt từ Trang Nhất Hàn: “Em bớt nói thì rớt mất miếng thịt à?”
Trang Nhất Phàm tự biết mình đã gây ra họa, vội giơ tay xin hàng: “Rồi rồi rồi, em không nói nữa, em đi xem cơm tối nấu xong chưa, Trần Thứ chắc đã đói meo, để em xuống kêu dì nấu mấy món dễ tiêu hóa.”
Nói xong cậu ta co giò chạy biến, Phương Ỷ Đình và Tiết Mạc thấy thế cũng kiếm cớ xuống lầu, để lại không gian riêng cho hai người bọn họ.
Chờ mọi người đi hết, Trang Nhất Hàn mới dùng hai tay ấp má Trần Thứ, thì thầm nói: “Em làm anh sợ gần chết, sao không biết bơi mà dám nói với anh là biết bơi hả? Lần sau không được tới gần những chỗ có nước nữa, biết chưa?”
Quần áo tóc tai anh vẫn còn ẩm hơi nước, có lẽ là chưa kịp thay đã ngồi lì bên giường cậu từ đó tới giờ; nhớ đến giấc mơ vừa nãy, lòng Trần Thứ không khỏi ngổn ngang, chỉ là những tâm tư đó cậu gói ghém rất kỹ không để hiện ra mặt, Trần Thứ giơ tay sờ nắn bộ đồ ướt nhẹp của Trang Nhất Hàn, nhỏ nhẹ nhắc nhở anh: “Anh mau đi thay quần áo đi, trời lạnh, coi chừng cảm.”
Cậu nằm trên giường với khuôn mặt trắng bệch, trông còn yếu ớt hơn mọi khi, nhìn thôi đã thấy xót vô cùng, Trang Nhất Hàn không kiềm lòng được, bước tới hôn khẽ lên đôi môi lạnh băng của cậu, nhớ lại Trần Thứ nói hồi nhỏ cậu từng bị đuối nước, không biết hôm nay bạn bé của anh có sợ hãi lắm không, bèn cụng trán an ủi cậu: “Ừ, anh đi thay quần áo, đừng nghĩ tới chuyện hôm nay nữa, rơi xuống nước không có gì phải sợ, có anh đây rồi.”
Trang Nhất Hàn nói xong thì quay đi, vừa lấy quần áo vừa kiểm tra chiếc đồng hồ anh luôn đeo trên cổ tay, thấy nó không bị vào nước hư hỏng mới yên tâm thở ra. Đây là chiếc đồng hồ Trần Thứ lựa cho anh, anh vẫn luôn gìn giữ cẩn thận, dù nó không phải món quà do chính tay cậu tặng đi nữa, anh cũng chưa bao giờ tháo nó ra, chẳng may lần này hỏng mất thì sẽ thật đáng tiếc.
Trang Nhất Hàn đặt nhẹ đồng hồ lên bàn, bước vào phòng tắm mở vòi sen, cửa kính mờ đóng lại, tiếng nước róc rách vang lên, Trần Thứ cũng có chút mệt mỏi, nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lúc sau, phần nệm bên người cậu chợt lõm xuống, mùi sữa tắm thoang thoảng vờn nhẹ quanh cánh mũi, Trang Nhất Hàn chui vào chăn, ôm lấy Trần Thứ, ngập ngừng như muốn nói điều gì.
Trần Thứ cảm giác được, cậu mở mắt hỏi anh: “Sao thế?”
Lúc này mặt trời đã lặn, ánh sáng trong phòng cũng nhạt bớt thành một màu mực lam nhè nhẹ, tĩnh mịch lại có chút dịu dàng. Trang Nhất Hàn nhìn khuôn mặt góc cạnh bị bóng tối phủ lấy, chần chừ một lúc mới mở miệng: “Trần Thứ, hôm nay lúc hôn mê, hình như em đã khóc.”
Trần Thứ có vẻ giật mình.
Trang Nhất Hàn nói tiếp: “Em còn gọi tên anh.”
Trần Thứ rơi vào im lặng tuyệt đối: “...”
Cậu gọi cái tên đó trong mơ là vì oán, vì không cam tâm, nhưng có vẻ Trang Nhất Hàn đã hiểu lầm, thậm chí không chỉ anh mà cả đám Tiết Mạc và Phương Ỷ Đình ở bên cũng hiểu lầm, người thì cảm thán người thì thở dài, cho rằng Trần Thứ đã yêu Trang Nhất Hàn không dứt được.
“Ừm...”
Trần Thứ nhắm mắt, ừ một tiếng không rõ cảm xúc.
“Em gọi anh tới cứu em đấy.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy không khỏi bật cười, nương theo bóng đêm, vòng tay anh siết chặt lấy Trần Thứ, hơi ấm xuyên qua lớp áo vải mỏng manh, gần đến mức có thể nghe thấy trái tim đập từng nhịp, vết thương trên tay anh đã được sơ cứu, băng gạc cọ trên da, cảm giác hơi ráp ráp:
“Sợ gì chứ, anh đã cứu em lên còn gì.”
Nhưng kiếp trước thì không.
Trần Thứ bình tĩnh nghĩ.