Trần Thứ không đọc được suy nghĩ của Trang Nhất Hàn, nhưng dù có biết, chắc cậu cũng chỉ cười mà thôi.
Cậu vẫn ôm anh như mọi khi, hôn anh dịu dàng từng chút một, bàn tay nóng bỏng đặt ngay sau lưng Trang Nhất Hàn, chậm rãi vuốt ve qua lớp sơ mi mỏng, rõ ràng cậu có thể dễ dàng cởi cúc áo của anh ra, nhưng Trần Thứ lại cứ mặc kệ nó, chỉ một mực hôn anh, hôn đến khi người cậu ôm trong vòng tay mềm xèo như dải nước, rồi từ từ rút lui.
Trang Nhất Hàn thấy thế vội xiết chặt đôi tay đang choàng trên cổ cậu, gầm nhẹ một tiếng: “Trần Thứ!!!”
Trần Thứ hỏi lại bằng giọng của một chú mèo lười: “Hửm?”
Má! Em có bệnh khó nói hả?
Trang Nhất Hàn nhịn lắm mới không thốt ra câu ấy, nhìn Trần Thứ trẻ trung cường tráng như thế, không giống liệt chân giữa, chẳng lẽ là lãnh cảm?
Có nhiều việc đừng có nghĩ, càng nghĩ càng đắng lòng.
Trang Nhất Hàn trộm nghĩ cả đời này anh chỉ rung động đúng hai lần, một lần yêu trai thẳng, coi như bỏ, lần thứ hai trúng tiếng sét với một người lãnh cảm, ông trời đang đùa anh đấy à?
“... Không có gì.”
Trang Nhất Hàn còn biết xấu hổ, đánh chết anh cũng không thể giật cổ áo chất vấn cậu chuyện đó, chỉ có thể cứng ngắc nghiêng đầu né ánh mắt của cậu, sầu não nói lảng sang chuyện khác: “À phải, em biết bơi không, tuần sau chúng ta ra biển, nếu em không biết bơi thì để anh tìm huấn luyện viên cấp tốc cho em, học luôn bây giờ cũng được.”
Bơi à?
Đương nhiên là biết, Trần Thứ lớn lên ở nông thôn, đối diện cửa nhà có một ngọn núi lớn, trong núi nước sông chảy xiết, năm bảy tám tuổi cậu đã học được nín thở ở dưới nước, năm hai mươi chín tự sát chết đuối ở dưới sông.
Sao mà không biết bơi được chứ.
Trần Thứ yên lặng nhìn Trang Nhất Hàn, không biết tại sao, hình ảnh kiếp trước khi anh rời đi không một lần ngoảnh lại cứ in mãi trong đầu cậu, Trần Thứ đưa tay vuốt tóc mái cho anh, cảm giác lạnh lẽo vô biên lại quấn lấy cậu như thể đây là nơi đáy sông sâu thẳm, cậu nhẹ nhàng nói: “Em biết bơi, nhưng bơi kém lắm.”
Trang Nhất Hàn bật cười: “Thế là giỏi hơn Trang Nhất Phàm rồi, to xác thế thôi chứ nó đã biết bơi đâu, đi bơi vẫn phải ôm phao đó.”
Trần Thứ cũng cười: “Không biết bơi chưa chắc đã xấu, người chết đuối toàn là người biết bơi...”
Trần Thứ chưa nói xong, Trang Nhất Hàn đã giơ tay bịt miệng cậu lại, anh cau mày, cảm thấy câu nói ấy chói tai vô cùng, nó làm anh có cảm giác sợ hãi: “Không được nói thế, gở miệng.”
Không nói thì thôi, Trần Thứ gật gật ra hiệu mình sẽ không nói nữa, Trang Nhất Hàn thấy thế mới từ từ bỏ tay ra, tức giận nói: “Đi biển mà kêu không biết bơi là chuyện tốt, em đừng có học theo nó.”
Nói xong anh dừng một chút mới bổ sung: “Nhưng em không biết bơi cũng không sao, có anh đây rồi.”
Trang Nhất Hàn bơi giỏi, nhưng em ruột của anh là Trang Nhất Phàm thì đúng chuẩn một con vịt cạn chính hiệu, nghe tuần sau anh trai mình sẽ đi khảo sát hạng mục làng du lịch trên đảo, cậu ta ăn vạ đòi đi theo, thậm chí còn tổ chức một buổi party bể bơi trong biệt thự ở ngoại thành vào cuối tuần này, nói là giúp mọi người ôn lại kỹ thuật bơi lội.
“Tôi nhắc ông, vừa vừa phải phải thôi nha, tập lâu vậy mà biết mỗi bơi chó, thôi thì cắm cọc trên du thuyền quách cho xong.”
Mặt trời mùa thu không nóng bức, nắng chạm vào da mang theo hơi ấm dịu dàng, Phương Ỷ Đình đeo kính râm nằm trên ghế tắm nắng, thoải mái đến mức chỉ muốn đánh một giấc, bởi vậy rất bất mãn với hành vi đạp nước ầm ầm của Trang Nhất Phàm.
“Mắc mớ gì mày, bố tập vài tiếng nữa thì bơi tự do chỉ là muỗi.”
Bản thân Trang Nhất Phàm là một đứa không hề để ý hình tượng, cậu ta bơi quanh với chiếc phao bơi hình chú chim hồng hạc, không lâu sau đã mệt phờ râu, tí nữa còn chuột rút.
Đúng lúc này Tiết Mạc bưng một dĩa nho từ trong nhà đi ra, thấy vậy thì bật cười nắc nẻ, anh đứng bên bể bơi, lấy điện thoại ra quay Trang Nhất Phàm, vừa chỉnh máy vừa nói: “Đúng rồi chính nó... Nào, nhìn qua đây, nghiêm mặt lên, mắt ác thêm tí nữa, để về anh tìm họa sĩ vẽ cho em bức tranh, treo lên tường mai sau làm đồ gia truyền...”
“Ào!”
Trang Nhất Phàm tạt nước vào người anh: “Lượn, có mà treo anh lên tường ấy!”
Tiết Mạc bị cậu ta tạt nước ướt nhẹp cũng không giận, chỉ nghiêng người bảo vệ dĩa nho của mình, sau đó tìm ghế dựa ngồi xuống: “Học bơi thì phải kiên trì, không vội được đâu, cái tính xấu của em bao giờ mới chịu sửa, học anh trai em kìa, người ta chững chạc cỡ đó.”
Nghe vậy, Trang Nhất Phàm giật kính bơi trên đầu xuống, gương mặt này có rất nhiều nét giống với Trang Nhất Hàn, nhưng lại mang theo sự ngạo mạn và phách lối của riêng mình cậu ta, Trang Nhất Phàm ngoáy ngoáy lỗ tai nói: “Anh Hai tôi á? Chỉ khi nào xử lý công việc ảnh mới chững chạc thôi, những lúc khác có khi còn thua tôi ấy chứ, đúng không Trần Thứ?”
Nói đoạn, cậu ta quay đầu nhìn người đang ngồi yên trên bờ, chỉ nghe chứ không tham gia vào câu chuyện của bọn họ, tiệc bể bơi hôm nay, đám Phương Ỷ Đình đều ở trần mặc quần bơi dài ngang gối, chỉ có Trần Thứ là dường như không định xuống nước, trên là áo sơ mi trắng thoải mái, dưới là quần dài màu ghi sáng, trong ánh mặt trời trông uể oải lười nhác vô cùng.
Tính Trần Thứ thong dong lại thêm chút lạnh nhạt, khác với những sinh viên còn ngây ngô, dù ngồi một mình trông cậu cũng không hề lạc lõng, như một cơn gió không màng chuyện hơn thua, không thân thiện dễ gần như người khác.
Trần Thứ vốn đang ngắm cảnh, nghe Trang Nhất Phàm hỏi vậy thì nể mặt nhìn sang, suy nghĩ một lúc cậu mới nói: “Không chỉ thế, gặp chuyện liên quan đến Tưởng Tích, anh ấy cũng không chững chạc nổi.”
Nghe cậu nhắc đến cái tên này, vẻ mặt mọi người đều có chút thay đổi.
Người ngoài có thể biết hoặc không, nhưng đám bạn thân bọn họ thì đều biết Trang Nhất Hàn thích Trần Thứ đến mức nào, không thì anh đã chẳng tò tò đi theo tặng xe tặng nhà cho cậu, lần nào cả nhóm họp mặt riêng cũng mang cậu theo cùng, có lẽ từ “bạn tình” thành “bạn trai” chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Thời điểm này, không ai điên mà nhắc lại chuyện của Tường Tích và Trang Nhất Hàn, nói ra để rước bực vào người hay sao?
Tiết Mạc là người cẩn thận, anh thử hỏi một câu để thăm dò cậu: “Nhất Hàn có giới thiệu Tưởng Tích với cậu hả?”
Trần Thứ cười cười, giả vờ không hiểu ý đồ của bọn họ: “Có chứ, ảnh nói chuyến ra biển tuần sau là sếp Tường tài trợ đó.”
Tiết Mạc không tin lắm: “Chỉ thế thôi à, hết rồi?”
Trần Thứ nghiêm túc gật đầu một cái: “Hết rồi.”
Tiết Mạc âm thầm thở phào, nghĩ bụng vậy là Trang Nhất Hàn chưa nói gì với Trần Thứ cả, cũng phải, chuyện này nói ra chẳng được gì, sao phải nhắc lại để người này thì bực mình người kia thì ấm ức cơ chứ, may mà chưa ai nói hớ; chợt anh nhớ tới lời Trần Thứ nói lúc nãy, căng thẳng hỏi: “Sao cậu biết Nhất Hàn gặp Tưởng Tích là không còn chững chạc nữa?”
Câu trả lời của Trần Thứ vẫn kín kẽ vô cùng: “Đoán thôi ạ, hôm trước ở tiệc sinh nhật của anh, hai người đó tự nhiên đấu rượu, nhìn có vẻ như là... Có gì với nhau?”
Cậu ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng lựa một từ có tính chất hơi lập lờ.
Lần này không cần Tiết Mạc cứu cánh, cả Trang Nhất Phàm cũng đã hoàn hồn, lập tức ôm phao bơi hồng hạc bơi tới bên cạnh Trần Thứ, âm thầm rũ bỏ mọi mối quan hệ giữa anh mình và tên Tưởng Tích kia: “Ông cứ kệ cha già Tưởng Tích đó, lão mất nết lắm, làm gì có cửa với anh tôi, hai năm trước nợ tiền anh Hai tôi đến giờ vẫn lì không chịu trả, anh tôi không căng sao được?”
Trần Thứ làm như vừa hiểu ra: “Chuyện là thế à?”
Trang Nhất Phàm lâng láo dựa vào bờ: “Chuyện là thế đó, chứ muốn sao nữa, gì đấy, ông sợ lão với anh tôi có biến à?”
Cậu ta vừa nói vừa vô thức liếc nhìn lên lầu trên, Trang Nhất Hàn có việc đột xuất, giờ đang ở trên đó mở laptop họp hội nghị online, chắc là không nghe thấy bọn họ đang nói gì.
Tiết Mạc lén trừng Trang Nhất Phàm một cái, sau đó ôn hòa thuyết phục Trần Thứ: “Đừng nghĩ linh tinh, Nhất Hàn thương cậu là sự thật, bao năm nay nó chưa từng cặp kè với bất kỳ ai, cậu có nghe lời ra tiếng vào thì cũng đừng để bụng, toàn những lời ghen ghét mà thôi.”
Thật ra câu này không hẳn là nói dối, bên cạnh Trang Nhất Hàn luôn sạch sẽ, chưa từng có bóng dáng một người nào, dù trước đó anh từng theo đuổi Tưởng Tích, nhưng cưa không đổ thì ai mà tính chứ.
Trang Nhất Phàm tuy cười cười nhưng đôi mắt cậu ta híp lại đầy lười biếng, bên trong là sự tàn nhẫn di truyền của cả họ nhà Trang Nhất Hàn: “Chính xác, sau này ai dám bép xép trước mặt ông, cứ nói với tôi, tôi xử nó.”
Phương Ỷ Đình đã tháo kính râm xuống từ bao giờ, cậu ta nhìn Trần Thứ ở phía bên kia hồ bơi bằng ánh mắt phức tạp, lòng cảm thấy không nên giấu Trần Thứ những chuyện về Tưởng Tích, bởi giấy thì làm sao gói được lửa, so với chờ ngày nó cháy lan ra, chẳng thà nói rõ ngay từ đầu.
Trước giờ Trang Nhất Hàn là con người lý trí, không ngờ lần này lại cảm tính như vậy.
Phương Ỷ Đình đẩy kính râm lên lại, lo lắng thở dài, lần nữa lắng nghe tiếng bọn họ nói chuyện loáng thoáng ở bên tai.
“Vậy theo lý là quan hệ của hai người đó không tốt, vậy sao anh ta còn mời anh trai cậu ra biển chơi? Hơn nữa mọi người còn đồng ý đi cùng?”
Cái nết của Trang Nhất Phàm lúc nào cũng là ông trời to nhất ông đây to nhì: “Mảnh đất của lão có đầu tư của anh Hai tôi, anh tôi đi thị sát là chuyện đương nhiên, Tưởng Tích không mời, anh em tôi vẫn có thể đường hoàng bước chân lên đó, sợ lão chắc.”
Tiết Mạc thì lễ phép hơn nhiều: “Một năm cũng chỉ hẹn được vài lần, đều là bạn bè, từ chối thì khó nhìn mặt nhau.”
Câu trả lời của anh nghe thì đơn giản, nhưng chứa trong đó là bộ mặt thật trong thế giới người trưởng thành, Tiết Mạc có thể không ưa Tưởng Tích, quan hệ đôi bên có lẽ cũng không quá êm đẹp, nhưng tình nghĩa gia tộc và lợi ích làm ăn thì vẫn luôn ở đó, bởi vậy làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, giữ gìn hòa khí, mối quan hệ ấy tuy không đủ chân thành, nhưng theo một nghĩa nào đó, nó lại cực kỳ bền vững.