Chương 23.2: Chân thành?

Căn phòng mà Trang Nhất Hàn vừa ý nằm cách trường học của Trần Thứ không xa, chỉ lái xe một tí đã đến, công viên dưới lầu còn rất mới, hành lang được lắp mái che, hai bên là hồ nước tĩnh lặng, cây cối vừa trồng nên không quá tươi tốt nhưng bù lại bốn phía có mái đình nghỉ chân xây theo phong cách cổ, thật sự như bước chân vào một thế giới khác.

Trần Thứ gần như đã đoán được Trang Nhất Hàn muốn làm gì, nhưng cả đoạn đường cậu không hề mở miệng, chỉ đi theo anh vào thang máy, lên lầu, nhìn Trang Nhất Hàn nhập mật mã mở cửa thành thạo như thế là biết chắc anh đã tới đây không ít lần.

“Căn này anh nhờ bạn chọn giúp, thấy vị trí gần trường em, khu này lại mới xây nên anh đặt cọc luôn, năm ngoái vừa hoàn thiện, đã để trống nửa năm cho bớt mùi sơn rồi, giờ thích vào ở lúc nào cũng được.”

Hai hôm trước Trang Nhất Hàn đã gọi đội dọn nhà đến tổng vệ sinh một lần, thay mới sô pha và khăn trải giường, đồ dùng cá nhân cũng đã mua đầy đủ, anh mở tủ giày lấy hai đôi dép lê ra, cùng Trần Thứ thay dép vào nhà, mang cậu đi quanh xem một vòng:

“Tổng cộng hơn 150 mét vuông, diện tích sử dụng là 120 mét vuông, tuy hơi nhỏ một chút nhưng đủ cho em sử dụng làm nơi nghỉ ngơi sau giờ học, thế nào, có thích thiết kế ở đây không?”

Trần Thứ không nói, cậu nhìn đồ đạc bày biện trong phòng khách, cảm thấy phong cách sắp xếp này quá đỗi quen thuộc; tay vỗ vỗ chiếc sô pha được làm bằng da thật, phát hiện nó mới tinh sạch sẽ, Trần Thứ liền ngồi xuống: “Anh tìm người thiết kế lại nội thất à?”

Trang Nhất Hàn nghe vậy thì khẽ giật mình, giả vờ lơ đãng hỏi: “Sao thế, em không thích à?”

Thiết kế gốc của căn hộ này chỉ gọi là tạm được, tổng thể vẫn thiếu chút điểm nhấn, Trang Nhất Hàn đã thuê đội thiết kế cho thay mới toàn bộ, phương án đưa ra bị chỉnh sửa cả chục lần, có thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy là nhờ anh tự mình giám sát, tiêu tốn không ít công sức vào trong đó.

Nhìn ánh mắt Trang Nhất Hàn có vẻ bồn chồn, Trần Thứ mỉm cười kéo tay ôm lấy anh vào lòng, cọ má anh tâng bốc: “Đâu có, em thấy nhà thiết kế này rất đẳng cấp, bày biện sắp xếp đẹp vô cùng.”

Phong cách quen thuộc này, nhìn là biết Trang Nhất Hàn thiết kế theo thẩm mỹ của anh.

Trang Nhất Hàn nghe vậy, mím môi cố ngăn không cho khóe miệng giương lên cao: “Anh cũng thấy thiết kế này đẹp, sau này tan trường em cứ về thẳng đây, đi xe chỉ mất hơn mười phút, nhưng có cái là em mới đến thành phố A, không đủ điều kiện để mua nhà, chờ em tốt nghiệp có việc làm, anh sẽ chuyển giấy tờ nhà sang tên em.”

Trần Thứ hôn nhẹ từng cái lên vành tai anh: “Không cần gấp, tới đó rồi tính.”

Những mục tiêu cậu phấn đấu cả đời ở kiếp trước, giờ lại thành thứ có hay không cũng chẳng còn quan trọng, không lẽ sống lại đáng sợ đến thế, làm con người đánh mất cả du͙© vọиɠ vươn lên sao?

Trang Nhất Hàn bị Trần Thứ hôn nhột, anh hỏi cậu bằng đôi mắt tỏa sáng: “Vậy em có thích không?”

Gặp người mình thích, tình cảm của Trang Nhất Hàn có vẻ như chưa bao giờ được nâng niu trân trọng, Tưởng Tích là một ví dụ, lần nào Trang Nhất Hàn cũng nghiêm túc lựa chọn quà cho hắn, nhưng thứ nhận anh được chỉ là vài ba lời cảm ơn xa lạ cùng những món quà đáp lễ khách sáo thay vì sự vui mừng khi đón nhận món quà ấy, như thể quan hệ giữa hai người chỉ là mối quan hệ cơ bản nhất mà thôi.

Nhiều khi Trần Thứ giận Trang Nhất Hàn vô cùng mà cũng cảm thấy anh thật là đáng thương.

Cậu lại hôn anh một cái: “Cái này còn phải hỏi?”

Nếu là Trần Thứ của kiếp trước, không chừng cậu đã cảm động tới phát khóc, bởi trong nửa cuộc đời ngắn ngủi của mình, thứ mà cậu mòn mỏi khát cầu thật ra chỉ có sự nhìn nhận nghiêm túc của Trang Nhất Hàn mà thôi.

Tiếc là kiếp này Trần Thứ đã trở thành kẻ máu lạnh vô tình, cũng cố gắng lắm mà không nặn ra nổi hai giọt nước mắt cá sấu...

Khi trái tim đã ngừng đập một lần, thật khó để bắt nó rộn ràng thêm lần nữa, như một tờ giấy trắng bị mực đen của yêu hận tình thù bôi trét hoàn toàn, làm sao có thể trở lại như giây phút ban đầu, càng không thể ở trên tờ giấy tạp nhạp dơ bẩn đó, nắn nót viết xuống cái tên mà cậu từng dành cả đời để theo đuổi.

Chỉ là, Trần Thứ tình nguyện để cho anh nhìn thấy, cậu có thể vì nó mà vui vẻ đến nhường nào, bởi Trang Nhất Hàn thật sự đã dồn rất nhiều tâm sức mình vào đó, cậu có thể không rung động vì nó, nhưng cậu sẽ không đối xử bạc với một trái tim vàng.

Một trái tim khi xưa cậu đã từng mong ngóng, còn bây giờ lại chẳng quá mong cầu.

Tổ ấm tình yêu đã sẵn ngay trước mặt, không thân thiết một chút thì có phải hơi uổng phí quá không.

Trần Thứ nâng cằm Trang Nhất Hàn, nhắm mắt từ từ chạm khẽ vào môi anh, thỉnh thoảng lại thủ thỉ bên tai những lời ngọt ngào âu yếm có thể khiến trái tim anh tan chảy: “Nhưng mà em thích anh cơ...”

Trang Nhất Hàn bị Trần Thứ hôn đến lạc lối say tình, nghe vậy, những ngón tay đang chạm nhẹ lên vai cậu vô thức bấu chặt lấy, đôi má anh ửng hồng, khắp người nóng ran như thiêu đốt, cả lửa trong tim cũng hừng hực khôn nguôi, khuôn mặt lạnh nhạt đẫm tình ái biến anh trở nên xao xuyến hồn người, anh nhìn Trần Thứ, môi lặng lẽ mấp máy như khao khát điều gì.

Như vậy thật sự không nên.

Nhưng sự thật là, trong đầu Trang Nhất Hàn đang gào thét một ý nghĩ hoang đường đến khó tin…

Anh muốn Trần Thứ, ở nơi này, chiếm lấy anh.