Chương 23.1: Chân thành?

Trang Nhất Hàn chợt nhận ra một điều, mỗi lần anh quyết định dứt bỏ mọi mối quan hệ với Tưởng Tích thì người này sẽ tự động xuất hiện trước mặt anh với đủ các lý do, một vài lần không nói, nhưng nhiều lần như vậy, muốn không nghĩ ngợi cũng khó.

Chẳng lẽ tên này muốn câu kéo mình?

Đáp án này ngớ ngẩn đến nực cười, Tưởng Tích đã đính hôn rồi, còn dám mồi chài anh?

Sự thật chứng minh bớt yêu thì sẽ bớt ngu muội, khi tình cảm không thể che mờ lý trí, đầu óc tự khắc sẽ tỉnh ra.

Trang Nhất Hàn nhìn trò mèo của Tưởng Tích bằng ánh mắt khinh bỉ, định nhắn lại từ chối, nhưng mới đánh chữ “Không” thì cửa sổ xe đã vang lên ba tiếng “cộc cộc cộc”, anh giật mình run tay, thiếu chút nữa ném tung cả điện thoại.

“Mở cửa nào.”

Trần Thứ giấu tay trong túi áo, đã đứng bên ngoài xe từ bao giờ, hôm nay cậu mặc bộ đồ thể thao phối đen trắng cơ bản nhưng tôn dáng, mũ lưỡi trai màu đen trên đầu đổ bóng xuống cả khuôn mặt, chỉ lộ ra đường cong nét căng của cằm dưới, ánh nắng ấm áp phía chân trời ôm lấy những u uất luôn quẩn quanh con người cậu, mang cho Trần Thứ thêm chút phơi phới của thanh xuân.

Ngô đồng đã bắt đầu héo khô rụng lá, chàng trai này lại đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, thân thể trẻ trung và khí chất u tối của Trần Thứ như hình tượng hóa cho cảm giác khi sự sống từ căng tràn đến rục nát.

Trang Nhất Hàn thấy cậu, đầu tiên là sững người, tiếp thì hoảng loạn như đi ăn vụng mà bị bắt tại trận, anh lén lút ấn tắt màn hình, sau đó mới mở khóa an toàn.

Trần Thứ mở cửa ngồi vào ghế lái phụ, quen tay cởi mũ ném sang một bên, khuôn mặt mê hoặc lòng người lộ ra đón ánh nắng biếng nhác, sáng bừng đến mức không thể nào rời mắt.

Trang Nhất Hàn đang say sưa chìm đắm trong sự đẹp trai vô cùng tận của Trần Thứ ngày hôm nay, thình lình nghe cậu hỏi một câu: “Anh mới nhắn tin với ai đấy?”

“...”

Câu hỏi này làm anh khá bất ngờ, bởi Trần Thứ là một người rất tôn trọng riêng tư, tất cả những việc cá nhân của Trang Nhất Hàn, trừ khi anh chủ động kể, còn lại cậu chưa bao giờ hỏi tới, thái độ lơ là này không ít lần khiến Trang Nhất Hàn ảo não phát điên.

Hôm nay hiếm lắm mới chịu hỏi một câu, kết quả là trúng ngay câu lệch tủ.

Trang Nhất Hàn đột nhiên cảm thấy ê răng kinh khủng khϊếp, mãi mới nói ra được hai chữ: “... Tưởng Tích.”

Tính anh ghét nói dối, huống hồ đấy cũng chẳng phải chuyện gì cần giấu diếm, khổ nỗi đó từng là đối tượng mà anh cưa không đổ, giờ nhắc tên ít nhiều thấy chột dạ.

Trang Nhất Hàn đột nhiên cảm thấy mình may mắn, may mà lúc trước anh không kể cho Trần Thứ về Tưởng Tích, cậu không biết Tưởng Tích là ai, hẳn sẽ đoán đấy là bạn bè gì đó của anh, không tò mò thêm nữa.

Nhưng đời mà, sợ cái gì thường trúng ngay cái đó, hôm nay Trần Thứ như bị quỷ nào dựa, còn hứng thú hỏi anh: “Tưởng Tích? Người lần trước uống rượu với anh ấy hả? Hai người nhắn gì thế, cho em xem được không?”

Trang Nhất Hàn nghe vậy mắt giật giật, tưởng là mình nghe lầm: “Em muốn xem điện thoại của anh á?”

Trần Thứ áy náy hỏi: “Hơi quá đáng hỏ?”

“...”

Nếu là ngày trước, Trang Nhất Hàn chắc chắn sẽ cười khẩy một tiếng, hỏi ngược lại cậu “Chứ không à”, đồng thời cảm thấy cậu được chiều sinh hư được đà lấn tới, nhưng bây giờ thì...

Trang Nhất Hàn vụng về mở khóa màn hình điện thoại, giả vờ như mình cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Cũng chưa nói gì, chỉ kêu anh rủ em ra biển chơi thôi.”

Trang Nhất Hàn không phải kiểu người thích nhắn tin thả thính nên lịch sử tin nhắn của anh và Tưởng Tích phải gọi là sạch bong, cùng lắm có vài ba tin nhắn công việc, kéo lên nữa tuy có tin nhắn anh hẹn Tưởng Tích đi ăn, nhưng chắc Trần Thứ không lướt đến đó đâu.

Trần Thứ không cầm điện thoại của anh, chỉ nhìn liếc qua màn hình, thấy chữ “Không” đang nằm lẻ loi trong ô nhập tin nhắn, cậu cười hỏi anh: “Anh không đi à?”

Đúng là Trang Nhất Hàn không muốn đi, nhưng vấn đề là Tưởng Tích nhắn anh mang Trần Thứ đi cùng, giờ mà thẳng thừng nói không, lỡ Trần Thứ nghĩ nhiều, tưởng anh không muốn dẫn cậu đi cùng thì lại cháy nhà, hơn nữa đám Phương Ỷ Đình đều đi, từ chối dễ bị hiểu sai ý, tránh mặt là một chuyện, nhưng làm quá người khác sẽ nghĩ là hai người có vấn đề.

Hơn nữa... Anh đã đầu tư một số vốn lớn vào hòn đảo nghỉ dưỡng này, giả như không muốn dây dưa với Tưởng Tích nữa, định bán tháo cổ phần cũng phải gặp mặt thương lượng trực tiếp mới được.

Trang Nhất Hàn nghĩ vậy, nhưng vừa định nói ra thì lại sửa lời: “À không, thứ ba tuần sau anh có cuộc họp online xuyên quốc gia, định nói là không biết có đi được hay không, nhưng nghĩ lại thì có thể đổi ngày mà, lâu rồi không đi du lịch, coi như đi giải sầu, em đi với anh đi.”

Trần Thứ lại nói: “Thứ ba em có tiết, không đi được.”

Trang Nhất Hàn khựng lại: “Không xin nghỉ được hả?”

Trần Thứ im lặng nhìn anh, có lẽ cảm thấy câu hỏi này hơi ngớ ngẩn.

“...”

Trang Nhất Hàn đưa tay kéo lỏng cà vạt, cảm giác bực bội nôn nóng chợt dâng lên, cảm giác đó ập đến không phải vì Trần Thứ không muốn xin nghỉ phép, mà là vì cậu dường như không hề muốn xen vào bất cứ một thứ gì có liên quan đến anh, anh cau mày nói: “Em không đi thì anh cũng không đi.”

“Mấy khi đi chơi, sao anh lại không đi?”

Trần Thứ giơ tay vuốt vuốt đầu Trang Nhất Hàn, dễ dàng vuốt xuôi những bực dọc trong anh: “Thế thì em xin nghỉ hai ngày vậy, dù sao môn này cũng học sắp hết chương trình rồi.”

Trang Nhất Hàn cảm nhận cái nhột nhột thân mật từ sau gáy truyền đến, vô thức nghiêng đầu, không hiểu vì sao trái tim ban nãy còn đang thắt lại quắn quéo ba trăm tám mươi lăm vòng phút chốc đã bung ra thẳng tắp, anh nhìn chằm chằm vào Trần Thứ, hỏi ngay như sợ cậu đổi ý: “Quyết định vậy nhé, thứ ba ra biển nhé?”

Nụ cười thấm sâu trong đôi mắt Trần Thứ: “Em đã lừa anh bao giờ chưa?”

Lúc này mặt Trang Nhất Hàn mới giãn ra, anh hừ một tiếng: “Em mà dám.”

Sau đó không biết nhớ ra chuyện gì, anh bỗng hào hứng nói: “Đi thôi, anh dẫn em tới chỗ này.”

Trần Thứ thắc mắc: “Chỗ nào?”

Trang Nhất Hàn không chịu nói: “Em cứ đi là biết.”

Nói xong anh lập tức nổ máy thẳng tiến đến nơi cần đến, hoàn toàn không biết có con rắn đang nghênh ngang cuộn mình trên vai Trần Thứ, một con rắn đen vô hình trong mắt mọi người, đôi mắt nó đỏ hồng rực rỡ, còn ánh mắt thì tràn đầy suy ngẫm.

Kỳ thực dù Trần Thứ không thích ra biển chơi thì cũng sẽ đi chuyến này, cậu ta cần biết Tưởng Tích đang định làm trò gì, nhưng cậu ta càng thích nắm lấy trái tim của Trang Nhất Hàn, thích tung lên rồi bắt lấy, thích bóp chặt rồi buông ra, thích làm người ta vui buồn bất chợt.

Thương thay cho Trang Nhất Hàn, khó khăn lắm mới thoát khỏi cạm bẫy của Tưởng Tích, lại vô tri bước vào cái bẫy khác sâu hơn đáng sợ hơn, chẳng lẽ người này không nhận ra, kẻ thật sự mồi chài câu kéo ở đây là Trần Thứ?

Đương nhiên Trang Nhất Hàn không nhận ra.

Rắn đen nhìn bầu không khí bao quanh Trang Nhất Hàn, khói mù vốn đại diện cho nỗi đau vô tận đã tan biến, thay vào đó là ánh sáng của sự hồi sinh và sức sống, ở trong tiết thu xào xạc lá bay, đón lấy mùa xuân lúc vạn vật đâm chồi.

Rắn đen chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc là thứ chướng mắt cả, bởi trong hạnh phúc vẫn luôn tiềm ẩn những nỗi đau, như yêu và oán vốn là cây một gốc.