Chương 22.2: Từ chối

Mặc kệ Trang Nhất Hàn bắt đầu giận dỗi vì năm lần bảy lượt tấn công vô hiệu, Trần Thứ chạy một mạch về trường, chiều nay cậu thật sự có bài kiểm tra, ngay cả đứa đầu đá siêng cúp cua như Đoạn Thành Tài còn không dám bỏ tiết, chỉ là vị trí ngồi của hai đứa cách xa nhau, không nói chuyện riêng được.

Trần Thứ đã làm bài xong từ lâu, mắt vẫn luôn dõi theo để ý Đoạn Thành Tài, vừa thấy cậu ta nộp bài ra khỏi lớp là lập tức nộp bài đuổi theo ngay.

“Ông đi đâu đấy?”

Đoạn Thành Tài đang đi thì tự nhiên thấy có ai vỗ vai mình một cái, giọng nói quen thuộc vang lên làm cậu ta vô thức quay đầu lại, thấy là Trần Thứ, cơ thể đang căng cứng mới dần thả lỏng: “Tôi ra căn tin ăn cơm, sao đó?”

Trần Thứ: “Đi chung đi, tôi cũng chưa ăn.”

Đoạn Thành Tài có vẻ ngạc nhiên: “Ông không ra ngoài ăn à?”

Gần đây Trần Thứ rất hiếm khi ăn cơm trong trường học, hầu như hôm nào cậu cũng có cái hẹn với Trang Nhất Hàn, nghe hỏi vậy, cậu không giải thích mà chỉ nói: “Ờ, hôm nay kiểm tra, làm biếng ra ngoài quá.”

Đoạn Thành Tài nhún vai: “Thế thì đi thôi, tôi cũng đi.”

Đang giờ cơm, căn tin trường đông nghịt, người người chen nhau chật như nêm cối, Trần Thứ và Đoạn Thành Tài gọi đại hai phần cơm rồi kiếm một góc còn trống bàn ngồi xuống, tuy cơm ở đây vừa ngon vừa rẻ, nhưng dường như không ai trong số họ có hứng thú với bữa ăn này.

Đoạn Thành Tài dùng đũa gẩy thức ăn, cảm giác ngán ngán không nuốt nổi, bởi vậy trực tiếp đặt đũa xuống, nhìn Trần Thứ đang ngồi đối diện mình: “Khi không ông lại rủ tôi đi ăn, vô lý, nói đi, ông tìm tôi có chuyện gì à.”

Trần Thứ không thích lãng phí, vẫn gắp từng miếng từng miếng cho vào miệng, với cậu bữa tiệc tám chục ngàn hay tô cơm xối mỡ tám xu dường như đều đáng quý như nhau, cậu không vòng vo mà hỏi thẳng: “Biết Trần Sở Nghiêu không?”

Đột ngột nghe thấy cái tên này, cả người Đoạn Thành Tài như bị thứ gì đâm trúng, khó chịu vô cùng, cậu ta nhúc nhích điều chỉnh tư thế ngồi, sau đó giật chỉnh ống tay áo, kéo xuống che hết phần cổ tay, sau một loạt những động tác tưởng chừng như vô nghĩa, Đoạn Thành Tài mới hỏi ngược lại Trần Thứ: “Ông hỏi chuyện này làm gì?”

Thấy cậu ta né tránh, Trần Thứ cong tay gõ xuống bàn một cái "cốc", tuy âm thanh không lớn, nhưng thái độ thì cực kỳ nghiêm túc: “Tôi hỏi ông có biết Trần Sở Nghiêu hay không?”

Có lẽ hiếm khi thấy Trần Thứ nhìn nghiêm như vậy nên dù không muốn, Đoạn Thành Tài vẫn mở miệng trả lời, giọng nhạt nhẽo: “Biết, cái thằng bao tôi đó, sao?”

Cậu ta chọn dùng từ “bao” để định nghĩa về mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Trần Thứ không hề bất ngờ vì câu trả lời này: “Hôm qua tôi gặp nó.”

“Hôm qua?” Đoạn Thành Tài nghe vậy thì cau mày, sau đó như nhớ lại chuyện gì, cười nói: “À, tí nữa thì quên, hôm qua là sinh nhật Tiết Mạc, kiểu gì sếp Trang cũng tới, không ngờ ổng còn mang cả ông theo, tới đó thì gặp Trần Sở Nghiêu là đúng rồi.”

Nói xong cậu ta lại hỏi: “Sao thế, biết tôi với ông là bạn học nên nó tìm ông à?”

Trần Thứ nhìn Đoạn Thành Tài đăm đăm như muốn nhìn thấu hết những suy nghĩ của cậu ta: “Ông làm gì để nó phật ý à?”

“Phật ý á?”

Đoạn Thành Tài nghe thế lập tức cười sặc sụa như thể vừa nghe được chuyện gì hài hước lắm: “Nó là con nhà giàu, tôi là trai quán bar, đổi lại tám kiếp trước chắc tôi chỉ xứng đi liếʍ giày cho nó, nó phẩy tay một cái là tôi chết ngắc, tôi mà dám làm phật ý nó à?”

Ờ, Trần Thứ nghĩ bụng, nói đúng rồi đấy, kiếp trước Đoạn Thành Tài vì Trần Sở Nghiêu mà cắt cổ tay, không phải chết ngắc thì là gì.

“Nó kêu tôi chuyển lời, nói ông đừng có giả chết nữa, trong vòng một tuần ông không tới tìm nó, nó cho ông biết thế nào là chết người.”

Trần Thứ truyền đạt lại đúng những gì Trần Sở Nghiêu đã nói, nói xong cậu dừng lại, nhìn thẳng Đoạn Thành Tài một lúc rồi mới tiếp: “Tuy không biết ông với nó có chuyện gì, nhưng tôi khuyên ông đừng qua lại với người như Trần Sở Nghiêu, không thì chỉ thiệt thân thôi.”

Đoạn Thành Tài nghe vậy thì bật cười, trông có chút chua chát mỉa mai: “Chết người? Nó mà xứng nói đến chuyện mạng người với tôi à?”

Cậu ta vừa cười vừa lắc đầu, sau đó nhìn chằm chằm Trần Thứ, bao lời muốn nói gom hết thành một câu hỏi bình tĩnh: “Ông nghĩ người như Trang Nhất Hàn và Trần Sở Nghiêu có gì khác nhau không?”

Trần Thứ không bị cậu ta hỏi khó, cậu thong dong dùng một câu hỏi khác để làm câu trả lời: “Ông thấy giống nhau à?”

Nghe vậy, nụ cười của Đoạn Thành Tài dần biến mất, cậu ta nghiêng người, tạo thành một mảng tối lạnh lẽo âm u nơi góc bàn, gằn giọng nói với Trần Thứ: “Lũ đó chẳng khác gì nhau cả, ông biết, tôi cũng biết.”

Nói xong cậu ta mặc kệ cơm nước, đứng dậy đi thẳng ra ngoài căn tin, bỏ lại sau lưng người đến kẻ đi, bát đũa leng cheng, bốn bề ầm ĩ.

Trần Thứ khẽ cụp mắt, bới miếng cơm, thầm nghĩ Trang Nhất Hàn thì khác gì Trần Sở Nghiêu à?

Đương nhiên là khác.

Chung một hội, không có nghĩa là cùng một loại người.

Nếu bọn họ giống nhau...

Trần Thứ như nghĩ đến chuyện gì, từ từ gác đũa xuống.

Nếu Trang Nhất Hàn giống Trần Sở Nghiêu, có lẽ kiếp trước trái tim cậu đã không vì anh mà rung động, cuộc sống của cậu không chừng đã rẽ sang một hướng tốt đẹp hơn.

Thật ra một tình yêu xấu không có gì đáng sợ, đáng sợ là thứ tình yêu chơi vơi nửa vời, nó không xấu đến mức khiến người ta quyết tâm dứt áo ra đi, nhưng lại chẳng đủ tốt để là tất cả hay duy nhất, dù kiếp này có nhiều điều thay đổi, nhưng kết cục e vẫn là một sai lầm đã được báo trước mà thôi.

Lần trước Trang Nhất Hàn nói muốn mua nhà cho Trần Thứ, nói xong anh cũng bắt tay vào làm luôn, chỉ ít bữa đã tìm được một căn hộ nội thất đầy đủ ở gần đó, nhưng Trần Thứ không có hộ khẩu thành phố, không đủ điều kiện để mua nhà ở thành phố A, bởi vậy Trang Nhất Hàn tạm thời đứng tên, chờ cậu tốt nghiệp mới làm thủ tục chuyển nhượng.

“Anh đang đứng ở cổng trường, lát nữa em đi đây với anh một chút, sau đó đi ăn luôn.”

Sáng nay Trang Nhất Hàn có cuộc họp, trưa xong việc là anh lái xe đến trường đón Trần Thứ ngay và luôn, anh không nói với cậu hôm nay hai người đi xem nhà, định tạo cho cậu một bất ngờ nho nhỏ, cảm giác hồi hộp xen lẫn hào hứng này quá kì diệu lạ lẫm, thậm chí lúc trước chuẩn bị quà cho Tưởng Tích anh cũng chưa từng có những cảm giác thế này.

Tuy Trần Thứ không biết Trang Nhất Hàn định làm gì, nhưng cũng đoán được hai người không chỉ đi ăn cơm, cậu nói vào điện thoại: “Được, chờ em 10 phút, em ra ngay đây.”

Vừa lúc cậu đang ở trong khu giảng dạy, nơi này gần cổng ra vào, đi một chút là tới.

Gần sang tháng 11, trời ngày càng lạnh hơn, lá trên những tán ngô đồng sum xuê đã bắt đầu rời cành, phủ khắp con đường nhựa sạch sẽ dài như đến vô tận, cành cây trơ trọi uốn lượn vươn về phía chân trời, tựa như muốn níu lại chút ấm áp từ những giọt nắng thu sau cuối.

Đến lúc này nhiều người mới giật mình, nhận ra sao mà thời gian trôi nhanh quá, một tháng nữa là đã hết năm rồi.

Sau khi cúp điện thoại, Trang Nhất Hàn ngồi yên trong xe chờ đợi cậu, vừa băn khoăn không biết Trần Thứ có thích kiểu nhà đó hay không, vừa ngẫm lại xem trang trí nội thất như vậy phải chăng hơi già dặn, đang lúc anh nghĩ này nghĩ kia, điện thoại chợt rung lên một cái, báo cho anh vừa có tin nhắn tới.

“Ùu...”

Là tin nhắn của Tưởng Tích.

Sau hôm sinh nhật của Tiết Mạc, Trang Nhất Hàn gần như không còn nhớ gì đến người đàn ông tên Tưởng Tích này nữa, ly rượu ngày hôm ấy như cắt đứt mối dây quen biết cuối cùng giữa hai người, cũng làm sự u mê trong anh rút đi như thủy triều rút nước, trả lại cho Trang Nhất Hàn lý trí và sự tỉnh táo.

Đôi khi nghĩ lại những việc mình đã làm khi theo đuổi Tưởng Tích, Trang Nhất Hàn cũng cảm thấy khó tin, cứ như anh bị ai bỏ bùa mê thuốc lú.

Giờ nhìn tin nhắn của Tưởng Tích hiện lên trên màn hình di động, trong anh đã không còn mừng vui, không còn háo hức, chỉ còn ánh mắt ngơ ngác và cái cúi đầu trầm tư.

Thật ra Tưởng Tích cũng không nói gì, chỉ xin lỗi chuyện xảy ra hôm sinh nhật, sau đó nói dự án đảo du lịch mà công ty đang khai thác đã vào giai đoạn cuối, muốn mời Trang Nhất Hàn đến thị sát, bởi trước đây khi hắn ta thiếu vốn, chính Trang Nhất Hàn đã đồng ý trở thành cổ đông và đầu tư không ít vốn liếng vào đấy, giờ anh đến với tư cách giám sát là chuyện rất bình thường.

Sau cùng, để tránh hiểu lầm, Tưởng Tích còn cố ý nhắn thêm rằng anh có thể mang theo Trần Thứ, mọi người cùng lái du thuyền ra biển chơi, trên du thuyền còn có đám Phương Ỷ Đình và những người Trang Nhất Hàn quen biết.

Lý do rõ ràng, biết trước biết sau, chỉ là anh cứ có cảm giác ghét ghét rất khó hiểu.