Một đêm lặng lẽ trôi, ban mai yếu ớt len qua tấm rèm cửa khép kín, mang theo sự dịu dàng chỉ có ở những ngày cuối thu, đem chói lóa để lại cho những ngày nắng hạ.
Trang Nhất Hàn tỉnh dậy sau một đêm say khướt, anh cảm thấy đầu mình ong ong nhức nhối, cơ thể mệt mỏi rã rời, anh nhắm mắt cau mày, chống tay nhích từ từ ngồi dậy, lớp chăn mỏng tuột xuống, phát ra một âm thanh rất khẽ.
“Soạtt...”
Cơ thể không còn gì che chắn, lập tức để lộ những dấu đỏ trải dài từ xương quai xanh xuống ngực, nổi bật trên nền da trắng muốt.
Trang Nhất Hàn thấy vậy khẽ giật mình, không biết nhớ lại chuyện gì, vành tai rực lên như cà chua chín mọng.
Trần Thứ cả đêm không ngủ.
Trang Nhất Hàn đi ra thì thấy có người đang dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, gò má cậu ẩn hiện trong bóng rèm hắt xuống, bọng mắt hơi thâm đầy mỏi mệt, vừa nghe có động đôi mắt kia đã lập tức mở ra.
“Sao em không lên giường mà ngủ?”
Trang Nhất Hàn đi qua, ngồi vào lòng cậu như một lẽ đương nhiên, hơn nữa còn là kiểu ngồi mặt đối mặt cực kỳ thân mật, trên người anh chỉ khoác một chiếc áo ngủ màu đen, cổ áo rộng và sâu không cách nào che hết dấu vết của một đêm say tình, phần ngực gợi cảm lấp ló, trắng đến phát sáng, không khó đoán được bên trong, từ trên xuống dưới đều trống trơn như thế.
Trần Thứ âm thầm nghĩ, sao đột nhiên Trang Nhất Hàn lại quyến luyến mình như thế, cậu nhắm mắt lại, day day sống mũi, cố gắng giúp đầu óc mụ mị vì mệt mỏi tỉnh táo hơn: “Ngủ ghế cũng vậy mà.”
Trang Nhất Hàn nhăn mày, mặt xụ xuống, nghĩ bụng cái gì mà cũng vậy, trên giường có mình, trên ghế có gì? Trần Thứ khờ thật hay là không bảo ban được đàn em, hôm qua mỡ treo miệng mèo như thế mà vẫn nhịn?
Trang Nhất Hàn nhớ lại chuyện trong phòng tắm tối qua, khuôn mặt vừa hạ nhiệt lại nóng lên hôi hổi, anh dang tay ôm cổ Trần Thứ, gác cằm lên vai cậu, giọng mang theo chút khàn khàn buổi sáng, nghe kỹ còn có chút ảo não: “Hôm qua anh uống hơi nhiều.”
Đôi khi quan hệ giữa hai người, từ thân mật đến rất thân mật chỉ cách nhau đúng một đêm.
Trang Nhất Hàn rất coi trọng nguyên tắc, cứ xem 9 năm kiếp trước anh không cho Trần Thứ động vào người mình là biết, nhưng nếu có thể vượt qua giới hạn của anh, vậy thì nguyên tắc cũng chỉ là cách gọi, có làm trời làm đất gì cũng được, gây ra chuyện lớn anh cũng sẽ chở che, Tưởng Tích lúc trước chính là ví dụ.
Trần Thứ hờ hững ờ một tiếng: “Em biết.”
Âm thanh gợi cảm làm cả tai phát ngứa, nhưng anh không thấy được biểu cảm trên mặt cậu.
Trang Nhất Hàn không nhịn được buông tay, ngước mắt nhìn Trần Thứ, chỉ thấy cậu đang lười biếng chống đầu, nhìn anh bằng đôi mắt như cười như không, đôi mắt kia thật sự đẹp đến mức vô tưởng, dù ngắm bao nhiêu lần vẫn sẽ chết chìm ở trong đó.
Trang Nhất Hàn bối rối dời mắt, thính tai giấu dưới tóc lặng lẽ đỏ lên: “Em cười gì?”
Đương nhiên là Trần Thứ đang cười Trang Nhất Hàn đánh địch ba trăm tự hủy một ngàn.
Biết rõ mình không uống được rượu, nhưng vẫn đi so rượu với một gã thần cồn như Tưởng Tích, trừ việc làm mình say quắc cần câu ra có được cái gì không?
Có biết mình càng đau khổ, Tưởng Tích càng mừng không.
Xem ra ai dính vào tình yêu cũng sẽ mất não.
Trần Thứ vỗ nhẹ lên eo anh, không trả lời, chỉ nói: “Anh dậy rồi thì hôm nay nghỉ ngơi cho đàng hoàng, em còn có lớp, lát nữa phải về trường.”
Mí mắt Trang Nhất Hàn giật một cái: “Đi học?”
Trần Thứ: “Ừm, em là sinh viên mà.”
Trang Nhất Hàn: “...”
Ý gì? Chê anh già đúng không?
Trần Thứ thấy Trang Nhất Hàn không nói thì trực tiếp đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa mặt, dường như cậu rất quen thuộc căn nhà này, lần nào cũng có thể ở trong các ngăn tủ tìm được thứ mình cần, bàn chải dùng một lần, khăn mặt, những thứ cả Trang Nhất Hàn cũng không nhớ là mình để ở đâu.
Trang Nhất Hàn không nghĩ nhiều, thấy Trần Thứ đi đánh răng rửa mặt thì cũng xoay người vào phòng ngủ vệ sinh mặt mũi, thay áo quần xong anh mới chợt nhớ ra, định bụng cũng tìm cho Trần Thứ bộ đồ sạch để thay; ngón tay lướt qua một loạt quần áo thiết kế cao cấp còn mới tinh chưa mặc một lần nào, cuối cùng dừng ở một bộ đồ màu sáng đơn giản thoải mái mà anh từng mặc, sau đó không nhúc nhích.
Trang Nhất Hàn rất thích bộ này, cũng mặc nó rất nhiều lần.
Sau vài giây lưỡng lự, cuối cùng anh lấy bộ đồ này ra, mang theo tâm tình mà cả anh cũng còn mơ hồ không hiểu thấu, bộ quần áo thơm mùi nước giặt, hòa lẫn hương nước hoa thoang thoảng, tạo thành vị đặc trưng mà chỉ trong nhà Trang Nhất Hàn mới có.
Về lại phòng khách, Trần Thứ cũng vừa rửa mặt xong; Trang Nhất Hàn cố ra vẻ tự nhiên đưa bộ quần áo này cho cậu: “Em thay bộ đồ đã rồi đi học.”
Trần Thứ không nghĩ nhiều, nhận quần áo rồi vào phòng tắm thay, tuy cậu hơi cao hơn Trang Nhất Hàn một chút, nhưng bộ đồ này hơi hướng oversize, không phải dạng vest chuẩn từng li từng tấc, nên mặc lên cũng vừa người, thậm chí vì vóc dáng cao ráo mà khiến bộ quần áo cũng sáng trưng cao cấp hẳn.
“Em về trường đây, có gì thì gọi cho em.”
Trần Thứ định tìm Đoạn Thành Tài hỏi thử chuyện tối qua nên cũng không nấn ná ở lại thêm, ai ngờ mới ra đến cửa đã bị Trang Nhất Hàn kéo lại, hai người đàn ông trưởng thành đột ngột chen chúc ở cửa ra vào, tuy chỗ này cũng khá rộng rãi, nhưng bầu không khí mập mờ làm không gian nơi đây bỗng trở nên chật chội.
Trần Thứ tưởng anh còn muốn nói gì, dùng ánh mắt dò hỏi: “Sao ạ?”
“...”
Thật ra cũng chẳng có gì.
Chỉ là đột nhiên không muốn rời xa mà thôi.
Trang Nhất Hàn nghe câu hỏi của cậu, âm thầm bực mình, rủa thầm bạn bé của anh bị ngoan à, anh nói không lên giường là cả giường cũng không chịu leo lên, anh nói không thích người lạ trong nhà là xong việc chạy luôn như ai đuổi, mắc gì mà phải ngoan như thế?
“Mấy giờ em tan học?”
“Cũng trễ đấy, hôm nay có bài kiểm tra, khả năng không ra ngoài được.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy càng thêm bực bội, anh gãi nhẹ trái cổ Trần Thứ, giọng thấp trầm, nghe như trêu ghẹo, lại có chút lười biếng: “Hay em đừng học nữa, để anh nuôi đi, hưm?”
Trần Thứ nghe vậy chỉ im lặng, không biết sao lại nhớ tới những lời Trang Nhất Hàn khuyên bảo cậu kiếp trước.
【Trần Thứ, đây không phải chuyện mà em nên lo lắng, hãy lo cho chính em trước đã, học thật giỏi, sau này kiếm một công việc tốt, vậy là đủ rồi.】
【Vì ai đó mà làm lỡ cuộc đời mình là khờ lắm đấy, trước giờ tôi đâu có dạy em làm vậy.】
Đúng vậy, khờ dại.
Trước giờ Trang Nhất Hàn không dạy cậu làm thế.
Đôi mắt Trần Thứ sâu thẳm, cậu không đáp, chỉ giơ tay vuốt lại tóc cho anh, mỗi lần làm việc này, động tác của cậu luôn dịu dàng tỉ mỉ; Trần Thứ không nhắc anh mối quan hệ bao nuôi của hai người chỉ có thời hạn là một năm, cậu nói: “Không cần, em định tốt nghiệp sẽ tìm một công việc thật tốt.”
Trang Nhất Hàn nhíu mày: “Em có thể tới công ty của anh mà.”
Nói xong anh mới thấy ý tưởng này rất tuyệt, môi cũng cong lên: “Làm thư ký riêng cho anh.”
Trần Thứ chợt cảm thấy buồn cười: “Sao cơ, tiêu chuẩn tuyển nhân viên của D&H đã thấp vậy rồi à, chưa tốt nghiệp đại học mà cũng nhận?”
Thật ra Trang Nhất Hàn trêu vui cậu chứ chưa bao giờ cảm thấy học nhiều là vô ích, anh chỉ không nỡ xa Trần Thứ mà thôi: “Hay là anh mua nhà cho em ở gần trường, như vậy tối em có thể về nhà nghỉ ngơi?”
Trần Thứ hỏi luôn: “Để gặp lén anh à?”
Câu hỏi tông thẳng vào vấn đề làm Trang Nhất Hàn nghe xong ngại gần chết, vừa hỏi xong, vành tai Trần Thứ đã nhói lên, Trang Nhất Hàn cắn một phát lên tai cậu như thể trả thù câu hỏi kia.
Trần Thứ hít hà một cái.
Trang Nhất Hàn nhả vành tai Trần Thứ ra, hừ lạnh, cười khẩy hỏi: “Không gặp lén anh thì em định gặp lén ai?”
Ai dám cắm sừng anh, anh vặt sống.
Trần Thứ sờ sờ vành tai, cũng không giận: “Cho nên tốt nhất là đừng mua, khỏi mất công lo lắng.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì không nói thêm gì nữa, ngón tay nhích dần từ ngực Trần Thứ xuống, trượt trên cơ thể săn chắc nam tính mà áo cũng không che giấu nổi, cuối cùng ngoắc vào thắt lưng cậu, đột ngột kéo mạnh về phía mình, mờ ám hỏi: “Không muốn anh mua nhà cho em, vậy là muốn ở luôn trong nhà của anh à?”
Trang Nhất Hàn thử tưởng tượng, cảm thấy vậy cũng được.
“Không muốn.”
Hoặc nói thẳng là không thèm.
Trần Thứ kéo bàn tay hư hỏng của anh ra: “Em muốn trọ ở trường.”