Trần Thứ để mặc cho Trang Nhất Hàn vụng về cởi từng chiếc cúc áo của cậu, một cúc, hai cúc, ba cúc, đến cúc thứ tư, Trần Thứ đột nhiên nắm tay Trang Nhất Hàn, đẩy anh ra.
“Bịch!!”
Trang Nhất Hàn ngã ra giường, mặt ngơ ngác mất một giây, giây tiếp theo đã lại bò dậy ôm Trần Thứ, anh mượn men say lẩm bẩm nói câu gì rồi tiếp tục chiến đấu với những chiếc cúc áo.
Trần Thứ thờ ơ đẩy anh ra lần nữa, nhưng Trang Nhất Hàn vẫn kiên trì ôm lấy cậu không buông, lặp lại vài lần, cuối cùng Trần Thứ không chịu nổi, cậu nắm cổ tay Trang Nhất Hàn, lạnh lùng hỏi anh: “Anh có biết mình đang làm gì không?!”
“A...”
Trang Nhất Hàn nhíu mày rên một tiếng, nhưng anh không giãy giụa, chỉ ngước mặt cố tìm Trần Thứ trong bóng đêm, tư thế này khiến anh càng thêm ngoan ngoãn phục tùng, khóe mắt ửng đỏ yếu mềm đến khó tưởng, như thể lúc này cậu muốn làm gì anh cũng được.
Trần Thứ nhìn anh, đáy mắt thoảng qua chút cân nhắc: “Không phải anh nói, không lên giường với em à?”
Trang Nhất Hàn không trả lời, ngơ ngơ ngác ngác nhìn Trần Thứ, sau đó lại mượn say hôn lên gò má cậu, chóp lưỡi liếʍ nhẹ trên làn da ấm áp, mang theo những rung động khôn tả.
Trần Thứ phải hơi dùng sức mới kéo được Trang Nhất Hàn ra khỏi cổ mình; cậu bóp cằm anh, ánh mắt lơ đãng rơi xuống hai cánh môi hồng nhuận, đầu ngón tay mân mê xoa vuốt, như muốn biết liệu có thể thoa thêm chút sắc của mình lên đó không, giọng cậu khàn đi, hỏi anh một câu đầy ác ý:
“Muốn em chơi anh không?”
Trang Nhất Hàn có say cũng biết là cậu sỉ nhục mình, chú thỏ ban nãy còn ngoan ngoãn mặc cho người khác túm cằm lập tức biến thành con sói với răng nanh sắc bén, nghiêng đầu hung hăng cắn ngón tay Trần Thứ.
Trần Thứ không tránh cũng chẳng né, để yên cho Trang Nhất Hàn cắn trúng, cậu tưởng anh chỉ dọa chơi, đến khi máu tuôn ra cùng một cơn đau nhói, cậu mới biết Trang Nhất Hàn thật sự là một gã đàn ông chơi liều từ trong máu.
Nhưng nếu thanh cao như thế, không cho phép người khác sỉ nhục mình như thế, thì cớ gì bị Tưởng Tích thao túng bao nhiêu năm không thấy anh tức giận, hay chỉ giỏi hằm hè trước mặt cậu mà thôi?
Trần Thứ giật ngón tay mình ra, mặt không chút xúc cảm, cậu liếc nhìn dấu răng dính máu trên ngón tay, sau đó lần nữa kéo cằm Trang Nhất Hàn, nhìn làn da trắng sứ loang lổ những vệt máu của mình, Trần Thứ bất chợt cười một tiếng, rất nhẹ, không biết ẩn chứa tâm tình gì trong đó:
“Có thế đã giận à?”
Trong bóng tối, Trang Nhất Hàn lạnh lùng nhìn cậu, mặt anh tái nhợt vì xấu hổ bối rối, anh nghiến răng gằn từng chữ: “Đáng đời e...”
Chữ cuối chưa xong, môi anh cũng cảm nhận được cơn đau tương tự, Trần Thứ không hề báo trước, đột ngột cúi xuống hôn Trang Nhất Hàn, năm ngón tay luồn vào tóc anh, nắm chặt, đẩy nụ hôn có chút thô lỗ này tiến sâu hơn.
“Ư...”
Trang Nhất Hàn nhăn nhó đè hai vai cậu lại, nhưng từ ban đầu ra sức chống cự, ngón tay anh dần dần buông lỏng, cuối cùng ngược chiều leo lên quàng lấy cổ Trần Thứ, nhiệt tình đáp lại những nụ hôn của cậu, hai cơ thể nóng rực áp sát nhau, trong hỗn loạn, không biết ai là người giật xé quần áo, cúc áo bật tung rơi xuống, giới hạn cuối cùng mong manh như giấy mỏng.
Trang Nhất Hàn kiêu ngạo như thế, có say cũng không thể mở miệng nói cậu “Chơi anh”, chỉ có thể nôn nóng mân mê cạ mình vào người Trần Thứ rồi ngước nhìn cậu bằng đôi mắt khát khao, tiếng thở dồn dập phả lên cần cổ cậu, tiếng gọi tên lập đi lập lại vang lên trong bóng tối:
“Trần Thứ... Trần Thứ...”
Hàng mi ướt sũng, giọng mũi run run, tưởng như một chút nữa thôi anh sẽ khóc nức nở.
Trần Thứ không trả lời, chỉ lắng nghe với ánh mắt lạnh nhạt như không chút mảy may động tình, sau lại, chẳng biết có phải bị con mèo say này chèo kéo bực bội quá hay không, Trần Thứ khẽ nhíu mày, một tay bế anh lên đi vào phòng tắm của phòng ngủ bên cạnh, cửa kính mờ trượt ngang đóng kín, chỉ còn tiếng nước lóc róc như gần như xa.
Trang Nhất Hàn vốn đã không tỉnh táo, vừa vào phòng tắm lập tức bị hơi nước làm cho chân tay mềm nhũn, hơi thở gấp gáp, cơ thể mất lực trượt xuống, cuối cùng Trần Thứ phải đỡ eo mới có thể đứng vững.
Nghe nói người say không hứng nổi.
Nhưng mà Trang Nhất Hàn... Không biết say thật hay giả vờ đây nữa, anh dùng cả cơ thể để quấn lấy Trần Thứ, môi kề bên tai cậu thì thầm gọi nhỏ, đôi mày thẳng tắp cau lại, mơ mơ màng màng kêu khó chịu, làn da hồng lên từng mảng như tán phấn.
Nước rơi tí tách, sau cửa kính mờ hai bóng người hòa dần làm một.
Không biết qua bao lâu, có lẽ nửa tiếng, hoặc một tiếng gì đó, Trần Thứ mới bước ra. Trong lòng cậu là Trang Nhất Hàn, không biết anh đã trải qua những gì mà giờ mềm xèo như một vũng nước, hai người đều ướt nhẹp, nước vẫn long tong nhỏ xuống sàn.
Trần Thứ thảy người trên tay xuống giường rồi mới vào nhà tắm thay một bộ đồ khác, Trang Nhất Hàn mặt đỏ phừng phừng chìm vào lớp chăn mềm, mi mắt khép hờ, miệng thở hừ hừ, rõ ràng vừa nãy đã làm không ít chuyện.
... Thật ra cũng không làm gì nhiều lắm, dù sao cậu cũng không có được nước lấn tới anh.
Nhưng chỉ dùng tay thôi, đã là quá nhiều đối với một tấm chiếu mới như Trang Nhất Hàn rồi.
Trần Thứ không hề có ý định ngủ với anh, cậu tắt đèn rời khỏi phòng ngủ chính, định ra salon phòng khách nghỉ tạm một đêm, nhưng vừa nằm xuống, con rắn đen kia đã ngoắt ngoắt cái đuôi bò về với cậu.
【Xì xìi】
Ý là: Mau hỏi đi mắc nói quá.
Trần Thứ định mặc kệ nó, nhưng cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Mi đi đâu đó?”
Rắn đen tiện thể bò lên người Trần Thứ, quấn tròn trên vai cậu, cảm giác lành lạnh khi lớp vảy trượt trên da làm cậu hơi khó chịu, nó thì thầm cho ra một đáp án khó tin:【Ta mới theo dõi Tưởng Tích về.】
Trần Thứ nghe vậy khá ngạc nhiên: “Mi theo dõi hắn ta làm gì?”
Rắn đen đột nhiên nói một câu khó hiểu:【Thì ra hắn là một kẻ ký sinh.】
“...”
Lần này Trần Thứ cũng phải sững sờ, tuy cậu không biết “Kẻ ký sinh” là gì, nhưng nghe cũng đoán được đó không phải là thứ gì tốt đẹp, cặp mày rậm vô thức chau lại: “Kẻ ký sinh là gì?”
【Là một giống linh hồn tà ác, ung dung bên ngoài phạm vi quản hạt của trạm không gian.】
【Sinh mệnh của chúng có hạn, cần phải hấp thu sự đau đớn của loài người mới có thể sống tiếp, chúng thường sẽ giả dạng làm con người, trà trộn vào thế giới loài người, sau đó chọn lấy một vật chủ ngẫu nhiên.】
【Lựa chọn này là lựa chọn cả đời, chọn rồi không được phép thay đổi, vật chủ còn sống ngày nào, chúng còn phải bám theo ngày đó, vật chủ chết chúng mới được đổi chủ. Có nghĩa là chúng sẽ không ngừng đeo bám, không ngừng gây tổn thương cho người được chọn để nuốt lấy những cảm xúc đau khổ của người đó, cho đến khi kẻ xấu số ấy trút hơi thở cuối cùng, là thứ đáng ghét như lũ ký sinh trùng.】
【Sau khi vật chủ chết đi, kẻ ký sinh thay tên đổi mặt, dùng một thân phận mới đến một thế giới mới, tiếp tục tìm kiếm vật chủ, cứ thế lặp đi lặp lại đến mãi mãi.】
Rắn đen nói một thôi một hồi, cuối cùng ở bên tai Trần Thứ thè lưỡi, hỏi cậu một câu đầy ẩn ý:【Vừa nãy ở bữa tiệc, ta phát hiện người tên Tưởng Tích là một kẻ ký sinh, vậy đoán xem... Ai là vật chủ của nó nào?】
Tin tức ập tới dồn dập làm Trần Thứ có chút xây xẩm mặt mày, nhìn đôi mắt đầy hứng thú của rắn đen, không biết nghĩ tới chuyện gì, mặt cậu biến sắc, chậm chạp nói ra một cái tên: “Trang Nhất Hàn?”
【Thông minh quá, chính hắn.】
Nghe như có thứ gì phang mạnh vào đầu cậu, tiếng ù ù vang lên không dứt.
Ra là Trang Nhất Hàn?
Sao lại là Trang Nhất Hàn?
Trần Thứ cảm giác l*иg giam vây lấy mình hai kiếp chợt vỡ tan thành từng mảnh, những hành vi kỳ quái của Tưởng Tích cuối cùng đã có lời giải đáp.
Hèn gì, hèn gì kiếp trước rõ ràng Tưởng Tích không thích Trang Nhất Hàn, nhưng mỗi lần anh sắp quên được hắn thì hắn lại thình lình xuất hiện, lúc thì dịu dàng quan tâm, khi thì nhạt nhẽo bạc tình, làm cho Trang Nhất Hàn suốt mười mấy năm vẫn không thể nào buông bỏ.
Hèn gì Tưởng Tích luôn làm những chuyện khiến Trang Nhất Hàn đau khổ, như bữa tiệc sinh nhật ngày hôm nay, hắn có cả trăm lý do để vắng mặt, nhưng cuối cùng vẫn nghênh ngang mang theo vợ sắp cưới đến dự, để Trang Nhất Hàn tận mắt nhìn thấy một cặp tình nhân có thể ngọt ngào đến mức nào.
Thì ra đây là lý do, thì ra đấy là lý do...
Trần Thứ chỉ cảm thấy sao mà nực cười đến thế, thậm chí bản thân trượt từ ghế xuống đất lúc nào cũng chẳng hay, khuôn mặt cậu u ám, mắt nhìn chằm chằm vào con rắn đen đang trườn lên đệm ghế, cậu hỏi:
“Tức là trước giờ Tưởng Tích vẫn luôn thao túng Trang Nhất Hàn? Xem anh ấy như công cụ để bòn rút sự đau đớn, đến chết mới tha?”
Rắn đen nhàn nhã vẫy đuôi:【Chứ sao nữa?】
“...”
Không ai nói chuyện, cả phòng lặng im như nhà xác.
Trần Thứ ngơ ngẩn nhìn quanh, khắp nơi chỉ một màu tối đen vô định, không biết nghĩ tới chuyện gì, tự nhiên cậu chỉ muốn bật cười, sao có thể hoang đường đến thế, kiếp trước, người mà Trang Nhất Hàn yêu thương đến mức dốc hết ruột gan lại là kẻ như vậy? Tất cả chỉ là âm mưu? Tất cả chỉ là lợi dụng?
Khóe miệng cậu nhếch lên, đôi mắt như diều hâu nhìn chằm chằm vào con rắn nhỏ, Trần Thứ gằn từng từ hỏi nó, giọng đầy mỉa mai: “Kiếp trước tao đã thua hắn à?”
Kiếp trước cậu đã thua một kẻ hút máu như hắn sao?
Thua một kẻ ký sinh dối trá, một kẻ điều khiển cuộc đời Trang Nhất Hàn như món đồ chơi sao?
Không mang chân tình, không hề cảm mến, tất cả chỉ là sự thao túng, đem trái tim chân ái mà cậu mong ước cả đời đùa giỡn chà đạp như bùn lầy, để nó mòn mỏi ngóng trông giây phút ngừng đập như một sự giải thoát?
Cái đuôi không ngừng lúc lắc của rắn đen dần ngừng lại, nó không hiểu vì sao con người trước mặt lại tức giận đến thế, nó tưởng Trần Thứ sẽ hả hê lắm, bởi Trang Nhất Hàn cũng là kẻ mà cậu căm hận mới phải.
Nhưng thực tế là, làn khói toát ra từ cơ thể Trần Thứ mãnh liệt và đen đặc như mực nước, tựa như con sông lạnh căm ngày ấy cậu chết đuối, tối và sâu đến mức ánh sáng chẳng thể nào chiếu đến.
Cảm xúc đó mang tên thống khổ.
Sao Trần Thứ lại thống khổ đến thế?
Rắn đen chầm chậm trườn ra trước mặt Trần Thứ, nó thấy trên nệm có vệt ướt bé xíu, là giọt nước mắt của loài người:【Sao nhà ngươi lại khóc?】
“Tao đau...”
【Sao nhà ngươi lại đau?】
Trần Thứ im lặng nhắm mắt: “Mi không hiểu được đâu...”
Trên đời có biết bao nhiêu kẻ cả đời như chuột chù dưới cống, vĩnh viễn không thể chạm tay vào thứ gọi là “Chân ái”, còn ở thế giới ngoài kia, người ta dễ dàng có được nó, dễ dàng vứt bỏ nó, chẳng phải quá đau đớn hay sao?
Một kẻ bỉ ổi đê hèn như Trần Thứ cũng biết, đây không phải là thứ có thể tùy tiện chà đạp; trong bóng tối, Trần Thứ chậm rãi ngẩng đầu, tóc mái lòa xòa che khuất đôi mắt đỏ au như ngấm máu, môi cậu cong lên thành nụ cười mỉa mai lạnh toát: “Cho nên kiếp này, tao phải trở thành kẻ giống như Tưởng Tích, đúng không?”
【Sao mà giống nhau được?】
Rắn đen dùng đuôi nhẹ nhàng nâng cằm Trần Thứ lên, nghĩ bụng nếu kẻ ký sinh không dùng năng lượng để thôi miên Trang Nhất Hàn thì có lẽ kiếp trước của con người này cũng sáng sủa lắm chứ chẳng đùa, một khuôn mặt xuất sắc cùng trái tim nặng trĩu yêu thương thế này, ai mà không thích được cơ chứ?
【Kẻ ký sinh sẽ bám theo Trang Nhất Hàn cả đời, không ngừng hấp thu nỗi đau vô tận, còn chúng ta chỉ cần đá Trang Nhất Hàn sau khi hắn biết yêu và nhận lấy đau khổ vào giây phút đó mà thôi, bản chất khác nhau chứ.】
Không, chẳng khác gì nhau cả, đều khốn nạn, đều thượng đẳng, đều thích bỡn cợt vận mệnh của một con người vô tội.
Những kẻ vui sướиɠ trên nỗi đau của người khác, đều là quỷ dữ.
Trần Thứ nhìn rắn đen, đột nhiên hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với câu chuyện: “Quen biết đã lâu, tao vẫn chưa biết tên của mi.”
Rắn đen nói bằng giọng trầm khàn của loài người:【Samael.】
Cái tên đại diện cho chết chóc và khổ đau, đồng thời cũng đại diện cho sự chuyển biến và hồi sinh trong thần thoại phương Tây. Theo lời kể, đây là một trong chín đại thiên sứ mắc đọa bị Thượng Đế dùng tay phải của mình để phong ấn, nắm giữ quyền hành về du͙© vọиɠ, dẫn dụ linh hồn con người trở nên sa đọa.
【Nhà ngươi phải coi chừng Tưởng Tích, hắn để ý rồi đấy.】
Nghe thấy cái tên này, Trần Thứ mới thoát ra khỏi những cảm xúc vừa rồi, dần dần tỉnh táo lại: “Nhược điểm của hắn là gì?”
【Nỗi đau, nếu không nhận được nỗi đau từ Trang Nhất Hàn, hắn sẽ già đi nhanh chóng.】
“Chỉ già thôi, không chết à??”
Rắn đen giật mình, vô thức nhìn Trần Thứ, nào ngờ cậu cũng đang nhìn nó, đôi mắt cáo xếch đen thăm thẳm, bên trong chỉ có sự lạnh giá.
Tí nữa thì quên.
Kiếp trước Tưởng Tích không chỉ quấy đảo vận mệnh của Trang Nhất Hàn, mà còn phá hoại cả số mệnh của Trần Thứ, cuộc sống của cậu có lẽ vốn bình an, thế mà tự nhiên lại vướng vào vòng xoay oan nghiệt ấy, trở thành một mớ hỗn độn vớ vẩn và buồn cười, sao cậu có thể không hận Tưởng Tích chứ.
“...”
Rắn đen nói có vẻ đầy ẩn ý:【Gϊếŧ hắn thì dễ thôi, hắn chết, mọi ký ức, mọi dấu vết của hắn ở thế giới này sẽ tự động bị xóa sổ sạch sẽ, cả xác cũng không còn, nhưng ta khuyên nhà ngươi đừng làm thế.】
Trần Thứ híp mắt: “Vì sao?”
Rắn đen chậm rãi trườn lên cánh tay cậu, ghé tai nói nhỏ điều gì, Trần Thứ nghe xong thì giật mình, mãi mới thốt lên được một câu:
“... Tao hiểu rồi.”