Chương 21.3: Kẻ ký sinh

Bên ngoài phòng tiệc là một hành lang dài, bốn bề yên tĩnh không người qua kẻ lại, chỉ có một cánh cửa sổ mở hé, gió đêm từ ngoài ghé vào gõ tỉnh những chiếc đầu mụ mị, Trang Nhất Hàn lại như muốn mượn rượu giả say, anh vùi mặt vào cổ Trần Thứ, chết cũng không buông ra.

Trần Thứ kéo hai cái, thấy anh không chịu thì cũng để mặc cho anh ôm, một tay cậu vòng qua hông Trang Nhất Hàn, tay còn lại đẩy cửa sổ ra thêm một chút nữa, tiện thể lấy bật lửa ra châm điếu thuốc lá, thái độ thảnh thơi như thể không thèm quan tâm vì sao Trang Nhất Hàn lại buồn rầu như thế.

Trang Nhất Hàn chờ mãi không có lấy một câu an ủi, chỉ ngửi thấy mùi thuốc lá thoảng qua, cuối cùng anh không nhịn được nữa, ngẩng đầu nhìn Trần Thứ, khóe mắt đỏ ửng lên, không biết do rượu hay đang sầu phát khóc, mấy sợi tóc mái lơ thơ rũ xuống làm anh càng thêm yếu đuối chật vật, giọng nói cũng khàn đi:

“Trần Thứ, anh buồn.”

Trần Thứ ừm một tiếng, bụng nói thầm tại ai mà giờ đi mách, sau đó kẹp điếu thuốc ở đầu ngón tay, dịu dàng xoa đầu Trang Nhất Hàn: “Buồn thì em ở đây với anh thêm chút nữa.”

Trang Nhất Hàn kinh ngạc nhìn cậu: “Em không hỏi anh lý do à?”

Trần Thứ buồn cười, thiếu chút nữa thì cười luôn thành tiếng, Trang Nhất Hàn không vui, nói trắng ra là tự làm tự chịu, bảo cậu hỏi là hỏi cái gì đây. Cậu khum ngón tay gõ nhẹ tàn thuốc lá, giọng êm ru, tay kia vuốt ve gò má lạnh ngắt của Trang Nhất Hàn: “Không sao, anh không muốn thì không cần phải nói, nhưng lần sau đừng uống nhiều như thế nữa, nhé?”

Trang Nhất Hàn cảm nhận hơi ấm từ gò má truyền qua, mắt vô thức nhắm chặt, có lẽ men say lại dâng lên nên cảm giác nước mắt muốn vỡ òa lại càng thêm khó nhịn, anh cúi gằm mặt, tay ôm chặt lấy eo hông Trần Thứ, vùi mình sâu trong cần cổ của cậu, không biết đang trả lời chuyện uống rượu, hay nói về Tưởng Tích: “Không đâu...”

Sau này sẽ không bao giờ nữa.

Anh sẽ không bao giờ vì người không đáng mà làm mình trầy xước, vở hài kịch hôm nay đã chấm dứt hết thảy mọi vấn vương trong lòng Trang Nhất Hàn, nhưng dù sao đó cũng là người anh dành 9 năm thanh xuân để mến mộ, bởi vậy nỗi đau không thể tả vẫn quây chặt lấy anh, tạo thành lớp sương đen vô cùng vô tận.

Đó là món ăn tuyệt hảo của ác ma.

Một con rắn đen đột ngột xuất hiện nơi cổ tay Trần Thứ, nó thè chiếc lưỡi đỏ tươi, chuẩn bị vào thế săn mồi, nhưng chưa kịp đánh chén một bữa no nê thì một bóng đen khác bỗng xuất hiện trên trần nhà, nhanh như chớp hút sạch toàn bộ khói đen mang tên tổn thương xung quanh Trang Nhất Hàn.

Chiếc đuôi hưng phấn lắc lư của nó lập tức đơ ra tại chỗ, một cái đầu rắn thôi mà cũng có thể diễn tả được cảm xúc kinh ngạc bàng hoàng:【?】

Lại có đứa dám cướp cơm của bố?!!!

Hết thảy diễn ra chỉ trong chớp mắt, rắn đen nhạy cảm đoán được bóng đen kia có gì đó bất thường, lập tức chui tọt vào tay áo Trần Thứ, chỉ để lộ một đôi mắt đỏ thắm âm thầm quan sát mọi thứ xung quanh.

Bóng đen kia không phát hiện ra nó, vẫn tham lam nuốt lấy cảm xúc đau khổ của Trang Nhất Hàn, cơ thể nó dần dần phình to như quả bóng, mãi đến khi cảm xúc của Trang Nhất Hàn bị hút sạch, nó mới hài lòng bỏ đi.

Rắn đen thấy thế lặng lẽ bám theo sau, hai mắt nó u ám, sát khí ngập trời, tức đến mức muốn nghiến nát cả răng nanh.

Cục bùn chết tiệt, dám tranh ăn với bố, bố xé miệng!!

Song khi rắn đen giận dữ đuổi theo vào căn phòng đang tổ chức tiệc sinh nhật thì kinh ngạc thay, bóng đen rút mình thành một sợi khói mỏng, nhanh chóng chui vào cơ thể của người đàn ông đang ngồi trên bàn tiệc, tựa như biến mất khỏi thế gian.

Cả quá trình, người đàn ông vẫn luôn cười mỉm nâng ly mời rượu những người khác, bộ vest màu sáng, phong thái nhẹ nhàng, tay trái ôm eo cô bạn gái xinh đẹp thướt tha trong chiếc váy trắng, hiển nhiên cũng là một trong những tâm điểm của buổi tiệc.

Xung quanh gọi người đàn ông đó là...

Sếp Tưởng.

Tiết trời cuối thu dần trở lạnh, Trần Thứ mang Trang Nhất Hàn ra ngoài hành lang đứng cho thoáng, thế mà chỉ một lúc cả người đã tê cóng, cậu dập tắt tàn thuốc ném vào thùng rác, khép hờ cửa sổ lại, sau đó vỗ lưng Trang Nhất Hàn, nói:

“Cũng lâu rồi, về thôi.”

Có lẽ vừa hút thuốc xong nên giọng cậu nghe khàn hơn mọi khi, mang theo thờ ơ xen lẫn sự gợi cảm, Trang Nhất Hàn không biết mình có phải say ngầm hay không mà chân bước liêu xiêu, mặt đỏ như bốc hoả, anh nhìn Trần Thứ, môi nhúc nhích cả buổi như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ gom thành một câu:

“Anh muốn về nhà.”

“Vậy thì về nhà.”

Trần Thứ nhanh chóng ra quyết định thay anh.

Bữa tiệc sinh nhật đã rối tung kể từ khi Tưởng Tích bước vào, giờ có ở lại cũng chẳng cần thiết nữa, Trang Nhất Hàn nhắn tin báo với Tiết Mạc một câu, sau đó rời đi cùng Trần Thứ.

Hôm nay cả hai đều uống rượu nên người lái xe là thư ký Diêm Khải, có lẽ anh ta tưởng hai người ở chung nên cũng chẳng cần hỏi xem Trần Thứ muốn về đâu, cứ thế mạnh dạn thẳng tiến tới nhà Trang Nhất Hàn, thỉnh thoảng dừng đèn đỏ, anh ta lại hiếu kỳ nhìn qua gương chiếu hậu trong xe, lén xem “người tình nhỏ” của ông chủ.

Trang Nhất Hàn không uống được rượu, lúc này cơn say ập tới, đang nằm trên đùi Trần Thứ không biết trời trăng mây gió, trông yên tĩnh vô cùng.

Trần Thứ cởϊ áσ khoác ngoài đắp cho Trang Nhất Hàn, sau đó nghiêng đầu ngắm nhìn cảnh đêm lướt qua cửa sổ xe, một mình thơ thẩn; trong đầu cậu lặp đi lặp lại câu nói của Trần Sở Nghiêu, không hiểu sao thấy có chút bất an.

Đương nhiên, là bất an thay cho Đoạn Thành Tài, chứ bản thân Trần Thứ thì không quan tâm.

Nói đến chết người, chưa trải qua mới sợ, trải qua rồi thì cũng thế mà thôi.

Khi suy nghĩ trong đầu Trần Thứ dần bay cao bay xa, một giọng nói lễ phép kéo cậu về thực tại.

“Anh Trần, có cần tôi phụ anh đỡ sếp Trang lên nhà không ạ?”

Diêm Khải tấp xe vào lề, dừng xe tắt máy, anh nhìn Trần Thứ qua kính chiếu hậu trong xe, yên lặng chờ đợi câu trả lời của cậu, nếu Trần Thứ là bạn bè hay anh em thân thiết của Trang Nhất Hàn, anh sẽ trực tiếp giúp đỡ thay vì ngồi đó hỏi dò, nhưng với mối quan hệ “người tình” mập mờ gian díu này, chủ động quá lại dễ mất chén cơm.

Các cô cậu chân dài trong giới thường rất độc chiếm anh đại gia của mình, không cho người khác rớ vào dù chỉ một ngón tay, chỉ cần lỡ làm cái gì khiến bọn họ hiểu lầm, những chú hoàng yến xinh đẹp sẽ lập tức hóa thành chó săn hung ác bị giành mất khúc xương.

Diêm Khải có thể ngồi được ở vị trí này, không nói anh thông minh cỡ nào, nhưng chắc chắn anh sống rất cẩn trọng.

Ngoài dự đoán là...

“Được, vậy thì làm phiền anh.”

Trần Thứ thản nhiên nói lời cảm ơn, sau đó mở cửa xuống xe luôn, Trang Nhất Hàn cả đời chỉ say có mấy lần, lần nào cũng là vì Tưởng Tích, lần nào cũng là cậu nai lưng ra dọn, chắc thấy cậu hiền lành quá chứ gì?

Trần Thứ cười khẽ, thầm nghĩ tất nhiên là không rồi; cậu xuống xe đứng ven đường hóng gió, lúc này mới thấy đầu nhẹ hơn, ai ngờ quay sang thì phát hiện Diêm Khải đang ngồi trong xe nhìn cậu, thế mới giật mình nghĩ lại, hình như hành vi này có hơi sai sai.

“...”

Trần Thứ câm lặng mất vài giây, cố nặn ra cho mình một lý do hợp lý: “Xin lỗi, nãy tôi uống rượu, chân không vững.”

Diêm Khải cũng đứng hình vì lời giải thích này, hoàn hồn lại, anh vội nói không sao, sau đó mở cửa xuống xe đỡ Trang Nhất Hàn ra ngoài, tiếp đó cùng Trần Thứ đưa anh lên nhà.

“Anh Trần, vậy nhờ anh chăm sóc sếp Trang, không còn sớm nữa, tôi xin phép về trước nhé.”

“Được, anh về cẩn thận.”

Trần Thứ gật đầu rồi nhận lại Trang Nhất Hàn đang xỉn quắc cần câu từ tay Diêm Khải, cậu đỡ anh vào phòng, không cần tới đèn đóm vì đã quá quen thuộc với bày biện ở nơi này. Trang Nhất Hàn chỉ biết có ai đó đặt anh xuống giường, bởi đã quen với hơi thở của người ấy mà cảm xúc trong Trang Nhất Hàn lại một lần nữa mất kiểm soát.

“Trần Thứ...”

Trang Nhất Hàn mở đôi mắt mơ màng vì hơi men, thấy cậu đang ngồi bên giường chăm sóc mình, một ý nghĩ dần dần xâm chiếm đầu óc anh; mái tóc đen tuyền lơ thơ rủ xuống càng tôn thêm nước da mềm trắng trẻo, nhưng chẳng động lòng người bằng vệt hồng dưới đuôi mắt ngà say.

Trang Nhất Hàn mấp máy môi, cuối cùng thì đôi môi anh cũng không còn gọi mãi tên Tưởng Tích, hay nói ra những lời khoan thẳng vào trái tim cậu như “Trần Thứ à, dù không có anh ta, cũng không tới lượt em”, lần này anh nói...

“Hôn anh đi...”

Giọng anh thầm thì như năn nỉ, dường như có ai vò nát sao trời giấu vào đôi mắt ngọc, cho nên nó mới vụn vỡ mà xán lạn đến thế, thậm chí anh còn chủ động trườn qua ôm lấy vòng eo rắn rỏi.

Đây là cử chỉ mà kiếp trước Trần Thứ không xứng được nhìn thấy.

Trang Nhất Hàn áp gò má nóng bỏng của mình vào gáy Trần Thứ, hít ngửi hương thuốc lá bạc hà thoang thoảng nơi cánh mũi, anh cảm giác mình như kẻ nghiện lên cơn, khao khát muốn được người trước mắt chạm vào, cái gì mà không được hôn không được lên giường chứ, những quy tắc đó đã bị ném ra ngoài không gian, không bao giờ có đường trở về nữa.

“Trần Thứ... Hôn anh nhé...”

Trang Nhất Hàn quỳ xổm ôm eo Trần Thứ từ đằng sau, giọng nói vốn thấp trầm bỗng trở nên nức nở khẩn thiết, anh chạm những nụ hôn lung tung lên khắp cần cổ cậu, tay mò mẫm muốn cởi cúc áo của cậu ra.

Trần Thứ thì vẫn cứ ngồi yên như tượng, mắt nhìn chăm chăm vào bóng hai người đổ xuống sàn, một lúc sau, cậu lẳng lặng nhắm mắt, cảm giác đau lòng và ghen tị ào ạt dâng lên không cách nào kìm nén.

Đúng vậy, cậu ghen.

Cậu ghen với chính mình, thay cho mình của kiếp trước.

Cho dù điều đó ngớ ngẩn vô cùng.