Chương 21.2: Kẻ ký sinh

Ở bên kia, có lẽ Tưởng Tích cũng ý thức được việc mình làm lúc trước không thỏa đáng nên chẳng hề từ chối yêu cầu đầy khó dễ của Trang Nhất Hàn, hắn nhìn anh một cái, sau đó nâng ly lên trong ánh mắt lo lắng của Mẫn Nhu: “Hai ta quen biết đã nhiều năm, vừa là bạn bè vừa là anh em, không cần phải nghi thức rườm rà như thế, nhưng ba ly rượu này của em, anh sẽ uống.”

Hiển nhiên tửu lượng của Tưởng Tích rất cao, nói xong thì cạn liền cả ba ly rượu đầy ắp, về phần Trang Nhất Hàn, không biết có phải muốn hả cơn tức trong lòng hay không, cũng theo hắn ba ly, chỉ tiếc tửu lượng của anh không cao, uống xong phải gượng lắm mới đứng vững, hai mắt cũng trở nên đỏ ngầu.

Nhưng như vậy chưa xong, Trang Nhất Hàn thấy rượu đã hết thì vẫy phục vụ mang thêm hai chai nữa, đôi mắt hẹp dài chếnh choáng men say nhưng vẫn sắc như dao cau, khi anh lạnh lùng nhìn chằm chằm một người, gai ốc sau lưng người kia nhất định đang thi nhau ngồi dậy:

“Ba ly đó là mừng lễ đính hôn, nhưng hôm nay là sinh nhật Tiết Mạc, tới trễ có phải nên tự phạt ba ly không?”

Mẫn Nhu không biết giữa hai người bọn họ có khúc mắc gì, chỉ cảm thấy Trang Nhất Hàn thật vô lý, cứ chuốc rượu Tưởng Tích là thế nào, cô không nhịn được cau mày, tiến lên che chở cho Tưởng Tích, tuy không lớn tiếng, nhưng vừa đủ để mọi người đều nghe thấy:

“Ý sếp Trang là bắt Tưởng Tích uống thêm ba ly nữa hay sao ạ? Làm vậy thì có khác gì ép rượu đâu? Bắt anh ấy uống như thế, hay là sếp Trang cũng tiếp anh ấy ba ly đi, đấu rượu luôn xem anh và anh ấy ai hơn ai?”

Ý định của cô rất rõ ràng, nếu Tưởng Tích phải uống, thì Trang Nhất Hàn cũng đừng hòng thoát.

“Mẫn Nhu!”

Tưởng Tích trách khẽ một tiếng, đưa tay kéo cô ra sau lưng bảo vệ, Trang Nhất Hàn chưa bao giờ là con người dễ tính.

Trang Nhất Hàn nhìn cảnh này bằng đôi mắt lạnh căm, lòng không biết đang suy nghĩ chuyện gì, dù sao cũng là người mà anh từng rất thích, giờ tận mắt nhìn người ta che chở một người khác, ít nhiều cũng có chút tự giễu tự ái.

Nhưng nói cho cùng, chuyện này không hề liên quan đến Mẫn Nhu, Trang Nhất Hàn có giận đến đâu cũng sẽ không trút giận lên một cô gái nhỏ, anh lạnh lùng nở nụ cười nửa miệng: “Tất nhiên rồi, sếp Tưởng uống ba ly thì tôi tiếp ba ly, thế nào? Không uống nổi thì cúi đầu nhận thua đi, tôi cũng phải hạng người cứ bám riết người khác mãi đâu.”

Trang Nhất Phàm thấy vậy bắt đầu đứng ngồi không yên, cậu ta quá rõ ông anh mình, gần như chỉ nhấp môi là say khướt, thêm ba ly nữa chắc nằm sấp ra đó mất. Vừa kéo ghế đứng dậy định chạy sang uống đỡ cho anh trai, ai ngờ có người lại nhanh hơn một bước.

“Cô Mẫn hiểu lầm rồi, sếp Trang chỉ đùa chứ không có ý đó đâu, giờ mà liều mình đấu rượu thật thì chỉ xót mấy chai quý của cậu chủ Tiết thôi, hay là thế này, tôi uống thay sếp Trang ba ly, còn các vị tùy sức là được rồi.”

Giọng nói trầm bổng đột nhiên vang lên bên tai mọi người, trong thời khắc lúng túng thế này không khác gì cơn mưa ngày hạn, lúc này Trần Thứ đã đứng chắn trước mặt Trang Nhất Hàn từ bao giờ, cậu rót ba ly rượu đầy trước sự chứng kiến của Mẫn Nhu, sau đó thản nhiên uống sạch, cuối cùng trở ly, cười nói: “Hôm nay là sinh nhật của cậu chủ Tiết, làm mất hòa khí thì không nên.”

Khuôn mặt của cậu thật sự quá hút mắt, ba ly rượu như rắc cả dải ngân hà vào mắt cậu, khi đôi mắt ấy mang nụ cười, dù ai nhìn thấy cũng không nỡ giận lâu.

Mẫn Nhu thấy cậu uống liền một lúc ba ly, cúi đầu bối rối vén tóc mai, khuôn mặt đỏ ửng, lắp bắp nói: “Tôi cũng không có ý đó, là sếp Trang rót đầy quá, hay là để tôi uống thay ba ly của Tương Tích vậy.”

Trần Thứ nghe thế lại cầm ly lên, rót cho cô nửa ly nước trái cây rồi mỉm cười đưa qua: “Tôi nghĩ uống nước trái cây thì hay hơn, chẳng may hai người đều say thì ai đưa ai về, cô Mẫn thấy đúng không?”

Mẫn Nhu còn biết nói gì nữa, cô đỏ mặt nhận ly, cúi đầu uống hết.

Trận xung đột căng như thế chiến cứ thế bị hóa giải trong yên lặng, người ở đây ai nấy đều thở phào, buôn dưa hóng chuyện thì vui đấy, nhưng bọn họ thật sự không muốn xem Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích choảng nhau đâu.

Sếp Trang tìm được một người tình thế này cũng là may mắn của anh ta, xưa nay người đẹp dễ tìm, thông minh khó kiếm, hơn nữa người ta còn lễ phép lịch sự, phong độ ngời ngời, hèn gì mắt mọc trên đầu như Trang Nhất Hàn cũng ưng ý, không thấy đứng bên chồng sắp cưới mà Mẫn Nhu còn bị mê đến mức đầu óc xoay mòng mòng hay sao?

Trang Nhất Hàn thấy Trần Thứ che chở trước mặt mình, thay anh uống hết ba ly rượu thì vẻ mặt trở nên rất phức tạp, bàn tay buông thõng lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm, hai hàm răng cắn chặt, anh không hiểu nổi vì sao vừa nãy mình lại ganh đua với Tưởng Tích như thế, có lẽ là anh không cam tâm, không cam tâm bao năm dốc lòng dốc sức của mình lại biến thành câu chuyện cười cho người ta giải trí, càng không cam tâm bao năm bị đùa giỡn, cuối cùng lại thành kẻ bị bỏ rơi.

Trang Nhất Hàn nhắm mắt, không biết là cồn hay thứ gì dâng lên mà cổ họng anh cay chát, mắt cũng nhòe dần đi; cơ thể lắc lư, lảo đảo thoát khỏi sự khống chế của anh, nhưng giây tiếp theo lại rơi vào cái ôm ấm áp đã trở thành quen thuộc.

“Anh say rồi, em đỡ anh ra ngoài cho thoáng.”

Trần Thứ không hỏi vì sao Trang Nhất Hàn lại thất thố như vậy, cậu khẽ gật đầu với đám Phương Ỷ Đình, sau đó dìu Trang Nhất Hàn ra khỏi phòng bằng cửa sau, tránh xa những ánh mắt tò mò của người khác, Mẫn Nhu đang thì thầm trò chuyện với Tưởng Tích, chợt như cảm giác được gì đó, quay đầu nhìn theo hai người bọn họ.