Nói ra chắc nhiều người không tin, nhưng tính cả kiếp trước lẫn kiếp này thì đây là lần đầu tiên Trần Thứ chính mắt nhìn thấy người tên là Tưởng Tích, dù người này cũng là một thanh niên tuấn kiệt nổi danh ở thành phố A như Trang Nhất Hàn, nhẵn mặt trên các báo đài và các kênh thông tin liên quan đến tài chính kinh tế, nhưng chưa bao giờ cậu chủ động tìm hiểu, có vô tình gặp phải cũng cố gắng lướt qua nhanh.
Trần Thứ không rõ mình làm như vậy là vì mặc cảm tự ti hay vì không muốn chạm vào vết thương lòng vẫn còn đang rướm máu, nói chung, những gì cậu biết về Tưởng Tích đều đến từ người khác.
Gia đình bề thế, danh tiếng khắp vùng, từng ra tay giúp đỡ khi Trang Nhất Hàn rơi vào tình cảnh khó khăn nhất, cũng vì vậy mà trở thành ánh trăng không thể chạm tới trong lòng Trang Nhất Hàn.
Vì chưa bao giờ gặp mặt nên Trần Thứ cũng không ít lần tưởng tượng xem Tưởng Tích sẽ là người thế nào: Cao ráo? Đẹp trai? Lịch lãm? Chững chạc?
Cậu tự trói mình trong tưởng tượng, bất an dùng hết thảy những từ ngữ hoàn hảo nhất đắp nặn nên người kia, bởi người có thể khiến Trang Nhất Hàn gìn giữ trong lòng mười mấy năm, ắt phải ưu tú lắm?
Nhưng có rối rắm nhường nào, cũng chỉ là chuyện của kiếp trước.
Có lẽ vì cậu đã từ bỏ tình yêu dành cho Trang Nhất Hàn, hoặc cũng có thể là cậu đã học được cách giấu kín cảm xúc của mình hơn, tóm lại là bây giờ, khi thấy người đàn ông mang cái tên Tưởng Tích, trong lòng cậu bình yên không gợn sóng.
Người kia tầm ba mươi, đi giày mang vest, phong thái trưởng thành, khuôn mặt hơi thô một chút nhưng cũng gọi là đẹp trai phong độ, nếu chỉ xét bề ngoài, không cần hoài nghi, đây là một người rất xuất sắc.
Tưởng Tích đến gần, mọi người mới nhận ra phía sau hắn còn có một cô bạn gái xinh đẹp nhu mì, váy trắng quét đất, có lẽ chính là cô “vợ sắp cưới” chấn động thời gian qua.
Trần Thứ phải nhìn lại một lần nữa, cậu đang cảm thấy khá bất ngờ, bởi hình như kiếp trước cô gái này không cùng xuất hiện trong bữa tiệc, hàng mi dài cụp xuống đầy ngẫm nghĩ, sau đó cậu yên lặng ngửa đầu, uống hết rượu vang đỏ còn trong chiếc ly dài, đột nhiên cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Là kiếp trước cậu quá ám ảnh vẻ bề ngoài.
Tưởng Tích có xuất sắc thế nào thì cũng chỉ là “Con người” mà thôi, cũng hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng, đặc biệt là đặc biệt cỡ nào? Chẳng qua là sự thiên vị của Trang Nhất Hàn phủ thêm vầng hào quang cho hắn, khiến hắn trở nên bí ẩn và cao quý hơn người.
Trần Thứ không hẳn là thất vọng, chính xác mà nói thì cậu cảm thấy “À thì ra là thế”, khi những thứ khiến cậu bất an và tự ti suốt kiếp trước bị dỡ bỏ, còn sót lại chỉ là những người hoặc những chuyện rất đỗi bình thường.
Một bên khác, Tiết Mạc có vẻ hơi kinh ngạc, bởi thời gian qua Tưởng Tích vẫn luôn du lịch Paris với cô vợ sắp cưới của mình, theo lý mà nói sẽ không về kịp để dự bữa tiệc ngày hôm nay, hắn thậm chí còn gọi điện xin lỗi vì vắng mặt, sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?
Tiết Mạc âm thầm liếc nhìn Trang Nhất Hàn, quả nhiên thấy nụ cười trên môi anh nhạt hẳn, ánh mắt lạnh căm khóa chặt lấy Tưởng Tích, vẻ mặt xấu tới mức khó có thể hình dung.
Tiết Mạc thở dài trong lòng, hạ giọng nói nhỏ: “Trần Thứ tới đây lần đầu, ông qua với cậu ta đi, ở đây có tôi được rồi.”
Nói xong thì huých nhẹ Trang Nhất Hàn một cái, định tách hai người này ra, chỉ sợ lát nữa hai người này đánh nhau.
Trang Nhất Hàn tuy vẫn đang cay chuyện Tưởng Tích, nhưng trước mặt bàn dân thiên hạ, anh sẽ không manh động, nghe Tiết Mạc nói vậy thì chậm rãi dời mắt khỏi người đàn ông kia, sau đó hơi quan sát cô gái đi theo bên cạnh hắn, tiếp đó mới trả lời bạn mình, giọng bình tĩnh:
“Thế thì ông tiếp khách đi, tôi về bàn.”
Tưởng Tích thấy vậy lập tức chuyển hướng như muốn đuổi theo, không ngờ lại bị Tiết Mạc nghiêng người âm thầm cản lối; dùng vẻ ngoài ôn hòa để che đi sự xa cách đã được giấu rất kỹ, Tiết Mạc nói, giọng đầy ẩn ý: “Sếp Tưởng, đúng là khách quý hiếm gặp, tôi tưởng anh còn đang ở nước ngoài không về dự kịp chứ, nếu biết anh tới thì tôi đã tổ chức ở nhà hàng lớn chứ đâu phải một nơi nhỏ bé chật hẹp thế này.”
Tưởng Tích hiểu hết những lời đâm chọc của Tiết Mạc nhưng mặt hắn vẫn thản nhiên như không, hắn đáp một cách lịch sự và nho nhã: “Năm nào tôi cũng dự tiệc sinh nhật của cậu mà năm nay bỏ lỡ thì kỳ lắm, thế là hôm qua tôi phải mua vé bay từ Pháp về đây, sẽ không đường đột quá chứ hả?”
Hắn nói nhưng mắt cứ thỉnh thoảng lại nhìn đi chỗ khác, không phải nhìn Trang Nhất Hàn, mà là nhìn người lạ mặt đang đứng bên cạnh anh, Trần Thứ.
Trong giới đang truyền tai nhau rằng Trang Nhất Hàn nuôi một cậu tình nhân, có vẻ Tưởng Tích cũng đã nghe thấy lời đồn ấy.
Tiết Mạc nghĩ bụng Tưởng Tích ngu thật hay giả vờ đấy, quan hệ giữa mình và hắn được xây dựng trên cơ sở cả hai đều là bạn của Trang Nhất Hàn, trước kia mời hắn là vì hai người đó còn quan hệ bạn bè qua lại, giờ đã cạch mặt nhau thế này mà còn tới, không biết ngại hả?
Mà tới thôi không nói, còn xách cả vợ chưa cưới theo, tính chọc Trang Nhất Hàn tức chết hay gì.
Tiết Mạc nhìn cô gái dịu dàng đang khoác tay Tưởng Tích, tự nhiên thấy ê răng kinh khủng, thậm chí không còn tâm trạng để xã giao, chỉ có thể cười gượng: “Đâu có, ai cũng là khách cả, sếp Tưởng vào bàn đi.”
Kể cũng lạ, phòng này hai bàn tiệc mà chỉ có bàn của Trang Nhất Hàn là còn chỗ, ở đây bao nhiêu người nhìn vào, đổi ai cũng sẽ quá áp đặt, bởi vậy Tiết Mạc chỉ có thể trơ mắt nhìn Tưởng Tích mang theo vợ sắp cưới ngồi vào bàn của Trang Nhất Hàn.
Những người thân với Trang Nhất Hàn, tất cả đều ngồi yên không động đậy, nhưng khách khứa bàn này có khá nhiều người quen biết với Tưởng Tích, lại không bị xung đột lợi ích, bọn họ lần lượt đứng dậy chào hỏi, Tưởng Tích cũng đáp lại không bỏ sót một ai, có người không biết chuyện, hỏi thăm về cô gái đi bên cạnh, hắn cũng mỉm cười, nhẹ nhàng giới thiệu:
“Đây là vợ sắp cưới của tôi, Mẫn Nhu.”
Ai cũng nhìn ra được quan hệ ngọt ngào giữa hai người bọn họ.
Nhưng có người vui thì cũng có kẻ sầu, trong mắt Trang Nhất Hàn, hình ảnh này chướng mắt vô cùng, thậm chí anh có nảy ra một suy nghĩ vớ vẩn...
Chẳng lẽ bình thường mình tốt tính quá nên Tưởng Tích bị ảo giác rằng có thể bắt nạt mình hay sao? Chuyện lần trước còn đang kí sổ đây mà đã dám đưa vợ sắp cưới ra tung tăng lượn lờ trước mắt mình, tưởng Trang Nhất Hàn này là quả hồng chín muốn bóp sao thì bóp à?
Trang Nhất Hàn giận tới mức bật cười, đôi mắt màu mực tràn đầy sự lạnh lẽo đáng sợ.
“Kẹttt...!!”
Tưởng Tích đang trò chuyện với mọi người thì đột nhiên có ai kéo ghế đứng dậy, chân ghế lê trên mặt sàn tạo thành một âm thanh chát chúa, khách khứa đồng loạt quay đầu nhìn, muốn xem ai mà bất lịch sự như thế, kết quả phát hiện người này là ông lớn Trang Nhất Hàn, tiếng phàn nàn trong miệng lập tức bị nhai nát nuốt xuống bụng.
“Sếp Tưởng, lần trước anh đính hôn vội quá làm tôi không kịp chúc mừng đàng hoàng, nay mượn bữa tiệc của Tiết Mạc, tôi mời anh ba ly, nhất định phải nể mặt tôi đấy.”
Trang Nhất Hàn nói xong thì cầm chai vang đỏ đã mở trên bàn lên, giật nút gỗ ra rót đầy hai ly lớn, rượu đỏ thắm tươi róc rách chảy xuống ly thủy tinh, những người xung quanh nhìn nhau bối rối.
Rượu đỏ chỉ nên uống tượng trưng, thường thì rót một chút dưới đáy ly là đủ rồi, ai mà làm cả ly to như bia bọt thế kia, hơn nữa nghe nói mấy chai rượu hôm nay đều là rượu sưu tầm của Tiết Mạc, toàn rượu lâu năm nồng độ cao, ai đô thấp một chút thì nửa ly là ngắc ngoải, muốn so rượu cũng đừng chơi lớn như vậy chứ.
Trang Nhất Hàn thế này là còn giận Tưởng Tích đây mà.
Giây phút này, gần như tất cả những người biết chuyện đều cùng chung suy nghĩ, Phương Ỷ Đình lo lắng định đứng dậy khuyên can, lại bị Trang Nhất Phàm vỗ bép lên vai bắt ngồi lại xuống ghế: “Ông đừng có chõ mũi vào chuyện của Tưởng Tích nữa, không lẽ anh tôi lại cắn lão ta chắc.”
Phương Ỷ Đình khẽ cau mày, vẫn còn lo âu lắm: “Lỡ Trần Thứ biết thì sao?”
Trang Nhất Phàm nghe vậy mới sững sờ, lập tức nhớ ra bàn bên ấy còn có cả Trần Thứ, cậu ta vô thức quay đầu nhìn, chỉ thấy Trần Thứ đang bắt chéo chân, ngồi yên trên ghế, khuôn mặt tuấn tú như ảo ảnh dưới chùm đèn thủy tinh, không hào hứng xem trò vui như người khác, cũng không ngơ ngác bàng hoàng, chỉ có sự bình tĩnh như đầm sâu lặng sóng.
Đúng vậy, rất bình tĩnh.
Như thể đã đoán được quan hệ giữa Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích từ lâu.
Nhưng thái độ thờ ơ kia thật sự khiến lòng người bất an, giống như cậu chưa bao giờ quan tâm ai là người mà Trang Nhất Hàn yêu thích.
Trang Nhất Phàm chậc chậc tắc lưỡi, vô thức cau mày, cảm xúc ngổn ngang: “Chắc là không đoán được đâu nhỉ?”