Chương 20.2: Tưởng Tích

Trang Nhất Hàn nhận ra mạch sóng ngầm giữa mấy người bọn họ, mày hơi cau lại, nói với em trai mình: “Hôm nay là sinh nhật Tiết Mạc, qua đó mời rượu anh đi.”

Bạn bè của Trang Nhất Hàn và bạn bè của Trang Nhất Phàm từ bản chất đã không hề giống nhau, bạn của Trang Nhất Hàn phần lớn là những người có tài năng có lễ giáo giống như Tiết Mạc, bạn của Trang Nhất Phàm thì chủ yếu là bạn nhậu bạn chơi.

Trang Nhất Hàn tuy không quen Trần Sở Nghiêu nhưng cũng từng gặp cậu ta mấy lần, nhận xét duy nhất của anh là y chang thằng em mình, cũng cái loại cậu ấm bạc tình thích mua vui làm loạn, theo bản năng, anh không muốn em trai mình tiếp xúc quá nhiều với người này ——

Tuy đều là hai cục cứt chó, nhưng tránh xa ít ra đỡ lẫn mùi.

Trang Nhất Phàm biết anh mình có ý gì, tuy miệng ò một tiếng không vui, nhưng vẫn phải đi qua bên kia nhập hội với đám Tiết Mạc.

Lúc này, ở cửa chính có hai cô chú bước vào, hình như là đến để điều tiết bữa tiệc giúp Tiết Mạc, nhìn qua cũng biết cô chú ấy là người có địa vị, họ là cha mẹ của Tiết Mạc, đi ngang thì tạt vào xem thử chứ không định chung vui cùng lớp trẻ, nhưng vì hai người là bạn cũ của gia đình họ Trang nên Trang Nhất Hàn cũng phải qua chào hỏi một tiếng.

“Bên kia có người lớn, anh sang chào hai bác một lúc rồi về ngay, em đói thì qua quầy chọn món, không biết đường thì gọi Phương Ỷ Đình đi cùng, ai lạ mặt tới bắt chuyện, cứ lơ hết cho anh.”

Trang Nhất Hàn kéo ghế đứng dậy, tay đè vai Trần Thứ, miệng lẩm bẩm dặn dò, bụng thầm nghĩ đây là lần đầu tiên cậu tham gia, không biết được lòng người đáng sợ.

Trần Thứ gật đầu, bụng thầm nghĩ sao kiếp này Trang Nhất Hàn nói lắm thế: “Anh đi đi, em ngồi đây, đi nhanh không người ta đi mất.”

Trang Nhất Hàn thiếu điều muốn chết sặc, thứ gì mà vô lương tâm, nếu không sợ cậu ngây thơ bị người ta lừa mất thì anh có cần phải nói lắm thế không, Trang Nhất Hàn tức giận lườm Trần Thứ một cái: “Đừng có đi đâu đấy, anh về liền.”

Khi người ta lớn, quan hệ xã giao trở thành một thứ rất phức tạp, tuy hôm nay Tiết Mạc chỉ mời bạn bè đến dự tiệc với mình, nhưng có vài người anh mời vì nể mặt, nơi đây rồng rắn hỗn tạp, ai biết đám người kia giấu cái gì trong bụng.

Sự thật chứng minh điều Trang Nhất Hàn lo âu là đúng, mới quay lưng thôi đã có mấy người mang ý xấu mò tới, có kẻ thấy Trần Thứ đẹp trai xán láng thì muốn cà cưa chọc ghẹo, có kẻ thì bà tám, qua hỏi thăm xem cậu là gì của Trang Nhất Hàn.

Trang Nhất Phàm mời rượu xong đang định trở về bàn, thấy thế lập tức cười khinh bỉ, bụng chửi thầm lũ ruồi nhặng đáng ghét, sau đó mặt lạnh rót rượu, định qua giải vây cho Trần Thứ, dù sao đây cũng là người của anh Hai, không tới lượt lũ mèo què chó chết kia bắt nạt, nhưng chưa kịp làm gì đã thấy Trần Thứ cầm ly rượu đứng dậy, thong dong chặn miệng những kẻ lắm mồm muốn hỏi thăm, mỉm cười giữ khoảng cách với những tên định cà cưa chim chuột, một mình chiến một đám năm sáu người, thành thạo y như anh Hai đứng trên bàn đàm phán, làm gì cần đến quyền trợ giúp.

Thấy vậy, Trang Nhất Phàm khựng lại, ngồi yên tại chỗ cùng một mớ cảm xúc ngổn ngang.

Má ơi, tao tìm người để anh tao quên tình, đừng suốt ngày dính lấy cha nội Tưởng Tích nữa, chứ có tìm một gã ghê gớm hơn để túm đầu anh tao đâu.

Người tên Trần Thứ này thật sự khó nhìn thấu, cảm giác không phải hạng tầm thường.

Trần Thứ không nhận ra Trang Nhất Phàm đang yên lặng đánh giá mình, mà dù biết cậu cũng không để ý, đuổi xong đám ruồi muỗi đáng ghét kia, cậu về lại chỗ ngồi, không ngờ Trần Sở Nghiêu bên cạnh đột nhiên nghiêng đầu quan sát cậu.

Đôi mắt ấy rất khó hình dung, nó đen như mực quánh, sâu hút như vực thẳm, u ám như trời giông, đến cả giọng nói cũng lạnh lẽo:

“Có quen Đoạn Thành Tài hả?”

Trần Thứ vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: “Hay cậu chủ Trần nói tôi nghe anh tìm nó làm gì, rồi tôi sẽ cân nhắc trả lời có quen nó hay không.”

Trần Sở Nghiêu lạnh lùng nhếch mép: “Cũng nhanh mồm nhanh miệng đấy, hèn gì làm bạn được với nó.”

“Nói với Đoạn Thành Tài, đừng có giả chết không trả lời tin nhắn, trong vòng một tuần mà không tới tìm tao, tao cho nó biết chết người là cảm giác thế nào.”

Nói xong lời hăm dọa rợn gáy, cậu ta bỏ luôn bữa tiệc, đứng dậy rời đi từ cửa sau, xung quanh như có một lá chắn vô hình, cách ly hết thảy những mừng vui náo nhiệt ra khỏi thế giới của Trần Sở Nghiêu.

Trần Thứ nghe vậy khẽ cau mày, bụng nghĩ không lẽ Đoạn Thành Tài gây chuyện? Nhưng chưa lần ra manh mối thì cả sảnh đột nhiên yên tĩnh lại, nhiều người vội vã nhìn về cửa chính, vẻ mặt kinh ngạc, dường như ở đó có một vị khách ngoài dự đoán.

Trần Thứ cũng nhận ra điều đó, theo ánh đèn chói lòa nhìn sang, cậu thấy ở cửa bỗng xuất hiện một người đàn ông cao ráo, tuy chưa rõ mặt, nhưng chẳng hiểu sao trái tim cậu lại co giật một cái, đầu cũng tự đoán được người đàn ông này là ai.

Tưởng Tích...e3