Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trò Chơi Săn Tim

Chương 20.1: Tưởng Tích

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thoắt cái đã đến sinh nhật của Tiết Mạc.

Địa điểm được chọn là một nhà hàng khá tao nhã, trong phòng chỉ bày hai bàn tiệc đơn giản, khách mời cũng toàn là bạn bè thân thiết, ở đây không có người lớn nên những thứ câu nệ rườm rà đều tối giản hết mức.

Trang Nhất Hàn và Trần Thứ đến nơi thì khách khứa đến hơn phân nửa, trong đó có một thanh niên mặt mày nhã nhặn đang cầm ly rượu đi quanh khắp nơi, môi cười tủm tỉm mời mọi người vào chỗ, hiển nhiên anh ta chính là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay, Tiết Mạc.

“Anh Hai!”

Tiệc rượu hôm nay Trang Nhất Phàm cũng tham gia, cậu ta là người đầu tiên phát hiện anh trai mình đã đến, kèm theo tiếng gọi chào hỏi là cái vẫy tay lông bông và cái mông như mắc kẹt trên ghế, lúc nhìn thấy Trần Thứ cũng đi theo bên cạnh, mặt cậu ta hiện rõ sự kinh ngạc, có lẽ là không ngờ một tiếp viên trong bar lại thật sự níu giữ được trái tim Trang Nhất Hàn, hơn nữa còn khiến anh mang mình tới những sự kiện thế này, ban đầu cứ tưởng là sinh viên đại học bình thường, ai ngờ cũng thứ dữ chứ không vừa.

“Ây dồ...”

Trang Nhất Phàm thật sự không hiểu, chẳng lẽ sắc đẹp ngàn cân là có thật?

“Em trai anh, kệ nó.”

Trang Nhất Hàn chưa bao giờ mê nổi bộ dáng ma cà bông của Trang Nhất Phàm, anh ra dấu ý bảo Trần Thứ theo sát mình, sau đó dẫn cậu đến chỗ Tiết Mạc, lúc này Tiết Mạc đã nhìn thấy hai người bọn họ nên cũng bước qua nghênh đón, vừa mở miệng đã giỡn hớt với Trang Nhất Hàn, hiển nhiên quan hệ hai người khá thân thiết.

“Uầy, sếp Trang bận rộn thế mà hôm nay cũng tới chơi, đúng là nửa mừng nửa vừa lo, thật ra đây chỉ là bữa tiệc sinh nhật nhỏ bé, không cần rồng phải tới nhà tôm, gửi quà tới đủ rồi.”

Nghe Tiết Mạc đùa mình, nụ cười hiếm có ánh lên trong mắt Trang Nhất Hàn: “Thế thì ông lại phải thất vọng rồi, hôm nay tôi không đem theo quà mà đem theo một miệng ăn nữa đây này, mấy khi cậu chủ Tiết mời khách, cơm chùa ai lại chê.”

Trang Nhất Hàn nói xong thì hơi nghiêng người để lộ Trần Thứ phía sau ra, thậm chí còn âm thầm đẩy cậu tới một bước, không buồn che giấu sự thân mật giữa hai người: “Đây là Trần Thứ, lúc trước ba em ấy nằm viện may mà có ông thu xếp giúp, nghe nói hôm nay là sinh nhật của ông, em ấy muốn tới, trực tiếp nói một tiếng cảm ơn.”

Anh giới thiệu xong thì Trần Thứ cũng gật đầu chào hỏi Tiết Mạc, đôi mắt cậu trong suốt, không hề khϊếp đảm một chút nào: “Cậu chủ Tiết, chuyện lần trước rất cảm ơn anh đã hao tâm tổn sức, chúc anh sinh nhật vui vẻ, mong anh đừng trách tôi vì không mời mà đến.”

Tiết Mạc thấy Trần Thứ, đầu tiên là bất ngờ, sau khi hoàn hồn, anh mới bật cười khen: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, quả nhiên cũng đẹp trai tuấn tú như Phương Ỷ Đình, sau này đều là bạn bè không cần quá khách sáo, cứ gọi anh là Tiết Mạc được rồi, lát nữa ăn uống thoải mái nhé, anh đương nhiên sẽ không trách cậu.”

Trang Nhất Hàn và Trần Thứ bên nhau chưa từng né tránh ai, người trong giới chỉ cần chịu nghe ngóng là sẽ biết cạnh Trang Nhất Hàn có một người tình nhỏ, hơn nữa được cưng như trứng mỏng, bằng không ai lại mang người tình đến những bữa tiệc họp mặt bạn bè như thế này.

Những kẻ âm thầm muốn xem trò vui còn đoán liệu có phải Trang Nhất Hàn bị Tưởng Tích làm tổn thương quá nên phó mặc sự đời, kiếm đại một gã trai bao lẳиɠ ɭơ nào đó để chữa vết thương lòng hay không. Bởi khác với những cậu ấm cô chiêu kia, Trang Nhất Hàn là người đã kế thừa gia nghiệp từ khi còn rất trẻ, lúc nào cũng giữ mình, là con nhà người ta có tiếng, người khác bồ bịch là bình thường, riêng anh làm thế là buông thả bản thân.

Nhưng xem tình hình ngày hôm nay, nói gì thì nói, mọi chuyện có vẻ không phải là như thế.

Bởi, người con trai bên cạnh Trang Nhất Hàn quá bắt mắt, cho dù là dưới ánh sáng đèn chùm lộng lẫy lung linh, hay là giữa vô số khách khứa chỉn chu xinh đẹp, thì chỉ cần đứng đó thôi, cậu đã là viên ngọc sáng giữa một vùng cát sỏi, khuôn mặt xuất sắc, vóc dáng chuẩn chỉnh, đặc biệt là khí chất bí ẩn khó mà nhìn thấu, Trần Thứ khiến ánh mắt mọi người bị động tìm kiếm cậu, những người đứng quanh, có hơn một nửa đặt sự chú ý của mình vào chàng trai này.

Ai không biết chuyện, chẳng bao giờ nghĩ đây là người tình của Trang Nhất Hàn, bởi nói về độ lịch lãm thì so với con nhà quyền quý như Tiết Mạc, cậu cũng chẳng hề kém cạnh.

Đám khách mời nói thầm trong bụng, ai bảo Trang Nhất Hàn phó mặc sự đời nào, rõ ràng là rửa mắt nhìn người đấy chứ. Nói thật muốn cho điểm Tưởng Tích cũng hơi khó, bối cảnh địa vị của hắn lù lù ra đó, nói hắn kém thì sẽ hơi dối lòng, nhưng bảo hắn tốt ấy à, những chuyện hắn làm sai rành rành, mở miệng khen thì lại méo mó quá.

Nhưng có thể khẳng định một điều, sẽ không ai khờ khạo tới mức khăng khăng thương hắn như Trang Nhất Hàn, bị đùa giỡn tình cảm bao lần mà không hề trở mặt.

Những người đến dự tiệc ít nhiều đều biết Trang Nhất Hàn, sau khi đánh tiếng với Tiết Mạc, anh dẫn Trần Thứ vào bàn, bên trái anh là Trang Nhất Phàm và Phương Ỷ Đình, bên phải là Trần Thứ, bên cạnh Trần Thứ là một đứa con trai nhà giàu trông có vẻ kiêu căng, tuổi chừng hai mươi, trắng trẻo xinh đẹp, chỉ là không biết vì sao mà gục đầu, mặt mày tối tăm, không chịu nói chuyện với những người bên cạnh.

Trần Thứ âm thầm liếc nhìn, thấy người này có vẻ hơi quen mắt, cậu nghĩ kỹ lại, mới nhớ ra hình như đây là “cậu chủ Trần” mà Đoạn Thành Tài đang theo, lần trước đi ăn ở gác Hương Minh cũng có gặp.

Chỉ hơi lạ một chút, hai người đó vốn như hình với bóng, hôm nay lại chỉ thấy một người.

“Sở Nghiêu, hôm nay là sinh nhật Tiết Mạc mà sao cái mặt như bánh bao thiu thế này, ai nhìn còn tưởng người ta quỵt mày cả tỷ ấy.”

Trang Nhất Hàn không quen Trần Sở Nghiêu nên chỉ gật đầu một cái chứ không nói gì nhiều, ngược lại, Trang Nhất Phàm là bạn thân của cậu ta, vừa trêu vừa cười hì hì, còn bá vai bá cổ.

Trần Sở Nghiêu nghe Trang Nhất Phàm đùa, mặt mày cũng không tươi thêm bao nhiêu, ngược lại cậu ta quắc mắt, nhìn chằm chằm Trần Thứ bằng đôi mắt âm u, đột ngột hỏi một câu: “Bạn của anh Hai mày đấy à, sao không giới thiệu?”

Trần Thứ hơi khựng lại, không hiểu vì sao cậu ta lại để ý mình như vậy.

Kiếp này Trang Nhất Phàm không có ác cảm với Trần Thứ, ngược lại còn mang ơn không hết vì cậu đã làm anh Hai mình chết mê chết mệt, tiện thể sút lão Tưởng Tích khốn nạn kia ra chuồng gà; bị hỏi như vậy, Trang Nhất Phàm với tay qua, thân mật vỗ vai Trần Thứ, nhìn tưởng đâu hai người thân quen lắm:

“Đây là Trần Thứ, còn đang học đại học, người của anh tao, mày đừng có láo nháo.”

Trần Sở Nghiêu nhếch mép, nở nụ cười khinh khỉnh: “Hay thế nhỉ, cùng họ rồi.”

Nói xong cậu ta dời mắt, không mở miệng thêm một lần nào nữa, như thể câu hỏi kia chỉ là một phút vui miệng mà thôi.
« Chương TrướcChương Tiếp »