Trong xe có người hôn nhau như mưa phùn dai dẳng.
Ban đầu chỉ là những lướt qua nhẹ bẫng dịu dàng như chuồn chuồn đạp nước, nhưng sau cùng lại biến thành sự xâm chiếm tham lam, minh chứng cho hình ảnh quấn lấy nhau đến tận cùng thế giới, trước kia Trang Nhất Hàn dồn hết tâm sức vào sự nghiệp, làm gì có cơ hội cảm nhận những va chạm mập mờ mông lung như thế, trái tim anh chỉ biết đập loạn lên, mang theo sự kích động bí ẩn, tựa như một thế giới mới đang mở ra trước mắt, chờ có người ngao du khám phá.
Cuối cùng hôn đến kiệt sức, hoa mắt chóng mặt nằm trên ghế, ngay cả về nhà bằng cách nào cũng không nhớ.
Qua đêm ấy, quan hệ của hai người lặng lẽ biến chất, chỉ có lẽ Trang Nhất Hàn không hề nhận ra, anh thường xuyên hẹn Trần Thứ đi đây đi đó với mình, lúc đi ăn, khi đi chơi, dường như chỉ cần gặp mặt là không bao giờ hết chuyện để kể cho nhau nghe, ngay cả những cái ôm, những nụ hôn cũng dần trở thành một thói quen của họ.
Ngày đi xem triển lãm tranh, ngoại trừ chọn một bức sơn dầu làm quà sinh nhật cho Tiết Mạc, Trang Nhất Hàn còn tặng Trần Thứ một chiếc xe thuộc dòng mới ra mắt, anh và cậu gặp nhau quá thường xuyên, lần nào cũng để Trần Thứ mượn xe bạn học thì không hay lắm.
“Cửa hàng trưởng nói chiếc này phải làm thủ tục mất 3 tháng, anh đã bảo bên đó cơ cấu nội bộ, cố gắng tuần sau sẽ giao xe cho em, tiện thể xử lý các giấy tờ liên quan, sau này em muốn đi đâu cũng đỡ nhọc.”
Trần Thứ không từ chối, quan hệ đã đến mức này rồi, không nhận thì lại thành sĩ diện hão; chờ đưa Trang Nhất Hàn về nhà, cậu lại ôm lấy anh, đè anh lên cửa hôn tới tấp, sau cùng mới thơm thơm má anh, thì thầm hỏi:
“Làm sao bây giờ?”
Trang Nhất Hàn ôm cổ cậu, cúi đầu thở dốc: “Cái gì mà làm sao bây giờ?”
Trần Thứ không ngại nói những lời âu yếm, một hai câu tình tứ không làm cậu rớt mất miếng thịt nào, Trang Nhất Hàn cần bao nhiêu cảm xúc, cậu đều đong đếm bằng đủ tặng cho anh; Trần Thứ kề bên tai Trang Nhất Hàn, dùng giọng gió ấm áp thủ thỉ hỏi anh: “Cảm giác càng ngày càng thích anh, phải làm sao bây giờ?”
Trang Nhất Hàn nghe thế mặt lại nóng phừng lên, anh lườm Trần Thứ một cái: “Mua có chiếc xe thôi đã càng thích anh hơn, mai sau mua nhà cho em thì em định thế nào?”
Trần Thứ vùi đầu cọ nhẹ cần cổ anh, giọng khàn khàn mang theo giọng mũi làm tai anh tê rần như có điện chạy ngang qua: “Mua mà anh có ở đâu, cho em cũng không thèm.”
Khi cậu muốn dỗ dành một người, không ai có thể chống cự nổi sự ngọt ngào của cậu.
Trang Nhất Hàn đẩy hai cái không ra thì cũng mặc cho cậu ôm, chẳng qua là khóe miệng nhếch lên thành đường cong không thể giấu, cho biết anh rất hạnh phúc khi nghe cậu dỗ mình: “Khờ dại, có nhà có xe mà còn chê?”
Ở thành phố A này, đó là mục tiêu phấn đấu cả đời của biết bao nhiêu người, lòng người đổi thay, cuộc sống vô thường, chỉ có vật chất là thứ đáng tin tưởng.
Trần Thứ lại hôn Trang Nhất Hàn, bởi vì môi chạm môi mà âm thanh cũng trở nên mơ hồ dính nhão: “Tốt... Nhưng không tốt bằng anh.7..”
Trang Nhất Hàn không nói gì, chỉ càng siết chặt vòng tay đang ôm lấy Trần Thứ, lòng không nỡ buông ra để cho cậu rời đi, miệng anh như bị trúng tà, ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Trễ thế này, em có muốn ngủ lại không?”
Trần Thứ biết là anh đang nói đến phòng ngủ phụ, nhưng so với thái độ đề phòng gắt gao lúc trước, không khó nhận ra phòng tuyến của Trang Nhất Hàn đã bắt đầu nới lỏng.
Trần Thứ dùng ngón tay nhẹ vuốt tóc mái lòa xòa trước mắt anh, sau đó bất ngờ lạc vào đôi mắt lấp lánh vụn sao trời, cậu nghĩ bụng, thì ra khi động tình anh ấy sẽ thế này, nhưng như vậy chưa đủ, vẫn còn thiếu nhiều lắm.
Những suy nghĩ ấy cậu chỉ để trong lòng, tuyệt không để chúng hiện lên trên mặt: “Không sao, giờ vẫn chưa trễ lắm, hơn nữa ở trường còn có việc, qua đêm ở ngoài thì không hay.”
Trang Nhất Hàn tự biết mình lỡ miệng, anh không nhắc lại mà chỉ chậm rãi buông Trần Thứ ra, kéo chỉnh lại cổ áo cho cậu: “Vậy em xuống gara lấy chiếc xe mà về, hai hôm nữa là sinh nhật của Tiết Mạc, đừng tới trễ.”
Trần Thứ mỉm cười gật đầu, cầm lấy một chiếc chìa khóa treo ở cửa rồi mới quay người rời đi, để lại một mình Trang Nhất Hàn cùng cõi lòng trống rỗng.
Đã gần nửa đêm, công viên dưới ánh trăng càng trở nên cô tịch, Trần Thứ không đi luôn mà ngồi lại ghế dài châm một điếu thuốc lá, an ủi cơn nghiện thuốc bỗng cồn cào khó chịu.
【Nhà ngươi thích hắn thật đấy à?】
Con rắn đen này lúc nào cũng xuất hiện bất thình lình, nó đóng đô trên vai Trần Thứ, vẻ mặt hứng thú nhìn cái bóng nho nhỏ dài dài ở dưới đất, thè lưỡi, giọng dụ dỗ:
【Tình yêu sẽ làm con người ta bất hạnh, chúng ta được yêu là đủ rồi, biết chứ?】
Có lẽ ánh trăng đêm nay quá dịu dàng nên giọng nó cũng hiền lành hơn mọi khi.
Trần Thứ hững hờ cụp mắt, cười nhạt nhìn bóng người trải dưới đất, khuôn mặt tuấn tú như tượng tạc ẩn hòa vào đêm tối: “Tao diễn đấy, không được hả?”
Đôi khi con rắn này cũng không hiểu được tâm tư phức tạp của loài người, nó vẫy đuôi hỏi lại:【Yêu mà cũng diễn được á?】
“Đương nhiên yêu cũng có thể diễn.”
Trần Thứ trông như đang cười nhạo sự ngu xuẩn của nó, cậu gằn giọng hỏi vặn:
“Không thì những mối tình cảm động trên phim là cái gì? Hề hả?”
Không biết vì sao, nói xong câu này thì cậu cũng hết hứng hút thuốc, Trần Thứ đứng dậy, dụi tắt tàn thuốc rồi ném vào thùng rác, hai ngày nữa là sinh nhật của Tiết Mạc, đây mới là vở diễn chính đây này, vì nếu Trần Thứ nhớ không lầm thì...
Tưởng Tích cũng sẽ có mặt.
Gã đàn ông đùa giỡn Trang Nhất Hàn nửa cuộc đời, khiến Trang Nhất Hàn đau khổ nửa cuộc đời, làm cậu đố kị nửa cuộc đời, cuối cùng cũng tới ngày gặp mặt.
Trần Thứ ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng tỏ, vẻ mặt suy tư, Trang Nhất Hàn, em chờ xem kiếp này anh lựa chọn thế nào, là sự “thiên vị” chân thành của em, hay là sự đùa “đùa giỡn” tổn thương của Tưởng Tích?
Trần Thứ thật sự rất tò mò.