Trên đời hình như có người không cần ai chỉ dạy cũng tự biết cách làm những chuyện ấy.
Hôn Trần Thứ sẽ khiến một người chìm vào ảo giác cậu ta đang yêu người đó đắm say, trong mắt cậu chỉ tồn tại duy nhất một hình bóng, khi hai cơ thể ghì chặt lấy nhau, tấm áo mỏng chẳng cách nào ngăn được thân nhiệt nóng bỏng, ngay cả không khí cũng trở nên mong manh như chỉ chực đứt đoạn.
“Ưʍ...”
Trang Nhất Hàn không nhịn được cau mày rên thành tiếng, anh gian nan ngiêng mặt tránh môi hôn của Trần Thứ, tay đẩy bả vai cậu lên định kéo giãn khoảng cách giữa hai người, nhưng chẳng biết có phải vì não thiếu oxy hay không mà sức lực trôi tuột đi đâu mất, cuối cùng cả người mềm xèo như cọng bún, mặc cho cậu đùa nghịch trong bàn tay.
Tiếng nước mơ hồ ngập tràn không gian xe u ám, nhiệt độ kéo cao từng chút từng chút một.
Đôi mắt trong suốt lạnh nhạt của Trang Nhất Hàn bị lửa tình liếʍ qua, nước mắt sống lăn tăn rơi xuống không kìm được, đuôi mắt xếch ửng hồng như tán phấn, hàng mi đen óng ánh tựa ngậm sương, thêm nhiều chút yếu ớt dễ bắt nạt mà ban ngày không bao giờ thấy được.
Trần Thứ khống chế mười ngón tay của anh, đè chặt nó xuống chiếc ghế da bên dưới, môi lưỡi triền miên quấn quýt, hơi thở ngang ngược xâm lấn, không còn là chàng trai biếng nhác với nụ cười mỉm bất cần mà anh thường thấy nữa.
Trang Nhất Hàn bị ép ngửa đầu lên đáp trả, cúc áo sơ mi trắng bị tách dần từng viên để lộ xương quai xanh hút mắt, hơi lạnh khiến anh giật mình một cái, cuối cùng như chợt nhận thấy điều gì, Trang Nhất Hàn đè bàn tay đang lần mò cởi từng chiếc cúc áo của anh, giọng khàn khàn đầy hốt hoảng:
“Trần Thứ!”
“...”
Trần Thứ nghe anh gọi thì lập tức khựng lại, khẽ nhíu mày tạm thời dừng tay, môi bị cậu chùi ngang một cái, chóp lưỡi cảm nhận vị ngai ngái của máu tươi, sắc môi hồng giờ càng thêm thắm đỏ, trong đêm tối đẹp đẽ như quỷ ma, cậu cười cười, biết rõ vẫn cứ hỏi:
“Sao ạ?”
“Em!”
Trang Nhất Hàn vốn tức giận đến mức muốn hất văng cậu xuống, nhưng nhìn nụ cười nửa miệng trêu ngươi của Trần Thứ lại không cách nào ra tay được, đành phải đối thế túm chặt lấy cổ áo cậu, đuôi mắt mang theo ửng hồng của men tình nồng sót lại, gằn giọng chất vấn: “Em điên à!”
Đúng vậy, điên, Trang Nhất Hàn nhất thời không tìm được từ nào thích hợp hơn để hình dung Trần Thứ vào lúc này, nhưng bộ dạng phì phò thở dốc của anh thật sự không dọa được ai hết.
Trần Thứ tự thấy mình không làm gì sai cả, còn cúi đầu vùi mặt vào hõm vai của Trang Nhất Hàn, giọng kéo dài lười biếng, nghe như đang làm nũng, cậu phả hơi ấm vào tai anh, thủ thỉ hỏi: “Đã không cho lên giường, giờ cả hôn cũng không cho em hôn?”
Cảm giác nhột nhột bò lên cần cổ khiến Trang Nhất Hàn giật mình, anh thật sự không biết phải giải thích thế nào với cậu.
Không phải không cho hôn, mà là không cần phải hôn trong mối quan hệ này, hành động ấy quá thân thiết, bản chất khác với ôm.
Hôm nay hôn, không chừng ngày mai mở mắt là thấy nhau trên giường, vì sao giới hạn dần biến mất, chính là vì một khi lùi bước, chuyện sau đó không ai hãm lại được.
Trang Nhất Hàn cố gắng điều hoà hơi thở, mắt liếc nhìn Trần Thứ, tay dùng sức bắt cậu phải ngẩng lên nhìn mình, giọng nói đều đều không mang theo cảm xúc:
“Vì sao vừa nãy em lại hôn anh?”
Trần Thứ nhìn anh, cố ý lầm lì không đáp.
Trang Nhất Hàn nhăn mày: “Nói.”
Trần Thứ mím môi một lúc mới chậm chạp trả lời: “Thích anh...”
Cậu vừa lên tiếng, lập tức phát hiện bàn tay đỡ lấy cằm mình thả lỏng rớt xuống, mang theo luống cuống xen lẫn sự ngơ ngác.
Hiển nhiên Trang Nhất Hàn cũng không ngờ đến câu trả lời này, chẳng biết nghĩ gì, anh bực mình cười một tiếng: “Em có biết thích là thế nào không? Vì anh giúp ba em chữa bệnh, cho em cơ hội đến trường, thế là em thích anh ấy hả?”
Thật mừng là cuối cùng anh đã khác kiếp trước, không cho rằng Trần Thứ “thích” anh chỉ vì tiền.
Trần Thứ lặng lẽ cong môi cười nhẹ, sau đó lập tức gục đầu che giấu, cậu nói nhỏ, giọng rầm rì: “Em cứ thích anh thôi, đâu ra mà lắm lý do thế.”
Trang Nhất Hàn bình tĩnh nhìn cậu: “Nhưng yêu anh không phải là chuyện gì tốt đẹp.”
Vừa nghe như thế, Trần Thứ đã ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trong veo đen láy, lần nào nhìn cũng khiến người ta phải thốt lên thật đẹp, cậu hỏi: “Vì sao?”
Vì tình yêu của em sẽ không có kết quả.
Lời đã đến bên môi nhưng Trang Nhất Hàn không cách gì mở miệng, có lẽ anh nên nói cho Trần Thứ biết rằng trong tim anh còn giữ một bóng hình, nên tình yêu mà cậu gieo nơi anh chắc không thể đơm hoa kết trái, nhưng nói vậy liệu có làm Trần Thứ tổn thương? Đến lúc đó, chân tình bỏng cháy của cậu chắc sẽ không còn dành cho anh nữa...
Không hiểu sao, Trang Nhất Hàn lại nhớ đến những cuộc điện thoại không có người nhấc máy, cậu không nhận điện thoại của anh, thậm chí không muốn đi ăn tối với anh, thái độ lãnh đạm ấy như cây kim nhỏ găm vào trái tim Trang Nhất Hàn, tuy chẳng phải chuyện gì quá to tát, nhưng cảm giác khó chịu nó gây ra thì khó mà diễn tả bằng lời.
Đột nhiên Trang Nhất Hàn hỏi một câu có vẻ chẳng liên quan: “Sao chiều nay em không muốn đi ăn với anh?”
Trần Thứ nhìn Trang Nhất Hàn, mặt có vẻ bất ngờ, cậu không nghĩ là anh vẫn đang canh cánh việc này, thầm tự nhủ người này cũng đâu có lạnh lẽo bạc tình như trong ký ức mà cậu luôn ghi nhớ, hóa ra anh cũng có thiên vị, cũng biết bất bình, cũng hẹp hòi nhỏ mọn, cậu không nói không rằng, chỉ giúp anh cài lại cúc áo, kéo chỉnh nếp gấp cho phẳng phiu, sau đó cụng trán xin lỗi anh:
“Em xin lỗi, chiều nay em cãi nhau với ba nên tâm trạng không được ổn cho lắm.”
Cậu dịu dàng vuốt ve khuôn mặt Trang Nhất Hàn, hoàn toàn không bận tâm đến thái độ luôn bị người khác đánh giá là mưa nắng thất thường của anh: “Đừng giận em nữa, được không?”
Nghe cậu giải thích, Trang Nhất Hàn mới thư thái hơn một chút, anh hỏi thêm: “Sao lại cãi nhau thế?”
Trần Thứ không kể lể quá nhiều: “Ba em lớn tuổi nên nhiều khi chướng khí vậy đó, toàn mấy chuyện hạt mè hạt é, hai ngày nữa là xuôi thôi.”
Trang Nhất Hàn vuốt má Trần Thứ, thở hắt ra, cuối cùng anh vâng theo chút ích kỷ cá nhân từ sâu thẳm đáy lòng, chần chờ hồi lâu, rốt cuộc vẫn chôn sâu câu trả lời kia xuống: “... Gặp khó khăn gì thì phải nói với anh, không được giữ khư khư trong lòng, biết chưa?”
Trần Thứ gật đầu, chẳng biết có cố ý hay không mà lại dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc để hỏi anh một câu: “Vậy em được hôn anh nữa không?”
“...”
Trang Nhất Hàn nghe thế, cả người như bị nhấn nút tạm dừng, anh nhìn đôi mắt lúc nào cũng chất chứa dịu dàng và yêu thương vô tận của Trần Thứ, trái tim như bị thứ gì quật thùng thùng, kéo theo một cảm xúc hoàn toàn xa lạ đối với anh. Trang Nhất Hàn tự cao là thế, đương nhiên không thể trả lời “được”, nhưng anh làm sao nói “không” với cậu đây, cuối cùng chỉ có thể im lặng nhắm mắt lại, thay cho cái gật đầu đồng ý.
Kệ vậy...
Trang Nhất Hàn từ bỏ, muốn hôn thì hôn lẹ đi, anh nói là không lên giường chứ có nói là không ôm không hôn bao giờ đâu, sao mà trách Trần Thứ được, người ta còn trẻ, dễ xúc động là bình thường.