Bữa cơm hôm nay thật nhạt nhẽo, Trang Nhất Hàn ngay cả hứng mua tranh cũng không có, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, định kết thúc bữa ăn ngay tại đây, ai ngờ tay áo đột nhiên bị kéo lấy, anh nhìn theo, thấy Trần Thứ đang lúng liếng nhìn mình: “Em chưa được đi xem triển lãm tranh bao giờ.”
Cậu nói rất khẽ, nghe như hai người đang kề tai nói nhỏ, vô tình tạo nên cảm giác thân mật vô cùng.
Trang Nhất Hàn cười khẩy: “Thì sao?”
Trần Thứ muốn đi xem triển lãm tranh thì mắc mớ gì anh mà khều?
Bàn tay Trần Thứ đặt dưới bàn lần mò sang nắm lấy tay anh, táo bạo đan vào nhau, Trang Nhất Hàn giãy nhẹ, nhưng làm sao thoát được bàn tay mạnh mẽ của Trần Thứ, cuối cùng anh đành thả lỏng, cau mày trách khẽ: “Bỏ ra!”
Sáng tối rực rỡ giao thoa, đuôi mắt Trần Thứ xếch lên như một con cáo nhỏ, cậu đυ.ng đυ.ng vào chân Trang Nhất Hàn, chủ động mời anh: “Mai đi xem triển lãm tranh với em đi, có được không?”
Trang Nhất Hàn híp mắt: “Em đang mặc cả đấy à?”
Trần Thứ hỏi lại: “Không được hả?”
Trang Nhất Hàn cười khẩy: “Em nghĩ là được không?”
Trần Thứ: “Em nghĩ là được, đàn ông ai lại nói mình không ‘làm’ được.”
Trang Nhất Hàn: “...”
Trần Thứ nghiêm túc hỏi lại một lần nữa: “Sếp Trang, anh làm được không?”
Trang Nhất Hàn: “...”
Lúc này Phương Ỷ Đình mới bình tĩnh lại, vô thức nhìn hai người bọn họ: “Cái gì mà được với không được cơ?”
Mặt Trang Nhất Hàn xụ xuống, không nói gì nữa.
Trần Thứ cười òa lên: “Không có gì, tôi đang hỏi sếp Trang chiều mai có rảnh đi xem triển lãm tranh với tôi không, ngày nào cũng họp thì chán chết.”
Phương Ỷ Đình nghe vậy lập tức quay sang nhìn Trang Nhất Hàn, thấy người đàn ông mặt lạnh căm căm này bỗng thở dài thườn thượt, không biết nghĩ gì mà lại có hành động tự vả, chậm chạp nhận lấy hai tấm vé: “... Mai chỉ là cuộc họp hội nghị thường kỳ, khả năng họp tí buổi sáng là xong.”
Ý là, đồng ý đi xem triển lãm tranh.
Người trong cái hội này toàn đội trên đạp dưới, thân phận của Trần Thứ lại lúng túng như vậy, nếu Trang Nhất Hàn không nể mặt cậu, vô hình chung sẽ khiến người khác cho rằng Trần Thứ cũng chỉ là cái đinh rỉ mà thôi, sau này dù cậu có tiếng tăm đi nữa, cũng khó tránh khỏi bị người khác coi thường khinh khi.
Trang Nhất Hàn không hi vọng chuyện đó sẽ xảy ra.
Trần Thứ là người của anh, tuyệt đối không để người khác coi khinh được.
Trang Nhất Hàn hít sâu thở chậm, bình ổn tâm tình rồi mới nói với Phương Ỷ Đình: “Không còn sớm nữa, tôi và em ấy về trước, cũng sắp tới sinh nhật của Tiết Mạc rồi, mai tôi qua tìm bức tranh làm quà cho cậu ta.”
Câu này không khác gì một tờ lệnh đặc xá, Phương Ỷ Đình nghe vậy thì nhẹ nhõm thấy rõ, nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ hơn nhiều: “Vậy anh và bạn ấy lái xe chậm thôi nhé, lần sau rảnh lại đi chơi, Trần Thứ, cậu và anh ấy thích bức nào thì cứ nói với tôi, tôi liên lạc giúp hai người.”
Phương Ỷ Đình không ngốc, biết vừa nãy Trần Thứ nói thế là nói đỡ cho mình, cảm giác trong lòng hơi lẫn lộn khó nói, nhưng tóm lại là rất có thiện cảm.
Trần Thứ không quá chú ý đến biểu lộ trên mặt Phương Ỷ Đình, cậu cầm hai tấm vé vào cửa màu xanh nhạt kia lên, ngắm nghía một chút, sau đó tiện tay nhét vào túi áo vest của Trang Nhất Hàn, thế là bị anh lườm cho một phát bén rách mặt: “Đàng hoàng coi.”
Chưa tính sổ vụ chiều nay đâu nhé.
Trần Thứ cười hì hì, không sợ bộ dáng nghiêm túc của Trang Nhất Hàn tẹo nào, cậu đặt tay lên vai anh, kéo trọng tâm của anh xuống để anh dựa lên người mình, sau đó nói với Phương Ỷ Đình như thật: “Ảnh say rồi, chúng tôi về trước đây, hôm khác gặp lại ha.”
Trang Nhất Hàn không ngờ Trần Thứ lại làm thế, người đơ như khúc gỗ, quên luôn cả giãy dụa: Say á? Say cái gì cơ? Anh nhấp chưa tới nửa ly vang đỏ, uống kém cỡ nào mới có thể say tới độ cần người đỡ?!
Nhưng Trần Thứ cao hơn anh gần nửa cái đầu, tay cũng khỏe hơn anh, Trang Nhất Hàn không giằng ra được, đành phải mặc cậu vừa ôm vừa kéo đỡ anh ra khỏi phòng, để lại một mình Phương Ỷ Đình ngỡ ngàng ngơ ngác.
Ra khỏi nhà hàng đã thấy xe đỗ ở ven đường, Trần Thứ quen tay mở cửa sau ra, đẩy Trang Nhất Hàn vào trong, đang định vòng ra ghế trước lái xe thì cổ tay bị siết lấy, anh bất ngờ kéo cậu vào trong xe, cửa xe đóng sầm lại, chặn hết mọi ánh mắt tò mò ở bên ngoài.
Ghế sau tối tăm bị hai người đàn ông trưởng thành chen chúc trông càng thêm chật chội, phải một người nằm trên, một người nằm dưới mới có chỗ để nhúc chích.
Trang Nhất Hàn túm cổ áo Trần Thứ, mặt chìm trong bóng tối không biết có đang giận dỗi gì không, chỉ có thể cảm nhận được l*иg ngực anh phập phồng theo hơi thở, bốn bề lặng thinh, một lúc sau, anh mới từ từ mở miệng:
“Trần Thứ, trên đời này không cần nhiều người tốt như vậy đâu, chuyện hôm nay không có lần thứ hai, nhớ chưa?”
Anh đang ám chỉ việc Trần Thứ nói đỡ cho Phương Ỷ Đình.
Trần Thứ biết nhưng cậu không quan tâm, bởi cậu nhận ra nguyên tắc của Trang Nhất Hàn cũng không phải thứ gì ghê gớm lắm, quan trọng là anh có chịu vì một người mà phá lệ hay không, kiếp này, cậu muốn được là người phá vỡ những nguyên tắc đó.
Trong bóng tối, Trần Thứ cười mỉm ngẩng đầu nhìn anh, khoảng cách giữa hai người đã gần kề đến mức hô hấp hòa vào nhau làm một: “Em cũng muốn là không có lần thứ hai lắm, nhưng mà tiếc ghê, em lại mắc chứng hay quên.”
Trang Nhất Hàn nhìn cậu, mặt không cảm xúc, ánh mắt sâu thẳm: “Em có ý gì?”
Trần Thứ nghiêng đầu áp má mình vào tai Trang Nhất Hàn, tay phải lần dần lên eo hông mảnh khảnh mềm dẻo, ngón tay gẩy nhẹ vạt áo, luồn vào bên trong, vuốt ve mơn trớn trên làn da lụa là láng mịn, mày hơi cau, giọng đầy dụ dỗ: “Dễ lắm, anh làm gì đó để em nhớ mãi hôm nay đi?”
Trang Nhất Hàn không ngờ cậu lại hành động như thế, thất thanh ư một tiếng, hoảng loạn ghì chặt lấy bàn tay hư hỏng sau lưng mình, nào ngờ Trần Thứ lại nhân cơ hội, thoắt cái vị trí hai người đã đảo ngược, anh bị cậu đè xuống chiếc ghế da chật hẹp.
Trang Nhất Hàn không biết vì sao mình lại hoảng như thế, anh vô thức đẩy vai Trần Thứ ra, lại bị cơ thể nóng rực cường tráng của chàng trai đôi mươi làm giật bắn, Trang Nhất Hàn nhăn mày, giọng lạc hẳn đi: “Anh nói rồi, không lên giường.”
Môi Trần Thứ cong cong, ngón tay dịu dàng gạt đi tóc mái lòa xòa xuống mắt anh, vừa cười vừa ừ đáp lại: “Em biết.”
Anh thì lúc nào chẳng giữ mình.
Nhưng nếu Trang Nhất Hàn thật sự “Giữ mình”, thì anh nuôi trai trẻ làm cái gì? Lắm chuyện.
Nghĩ đến đây, một ý tưởng hay ho lại tồi tệ nảy lên trong đầu Trần Thứ, cậu thật sự rất muốn biết, liệu kiếp này Trang Nhất Hàn có “một dạ sắt son” như kiếp trước hay không, nhưng nhìn khóe mắt ửng đỏ của người đàn ông đang nằm bên dưới cậu, có vẻ quy tắc này cũng không được vững vàng cho lắm.
Trần Thứ hững hờ cụp mắt, mũi cọ lên sống mũi thẳng tắp của Trang Nhất Hàn, động tác đơn giản ấy thôi cũng khiến hồn ai chập chờn chao đảo, cậu cười giả lả hỏi anh:
“Vậy hôn thì sao?”
Hôn?
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì chết cứng, anh vô thức muốn từ chối nhưng chưa kịp nói ra thì cánh môi đã bị hơi ấm từ đôi môi khác bủa vây, đồng tử anh co lại vì kinh ngạc, trước mắt chỉ còn khuôn mặt phóng lớn của đối phương.
Oành một cái!
Trang Nhất Hàn cảm giác trong đầu mình có sợi dây đứt đoạn.