Chương 18.1: Hôn

Trang Nhất Hàn không để bụng việc đôi khi người tình nhỏ của mình sẽ cáu kỉnh, làm người ai chẳng có lúc vui buồn hờn giận, nhưng cáu kỉnh thì phải có lý do, chứ lâu lâu dở quẻ thì ai mà chịu nổi. Anh tự xét lại mấy ngày gần đây mình và Trần Thứ có mâu thuẫn gì không, kết quả là không có, ngược lại, hai người vui vẻ còn không hết.

Chẳng lẽ có chuyện gì mà anh lỡ bỏ sót?

Đang lúc trạng thái của Trang Nhất Hàn thay đổi như bóng đèn chớp tắt thì Trần Thứ đột nhiên phì cười, giọng thấp trầm lả lơi, âm cuối như ngoắc câu ghẹo người: “Đùa anh đấy, ăn ở đâu, nhắn thời gian địa chỉ cho em đi.”

“...”

Khuôn mặt cau có của Trang Nhất Hàn lập tức giãn ra, anh thở phào một cái: “6 giờ tối, số 17 ở đại lộ Tân Hòa.”

Trang Nhất Hàn nói xong thì cúp máy, ném di động lên bàn, tay kéo lỏng nút thắt cà vạt, hiển nhiên thái độ sớm nắng chiều mưa của Trần Thứ đã khiến anh khá là nhức đầu.

Đúng 6 giờ, trời nhá nhem tối, hai hàng đèn đường tự động bật sáng, tô điểm thêm cho con phố phồn hoa náo nhiệt.

Trang Nhất Hàn dừng xe ở ven đường, đưa tay lên xem đồng hồ, đã trễ giờ hẹn chừng 10 phút rồi; Anh khẽ cau mày, chuẩn bị gọi điện cho Trần Thứ thì nghe thấy cửa sổ bên ghế lái bị gõ nhẹ hai cái.

“Em xin lỗi, đang giờ cao điểm nên tắc quá, em tới trễ.”

Trần Thứ khom lưng đứng bên ngoài cửa xe, đôi mắt cáo xếch lên đong đầy nụ cười ở trong đó, hoàn toàn không còn sự sầu muộn u uất của buổi trưa lúc cậu ngồi một mình giữa quán cà phê, chỉ là, cậu đã xếp lại tâm trạng của mình nhưng ngột ngạt trong lòng Trang Nhất Hàn thì vẫn còn đó, anh vẫn đang canh cánh không thôi.

“Tới rồi thì đi lên thôi.”

Trang Nhất Hàn nhìn cậu một cái, sau đó mở cửa xuống xe, đi thẳng vào nhà hàng, Trần Thứ cũng không để bụng, chân đều bước theo sau.

Bữa cơm hôm nay là Phương Ỷ Đình chủ động mời anh, sau lần chạm mặt ngẫu nhiên ở gác Hương Minh, người này mới nhận ra Trang Nhất Hàn vẫn đang ghim mình, dù là vì tình nghĩa lâu năm hay vì sự hợp tác làm ăn của hai gia đình thì cậu ta cũng phải làm gì đó để cứu vớt lại, cuối cùng Phương Ỷ Đình quyết định hẹn anh ăn cơm để xin lỗi.

Phương Ỷ Đình ngồi bên bàn thở dài, nghĩ bụng rõ ràng là Tưởng Tích làm bung bét chuyện này, cuối cùng mình là đứa lãnh hai luồng đạn.

Nhớ ngày đó Tưởng Tích dặn đi dặn lại tất cả mọi người, tuyệt đối không được để lộ chuyện hắn ta sắp lấy vợ, nói là sợ Trang Nhất Hàn ra tay ngăn cản, nếu cậu đi bép xép, chẳng phải là không nể năng nhà họ Tưởng? Hơn nữa Tưởng Tích thật sự không phải là một người yêu tốt, hắn cưới rồi, không chừng Trang Nhất Hàn lại thoát nợ ấy chứ.

Ôm ảo vọng người người nhà nhà đều hạnh phúc, Phương Ỷ Đình do dự nhiều lần, cuối cùng vẫn lựa chọn giấu diếm, ai mà ngờ lại chọc trúng nọc của Trang Nhất Hàn, Tưởng Tích thì phủi mông kệ tụi bây, có mỗi mình cậu khổ như chó.

Phương Ỷ Đình soạn sẵn bản thảo ở trong đầu, nghĩ xem lát nữa gặp Trang Nhất Hàn thì nói cái gì trước, nhưng không ngờ cửa phòng bị đẩy ra, người bước vào không chỉ Trang Nhất Hàn, mà còn có một anh chàng đẹp trai nữa.

“Ăn cơm hai người thì hơi buồn nên tôi mang bạn theo.”

Trang Nhất Hàn làm như không hiểu sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt Phương Ỷ Đình, kéo ghế ngồi xuống ở vị trí đối diện, anh lăn lộn trong giới làm ăn bấy lâu nay, sao không biết ẩn ý của bữa cơm này chứ, không cần nói nhiều, chỉ cần đặt Trần Thứ ở đây, Phương Ỷ Đình muốn nói gì cũng phải nín nhịn, bởi người này sẽ không xin lỗi khi có mặt người thứ ba.

“Cũng tốt, càng đông càng vui mà.”

Là người trong giới ai cũng tinh ranh như quỷ, Phương Ỷ Đình thấy Trang Nhất Hàn mang theo một anh chàng có vẻ là người tình thì đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức chủ động chào hỏi Trần Thứ, miệng tủm tỉm cười, hài hước bắt chuyện:

“Tôi vẫn nhớ cậu à nha, chính là bạn đẹp trai hôm trước đi ăn với Nhất Hàn ở gác Hương Minh đúng không, nhưng mà ông anh của tôi keo kiệt quá, không chịu giới thiệu cậu với tôi, tôi họ Phương, tên là Phương Ỷ Đình, cứ gọi tôi Ỷ Đình như mọi người là được.”

Trần Thứ mỉm cười gật đầu: “Cậu chủ Phương khách khí quá, tôi là Trần Thứ, Trần viết là nhĩ đông, Thứ viết là như tâm.”

Kinh nghiệm lăn lê bò toài trong giới làm ăn dạy cho Trần Thứ biết, tuyệt đối đừng bao giờ nhầm lẫn giữa khách sáo và thân mật, nhất là ở chốn danh lợi, nơi phân chia giai cấp rạch ròi này, Phương Ỷ Đình nói vậy, nhưng cậu mà mở miệng gọi người ta là “Ỷ Đình” thật thì đó là không hiểu phép tắc.

Phương Ỷ Đình nhìn Trần Thứ một cái, nghĩ bụng con mắt nhìn người của Trang Nhất Hàn lần này đáng tin đây, cậu trai này không chỉ khôi ngô tuấn tú mà còn biết tiến biết lùi, thật sự là nếu ai cũng như Tưởng Tích thì ông trời cũng không hầu nổi.

“Gì mà cậu chủ Phương nữa, tôi hơn cậu có mấy tuổi thôi, không muốn gọi tên thì gọi anh cũng được, nào ngồi đi ngồi đi, ăn gì mau gọi, chắc hai người đói lắm rồi.”

Phương Ỷ Đình là con nhà nghệ thuật, công việc của cha mẹ đều liên quan đến tranh, nhà cũng thuộc hàng có tiếng, chỉ là hơi thiếu tiền tài địa vị nên chỗ đứng trong giới có hơi lưng chừng một chút. Quan trọng là cậu ta chơi thân với cả Trang Nhất Hàn và Tưởng Tích nên tất nhiên, Phương Ỷ Đình có bản lĩnh và cái hay riêng của cậu ta: tính cách tinh tế, tỉ mỉ chu toàn, quan tâm đến khẩu vị của từng người trong bàn khi chọn món, mỗi thứ một ít, dần dần ai cũng thích chơi chung với cậu ta.

Ờ, tiếc là mới bị Tưởng Tích bóp đểu cho một phát điếng hồn.

Suy nghĩ trôi vùn vụt trong đầu Trần Thứ, cậu lặng lẽ quan sát Trang Nhất Hàn, phát hiện từ lúc vào phòng mặt anh đã lạnh như tiền, không nói không rằng, nhìn tưởng đâu bị ai quỵt nợ mấy trăm triệu, chắc chắn là vì lúc chiều cậu không chịu nghe điện thoại của anh, tội nghiệp Phương Ỷ Đình còn tưởng Trang Nhất Hàn chưa chịu nguôi giận, ban đầu nhiệt tình nói cười là thế, sau cũng đứng ngồi không yên theo.

“Nhất Hàn này, ngày mai trung tâm nghệ thuật Bảo Lung có triển lãm tranh, nếu anh rảnh hay là mang Trần Thứ qua đó chơi đi, có nhiều tác phẩm của họa sĩ Vicky và Mạnh Sán lắm, toàn hàng hiếm.”

Phương Ỷ Đình nói xong thì rút hai tấm vé VIP nội bộ đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía Trang Nhất Hàn, đây là hành động ngầm nhận lỗi, tiếc là Trang Nhất Hàng chỉ cúi đầu thong dong dùng bữa, giọng thản nhiên đáp lại: “Chiều mai tôi họp, có lẽ không đi được.”

Trang Nhất Hàn không quá thích thú với triển lãm tranh, nhưng không đến nỗi từ chối thẳng thừng Phương Ỷ Đình như thế, nói trắng ra là vẫn khó ở vì chuyện lần trước. Anh tự thấy bao năm bè bạn với Phương Ỷ Đình, tuy chưa đến mức gọi là bạn thân bạn tốt, nhưng người anh thích sắp kết hôn, là bạn, cậu ta biết rõ chuyện là thế nào mà vẫn cùng người khác giấu diếm anh, cảm giác ấy khó chịu đến mức nào, chỉ bản thân Trang Nhất Hàn mới biết.

Anh ghét cảm giác bị người thân bên cạnh lừa dối và phản bội, thậm chí nói hận là còn nhẹ.

Phương Ỷ Đình còn định khuyên nhủ, nhưng nhìn ánh mắt mỉa mai châm chọc của Trang Nhất Hàn, lời đến ngang miệng bỗng chết cứng luôn ở đó, hai tấm vé màu xanh nhạt lẻ loi cô độc bị đặt ở góc bàn, trở thành sự tồn tại không ai muốn đυ.ng tới.

Cả căn phòng phút chốc lạnh tanh.

Phương Ỷ Đình vừa nãy còn hoạt ngôn là thế, giờ cũng lúng búng không nói nên lời, cậu ta lúc thì cúi xuống gắp món, lúc thì rút khăn lau tay, nhìn bận rộn mà chẳng biết cậu ta bận cái gì, khuôn mặt trắng trẻo cũng đỏ ửng vì bối rối.

Trần Thứ nhìn thấy hết, bụng thầm nghĩ quả nhiên sống ở đời làm gì có chuyện đẹp cả đôi đàng, khi Tưởng Tích và Trang Nhất Hàn xảy ra mâu thuẫn, những người thường xuyên đi theo hai người họ bắt buộc phải lựa chọn, khổ thân nhất chính là đám người có gia thế lưng chừng như Phương Ỷ Đình, không muốn làm mích lòng ai, cũng không dám làm ai mích lòng, cảm giác cậu ta cũng như cỏ dại tìm khe hở chui lên, hình ảnh này khiến Trần Thứ liên tưởng đến chính mình ngày trước, đúng là ly kì thú vị.