Rời khỏi bệnh viện, Trần Thứ không đi đâu xa mà chỉ tìm một quán cà phê ngay gần đó ngồi tạm, dù không nói ra, nhưng đôi mi khép hờ đã vô tình thổ lộ hết những âu sầu trong cậu.
Cậu đang dùng tiền của Trang Nhất Hàn để chữa bệnh cho cha mình, mua nhà, thậm chí là nuôi hai đứa em ăn học.
Và trong tương lai gần thôi, cậu sẽ dùng trăm phương nghìn kế để khiến anh thích mình, sau đó bội bạc anh.
Sao trên đời lại có một ý định độc ác như thế, một con người tàn nhẫn đến thế?
Trần Thứ nhắm mắt, đầu ngón tay day day huyệt Thái Dương, khóe môi vô thức cong lên, người ta nói ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác, vậy Trang Nhất Hàn thì sao? Kiếp này có em, anh còn gặp lành được không đây?
Con rắn đen nọ không biết lại xuất hiện bên cậu tự bao giờ, nó bò quanh bả vai Trần Thứ, sau đó quấn lấy tay phải cậu, thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra, chọc vào vết thương mà dao gọt trái cây vô tình để lại.
【 Shh ——!】
Cảm giác đau tê tái lập tức chạy dọc cơ thể cậu, Trần Thứ mở choàng hai mắt, nhìn con rắn đen bằng ánh mắt lạnh căm: “Mi làm gì đó?!”
Rắn đen thong thả rút lưỡi về:【Ký chủ yêu dấu, xin đừng quá kích động, thấy nhà ngươi bị thương nên ta giúp tí thôi.】
Nó vừa dứt câu, vết thương ban nãy còn tứa máu ào ạt bỗng từ từ lành lại, làn da trơn láng như chưa từng có vết cắt nào ở đó.
Trần Thứ nhìn chằm chằm con rắn đen đang ngạo nghễ tự hào, giọng u ám mỉa mai: “Nhưng mi khiến tao cảm nhận được cơn đau gấp mười lần như thế, tao thà để nó tự lành còn hơn.”
【Hóa ra nhà ngươi sợ đau?】
Rắn đen giật mình, sau đó cười nắc nẻ, cười đến mức cơ thể màu đen của nó cũng giật lắc tưng bừng.
【Thế thì nhà ngươi càng không được mềm lòng, chứ mà hả, tận mắt nhìn thấy cơ thể mình biến thành cái xác mục ruỗng, nó còn đau gấp ngàn lần vết thương này ấy chứ, hửm?】
Mềm lòng?
Trần Thứ nghe vậy thì nghiêng nghiêng đầu, cảm giác thật buồn cười, một kẻ không có trái tim thì lấy gì để mềm lòng, cậu nhìn rắn đen, thản nhiên nói:
“Tao chỉ đang nghĩ, Trang Nhất Hàn thích giúp tao như vậy, thì cứ để anh ta giúp tiếp mà thôi...”
Dù sao thì với người mình thích, Trang Nhất Hàn lúc nào cũng moi hết ruột gan.
Rắn đen hài lòng tán thưởng: 【Phải thế chứ.】
Âm cuối của nó vυ"t lên đầy hân hoan, sau đó tan thành làn khói đen biến mất trước mặt cậu, bên ngoài tiệm cà phê có bóng râm từ mái che phủ xuống, nhưng không sao ngăn nổi cái nóng của mặt trời ban trưa.
“Ùu ——”
Đúng lúc này, Trang Nhất Hàn gọi đến; Dù thấy di động rung liên hồi, nhưng không hiểu sao Trần Thứ chỉ nhìn chằm chằm vào tên người gọi chứ không chịu nghe máy, mãi đến khi anh gọi đến lần thứ ba, cậu mới cầm điện thoại lên, chọn kết nối: “Alo?”
“Em làm gì mà giờ mới bắt máy?”
Giọng nói trầm thấp đều đều của Trang Nhất Hàn vang lên, dù không thấy mặt, cậu vẫn có thể tưởng tượng ra bộ dáng anh ngồi trong phòng làm việc với đôi mày khẽ cau.
Từ ngày hai người quen biết nhau, Trần Thứ lúc nào cũng “chiều theo” Trang Nhất Hàn, thăm hỏi quan tâm chỉ là tiêu chuẩn thấp nhất, thái độ luôn đặt anh ở vị trí ưu tiên mới là thứ khiến Trang Nhất Hàn nhiều lần dao động, Trang Nhất Hàn đã bắt đầu quen với cảm giác thoải mái khi được ai đó âm thầm bao bọc, nên một khi có gì đó bất thường xảy ra, anh nhạy cảm hơn bất kỳ ai.
Trước kia mỗi lần anh gọi cho Trần Thứ, chưa hết hồi chuông thứ ba đã có người bắt máy.
Hôm nay, anh gọi cho cậu ba lần.
Trần Thứ không nói gì, cậu ngả người vào thành ghế, ngửa cổ nhìn lên cao, ông mặt trời lười biếng của ngày thu vẫn chói lóa như mọi khi, làm cậu không chịu được phải nheo nheo mắt lại: “Nãy em ở trong bệnh viện nên không nghe thấy chuông, có gì không?”
Cậu cho anh một lý do, và cũng chỉ có thế, giọng nói lười biếng như thể không hề nhận ra ở đầu dây bên kia, Trang Nhất Hàn vì cậu mà không vui.
Trang Nhất Hàn khẽ cau mày, nhưng nhớ ra hôm nay Trần Thứ sẽ vào viện thăm cha, vì thế lại dịu giọng hỏi: “Thế nào rồi, em đã thăm ba chưa? Nghe Tiết Mạc nói ca mổ của ba em rất thành công.”
Trần Thứ: “Tiết Mạc?”
Trang Nhất Hàn: “Là đứa bạn học y mà anh kể lần trước, ca mổ lần này của ba em là nó nhờ người nhà giúp đỡ, tuần sau là sinh nhật nó, nó mời tiệc, em đi với anh qua tặng quà cho nó.”
Trần Thứ gật đầu, việc gì chứ việc này thì phải làm: “Ba em khỏe rồi, mai ra viện ba về nhà luôn, bạn anh có thích gì không, để em chuẩn bị quà.”
Đời nào Trang Nhất Hàn lại để Trần Thứ phải bỏ tiền: “Họ hàng của nó làm chính trị nên sinh nhật cũng làm nhỏ nhỏ thôi, toàn bạn bè thân tình gặp mặt ăn bữa cơm, không cần quà cáp đắt tiền đâu, nó thích sưu tầm tranh, hôm nào qua chỗ Phương Ỷ Đình chọn một bức là được.”
Phương Ỷ Đình là người mà cậu và anh gặp ở gác Hương Minh hôm trước, nhà chuyên về trưng bày và buôn bán tranh, gì chứ tranh ảnh thì người này không thiếu.
Nói đến việc này, Trang Nhất Hàn mới nhớ ra một chuyện nữa: “Chiều nay Phương Ỷ Đình hẹn anh ăn cơm, em cũng đi cùng đi.”
Khác với kiếp trước, kiếp này Trang Nhất Hàn không giấu Trần Thứ ở nhà cho mốc meo mà thường xuyên mang cậu đi đây đi đó gặp mọi người, đi ăn với Phương Ỷ Đình, đi dự tiệc sinh nhật của Tiết Mạc, hai việc này tưởng không có gì to tát, nhưng lại là minh chứng cho việc cậu đã bước chân vào vòng quan hệ xã giao của Trang Nhất Hàn.
Nếu là Trần Thứ kiếp trước, cậu sẽ mừng phát khóc.
Còn kiếp này thì sao, có nên rưng rưng cảm động hay không?
Trần Thứ nghiêm túc cảm thụ, sau đó phát hiện cảm xúc đó không chịu tới với mình, chợt cậu nổi hứng hỏi anh: “Nếu em nói không muốn đi thì sao?”
“...”
Trang Nhất Hàn nghe câu hỏi từ đầu dây bên kia truyền tới, nhạy cảm nhận ra sự xa cách của Trần Thứ đối với mình, anh ngồi trên chiếc sofa thuộc da, chân bắt chéo, mặt từ từ sầm xuống, giọng nói âm u đủ khiến tim gan phèo phổi va vào nhau lập cập:
“Trần Thứ, em có ý gì?”