Trần Thứ không ở lại nhà Trang Nhất Hàn quá lâu mà chỉ ngồi chơi một lúc rồi về, quan hệ giữa hai người chưa thân đến mức có thể ngủ lại, tùy tiện qua đêm sẽ khiến người ta cảm thấy cậu sống quá thực dụng, người cần gặp đã gặp, lời cần nói đã nói, ngang ấy là đủ rồi.
Có Trang Nhất Hàn sắp xếp, ca mổ của ông Trần diễn ra thành công tốt đẹp, bác sĩ dặn người nhà cho bệnh nhân ở lại bệnh viện quan sát thêm hai tuần nữa là có thể xuất viện, sau này chỉ cần đi tái khám định kỳ là ổn, ngoài ra còn phải uống thuốc theo đơn bác sĩ kê cho, và tất nhiên, những công việc nặng nhọc của nhà nông tuyệt đối không được động tới nữa.
Trần Đại Châu vừa mở mắt thì đã bắt đầu lo lắng, bất kể là căn phòng đơn lịch sự, hay việc thằng con thứ rù rờ nói tiền phẫu thuật của ông đã được thanh toán đủ, nhưng hỏi tiền ở đâu ra thì nó lại ngậm tăm, đều làm ông cảm thấy bất an.
“Mày nói thật cho ba nghe, chúng mày bán cái nhà ở quê rồi đúng không?! Thằng khốn trời đánh, ba mày còn sống được bao lâu nữa đâu, mổ làm cái gì, nhà đó là ông bà cụ kị chúng mày để lại đấy con ạ! Bán đi rồi sau này anh em chúng mày ở đâu, hay là dắt nhau ra bụi ở?!”
Trần Đại Châu không có khái niệm về số tiền phẫu thuật của mình, trong suy nghĩ của ông, chỉ có căn nhà ở quê là có giá trị nhất, nghĩ tới đây, ông vừa tức vừa sợ, quay đầu chửi té tát Trần Kỵ đang túc trực bên giường.
Trần Kỵ hoảng hồn, vội đè ông lại: “Ba, ba mới mổ xong, không được kích động, nhà vẫn còn, tụi con không bán! Thật đó, lừa ba thì con là thằng khốn!”
Trần Đại Châu chộp lấy tay nó, sự căng thẳng ngấn đầy trên khuôn mặt đen sạm vì gió sương: “Thế tiền đâu mày thanh toán viện phí?! Nói ba nghe, mày lấy đâu ra tiền?!”
“Tôi mượn bạn, được không?”
Giọng nói trầm đầm hờ hững từ bên cạnh vang lên, cắt ngang lửa giận của Trần Đại Châu.
Trần Thứ ngồi đó như một người lạ ngang qua, lẳng lặng xem hai người la làng bát nháo, tay cậu còn cầm một quả táo, mắt nhìn theo con dao đang từ từ gọt vỏ, vỏ táo mỏng tanh rơi xuống đều đều, để lộ phần thịt táo trắng nõn bên trong:
“Tôi mua vé rồi, mai xuất viện ba với nó về nhà trước đi, bác sĩ dặn bệnh của ba cứ 3 tháng phải tái khám một lần, ở nông thôn điều kiện y tế không tốt, tôi đang nhờ cô hỏi thăm xem trên phố huyện có căn nhà nào phù hợp không thì mua lại, giao thông ở huyện thông suốt hơn, ngồi tàu cao tốc hay máy bay qua đây tái khám cũng tiện nữa.”
Ở quê cậu, nhà trên phố huyện bán rẻ rề, chỉ năm sáu trăm ngàn là mua được một căn, tuy không phồn hoa như các thành phố lớn nhưng cần gì cũng có, hơn xa cứ rúc ở nông thôn.
Trần Đại Châu nghe thế thì tức đến ho sù sụ, càng tin chắc nhà ở quê đã bị mấy đứa con bán mất, thời các cụ còn sống, nhà ông cũng thuộc hàng giàu có, sân trước không chỉ rộng mà còn trồng đầy hoa, nói là nhà vườn cỡ nhỏ cũng không quá, ông mà chịu bán thì cũng có không ít người tranh nhau mua, năm ngoái có mấy nhà đầu tư du lịch và chủ homestay ngỏ ý muốn mua lại, chỉ là Trần Đại Châu không đồng ý bán mà thôi.
“Mày... Khụ khụ khụ khụ... Cái thằng trời đánh... Chuyện của tao không tới lượt mày quản! Mày bán nhà như thế, mày để em trai em gái mày ngủ vỉa hè à?!”
Trần Kỵ vội la lên: “Ba, con đã nói là không bán nhà mà, ba không ký tên tụi con bán cũng không ai dám mua ấy chứ! Anh Hai vay tiền bạn để mổ cho ba đó, bạn anh ấy giàu lắm, cho mượn bao nhiêu là tiền, thanh toán viện phí xong vẫn còn dư tiền mua nhà trên phố huyện, 2 năm nữa con đi làm được rồi, tới lúc đó, con với anh Hai cùng dồn tiền trả lại cho người ta, cứ trả từ từ, chắc chắn sẽ trả hết!”
Trần Đại Châu nghe vậy mới nhớ ra là nhà cửa đứng tên ông, ông không ký giấy thì hai thằng ranh này có mà bán đằng trời, lúc này mới nhìn qua Trần Thứ, nghi ngờ hỏi: “Mày vay bạn mày thật đấy à? Mày lấy đâu ra bạn bè giàu có thế? Đừng có theo ba cái thằng lôm côm đầu đường xó chợ đấy.”
Nghe ông nói vậy, con dao đang gọt táo phăm phăm chợt dừng lại, Trần Thứ nhướng mắt nhìn ông, vẻ mặt muốn cười mà lại không cười nổi, nhìn kỹ còn có chút mỉa mai: “Có tiền cho ba phẫu thuật là được rồi, hỏi nhiều thế làm gì?”
Quan hệ giữa Trần Thứ và cha cậu vẫn luôn rất căng thẳng, thậm chí phải nói là tệ hại, ví dụ như hôm nay, nếu không cần giao vé và dặn dò hai người mấy chuyện, có chết cậu cũng không bước vào đây nửa bước.
Tình hình hôm nay cũng không ngoài dự đoán của cậu, quả nhiên là lại gây gổ bực mình.
Trần Đại Châu tức giận la lên: “Mày ăn nói mất dạy với ba mày thế à?! Mày tin tao cầm gậy tao quất chết tươi không!! Học được dăm cuốn sách ghẻ thì ngon quá, giờ mày không coi tao là cái đếch gì hết đúng không?! Lại còn vay tiền à? Đi vay có tiêu được cả đời không? Mày khai thật đi, mày vay bao nhiêu rồi!!”
“Chenggg!!!”
Trần Thứ thình lình ném con dao xuống đất, vì quăng mạnh quá mà bị lưỡi dao quệt một phát vào tay, vệt máu lập tức xuất hiện trên cổ tay trắng sứ, có lẽ ánh mắt lạnh căm của cậu quá đáng sợ, phòng bệnh lập tức im phăng phắc, ngay cả Trần Đại Châu cũng nín thinh, kinh ngạc nhìn đứa con cả đột nhiên có chút xa lạ.
Trần Thứ không màng đến vết thương trên tay mình, cậu từ từ kéo ghế đứng dậy, chân ghế kéo lê trên sàn tạo thành tiếng ken két, Trần Kỵ sợ anh trai mình nổi cáu, vội đứng dậy chắn giữa anh trai và giường bệnh, hốt hoảng giải thích: “Anh Hai, ba không có ý đó...”
Trần Thứ vốn cũng không định làm gì, cậu im lặng nhìn đứa em trai đang vã mồ hôi vì cuống, nghĩ bụng thằng em mình cũng có ưu điểm đấy chứ, ưu điểm của nó là giỏi nhịn, đổi lại là cậu, uất ức thế này cậu không nhịn nổi, mấy giây sau cậu mới lên tiếng, giọng lãnh cảm: “Anh còn tiết ở trường, mai em và ba về anh không ra tiễn được, về tới nhà thì nhắn tin báo với anh một tiếng.”
Nói xong, cậu cúi xuống cầm túi đồ để ở dưới đất lên, đem quần áo vừa mua cho hai đứa em cùng ít đồ ăn vặt bày ra bàn, sau đó mới quay lưng rời bước khỏi phòng bệnh.