Trang Nhất Hàn nghe như si như say, nhạc dừng lúc nào cũng chẳng biết, hoàn toàn không nhận ra khoảng cách giữa anh và Trần Thứ đang dần sát lại, khi tỉnh hồn, hai người đã gần tới mức cảm nhận được hơi thở của nhau, trái tim hoảng loạn chạy quanh như muốn lao ra khỏi l*иg ngực.
Đó là cảm xúc nguyên bản nhất, là sức hút đến từ cơ thể và linh hồn, là khoảnh khắc, lý trí cúi đầu trước du͙© vọиɠ.
Trang Nhất Hàn há miệng như muốn nói điều gì, nhưng cổ họng anh khô khốc không thể phát thành tiếng, thoáng, anh nghe Trần Thứ kề bên tai, thủ thỉ hỏi:
“Em ôm anh một cái được không?”
Ôm?
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì sửng sốt, vừa căng thẳng lại vừa buồn cười, ngay cả giường mình anh còn không thích bị người khác leo lên, lý nào lại tùy tiện ôm ấp một ai đó? Nhưng vừa rơi vào đôi mắt cáo mỉm cười của cậu, tai Trang Nhất Hàn tự động nóng ran, hỏi một câu như ai xui ai khiến: “Vì sao?”
“...”
Trần Thứ không trả lời mà chỉ nhẹ nhàng dang tay ôm lấy Trang Nhất Hàn, cánh tay siết dần từng chút như thăm dò hỏi ý, trên người cậu không có mùi nước hoa Cologne ẩm ngọt như người khác, nó là hương nồng của nắng, khô ráo và bông xù, cách một lớp áo vẫn có thể cảm giác được thân thể rắn rỏi ở bên dưới, khiến người đối diện vì cậu mà chín mặt từ bao giờ.
Lưng Trang Nhất Hàn cứng đờ, tiếng tim thùng thùng như tiếng trống, rất lâu sau mới thả lỏng ra được, chỉ là cả người nóng bừng không cách nào hạ nhiệt, đầu óc lan man, rối bời như canh hẹ.
Sao tự nhiên Trần Thứ lại đòi ôm mình?
Tuy nửa đêm hai người ở chung một phòng, có dương cầm và ánh trăng, có quan hệ bao nuôi cùng vô số yếu tố mập mờ dễ khiến người trẻ tuổi bị kích động, nhưng thế này có phải hơi nhanh quá rồi không? Anh đã nhắc cậu là không thích mối quan hệ da thịt cận kề, lát nữa mà Trần Thứ đòi thì anh phải làm sao? Thẳng thừng từ chối hay là...
“Cám ơn anh.”
Đôi môi lành lạnh của Trần Thứ kề lên vành tai trắng nõn của Trang Nhất Hàn, cảm nhận thân nhiệt nóng bỏng từ anh truyền tới rồi nhẹ nhàng nói ra ba từ kia, sau đó làm như không phát hiện cơ thể trong lòng mình đang mềm xuống, ánh mắt như tan ra, khát khao dần sống lại, nhanh chóng dứt ra, từ từ buông lỏng đôi tay đang kìm chặt trên hông anh.
Trang Nhất Hàn nghe vậy mới tỉnh táo lại, lén cắn chóp lưỡi một cái, giọng có chút ảo não: “Có gì đâu, bạn bè giúp đỡ nhau thôi mà.”
Nhưng Trần Thứ biết rõ, chuyện này không đơn giản nhẹ nhàng như lời anh vừa nói, trong hội của Trang Nhất Hàn, mở miệng nhờ vả tức là nợ ơn người ta, mà nợ thì phải trả, không chỉ mời nhau bữa cơm như người thường là xong. Bất kể giữa cậu và Trang Nhất Hàn có khúc mắc gì, thì việc anh đã cứu cha cậu là sự thật không thể xóa nhòa, dù là kiếp trước hay kiếp này.
Nợ mạng người, khó trả nhất...
Trần Thứ nói: “Nhưng cũng nhờ anh mở miệng mà bạn anh mới giúp đỡ, trước em chạy tiền là để phẫu thuật cho ba, nếu ca mổ của ba đã được xếp lịch, vậy để em trả lại 5 triệu đó cho anh.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì cứng người, hỏi lại: “Thế nào, không muốn theo tôi à?”
Trần Thứ nhìn anh không nói, hồi lâu mới nhả đúng một chữ: “Theo.”
Trang Nhất Hàn hỏi, giọng ngẫm nghĩ: “Vì sao? Không có tiền em vẫn theo tôi hả?”
Trần Thứ gật nhẹ, tuy câu trả lời của cậu rất đơn giản, nhưng giọng điệu chân thành thổi hồn vào câu chữ, nên từ nào nghe cũng lưu luyến động lòng người: “Vì anh tốt.”
“...”
Má.
Trang Nhất Hàn nỗ lực ngăn không cho khóe môi mình nhếch lên, lòng âm thầm quắn quéo, người này ăn cái gì lớn lên mà chỗ nào cũng hợp ý mình quá, sau đó anh ra vẻ điềm nhiên quay đi, ngón tay chọc nhẹ lên phím đàn, nhưng đánh thế nào cũng không ra được những giai điệu êm tai như Trần Thứ:
“Tôi biết em cần tiền phẫu thuật mới đồng ý theo tôi, nếu em đổi ý, hay 5 triệu kia tôi cho em vay, chờ sau này học xong đi làm, em trả tôi cũng được.”
Trần Thứ ngạc nhiên hỏi: “Thật ạ?”
Trang Nhất Hàn: “...”
Từ từ em biết khách sáo là gì không cậu nhỏ, em tưởng tôi nói thật đấy à?
Trang Nhất Hàn đang nghĩ xem phải nói gì để cứu lại pha tự hủy này thì chợt khoanh eo bị xiết chặt lấy, cậu lại lần nữa ôm anh vào lòng, Trang Nhất Hàn không thấy được mặt Trần thứ, chỉ cảm thấy giọng nói của cậu quá đỗi dịu dàng, quá đỗi nâng niu, đến độ khiến lòng anh chếch choáng men say, thậm chí giọng nói ấy còn có chút ngại ngùng:
“Nhưng em vẫn muốn theo anh, có được không?”
Lần này, Trang Nhất Hàn sẽ không nghĩ cậu theo anh vì tiền nữa, anh sẽ biết cậu theo anh là để báo ơn, là vì cảm kích, có lẽ còn kèm theo đâu đó chút rung động xen lẫn sự cảm mến.
Khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng của Trang Nhất Hàn ửng dần trong bóng tối, anh ngại ngùng nghiêng đầu, nghĩ bụng sinh viên thời nay quấn người dữ vậy sao: “Ôm cũng ôm rồi, em còn hỏi?”
Anh không nhìn thấy mặt Trần Thứ, đương nhiên cũng không thấy được bên dưới cặp mi rũ là đôi mắt đen như mực, tĩnh như hồ, không một chút ngại ngùng hay rung động.
Trần Thứ kề má anh, lẳng lặng nhắm mắt.
Trang Nhất Hàn, hóa ra nguyên tắc mà anh lập ra không khó phá vỡ như em tưởng, kiếp trước thua thảm thiết như thế, là em thua sự ngu ngốc và khờ khạo của chính mình...