Đến giờ, cậu vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm đó.
Rèm cửa trong phòng kéo kín mít, ánh sáng nhập nhèm, vỏ rượu rỗng lăn đầy trên thảm, người đàn ông luôn luôn lịch lãm say khướt nằm vắt vẻo trên ghế sofa, tóc tai rũ rượi phủ xuống mắt, trông tệ nạn vô cùng.
Chưa bao giờ Trần Thứ nhìn thấy Trang Nhất Hàn như thế, bộ dáng anh khiến trái tim cậu như bị bàn tay bóp nghẹt, chỉ thở thôi cũng đau nhói liên hồi, chẳng biết lúc ấy ai cho cậu mượn dũng khí hay vì quá phẫn nộ, cậu nắm chặt lấy bả vai của Trang Nhất Hàn, gào khan chất vấn anh: Tưởng Tích có đáng để anh phải như thế?! Hắn ta vốn dĩ không yêu anh, hắn ta chưa từng để bụng những gì anh đánh đổi, sao anh phải tự dày vò mình đến thế?!
Sau đó... Sau đó Trang Nhất Hàn nói gì nhỉ?
Người đàn ông say mèm mở mắt nhìn cậu, nét mặt hỗn độn mông lung nhưng đôi mắt đen láy thì trong veo tỉnh táo, anh nhẹ nhàng nâng cằm Trần Thứ lên, khuôn mặt rõ ràng không mang theo biểu cảm, giọng nói lại có chút nghiền ngẫm cân nhắc:
“Nhưng Trần Thứ à...”
Giọng Trang Nhất Hàn khàn khàn, không biết say thật hay giả vờ:
“Dù không có Tưởng Tích, cũng đâu đến lượt em.”
Người đàn ông này bao giờ cũng tàn nhẫn đến chết người, thích Tưởng Tích, thì để mặc cho hắn ta dày xéo mình thế nào cũng được, còn như đã không thích, dù người ta có chết trước mặt, đôi mắt kia cũng không hề dao động, ngay cả lời nói ra cũng cay nghiệt hờ hững đến tột cùng.
Trần Thứ nghe anh nói thế thì giật thót, đôi mắt đỏ au nhìn đăm đăm như muốn bấu chặt lấy anh, nước mắt nóng bỏng rơi từng giọt lặng lẽ, cậu run run nói: “Nhưng Tưởng Tích vốn đâu có thích anh...”
Trang Nhất Hàn chạm trúng vệt nước ướŧ áŧ kia, cả người khựng lại, anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Trần Thứ, hoàn toàn không nổi nóng vì câu nói của cậu, ngược lại còn khuyên cậu, giọng chậm rãi: “Trần Thứ, đây không phải chuyện mà em nên lo lắng, hãy lo cho chính em trước đã, học thật giỏi, sau này kiếm một công việc tốt, vậy là đủ rồi.”
“Vì ai đó mà làm lỡ cuộc đời mình là khờ dại lắm đấy, trước giờ tôi đâu có dạy em làm vậy.”
Con buôn trục lợi, Trang Nhất Hàn luôn dạy Trần Thứ rằng, bất kể chuyện gì xảy ra cũng phải bảo đảm an toàn cho bản thân mình trước, tuyệt đối đừng bao giờ vì người khác mà tổn hại đến quyền lợi của chính mình.
Sau khi sống lại, Trần Thứ cảm thấy câu này rất có lý, kiếp này, cậu nhất định sẽ đặt bản thân lên vị trí hàng đầu.
Suy nghĩ tán loạn trong cậu dần thu lại, bóng đêm hoa lệ rơi bên ngoài cửa sổ tự dệt mình thành tấm màn nhung sân khấu, Trang Nhất Hàn ngồi trước dương cầm, đàn một khúc rời rạc đứt quãng, ngón tay mọi khi vẫn linh hoạt trở nên vụng về lóng ngóng, thời còn đi học, nhạc cụ nào anh cũng từng học qua, chỉ vì quá lâu không ôn tập mà giờ gần như đã quên sạch.
“Nốt thứ tư sai rồi.”
Giọng nói trầm trầm lắng đọng chợt vang lên bên tai, sau đó vị trí bên cạnh hơi lõm xuống, bị bao phủ trong hơi thở ấm áp khô ráo.
Ngón tay Trần Thứ cũng trắng và thon như ngón tay của Trang Nhất Hàn, chỉ là trông có lực hơn, cũng gầy và xương hơn tay của anh một chút, tay phải cậu đặt lên những phím đàn đen trắng, đem những nốt Trang Nhất Hàn đánh sai đánh lại một lần nữa, tiếng đàn du dương trút xuống theo những đầu ngón tay, tỉ mỉ khắc họa ánh trăng cô độc trong nhạc khúc.
Trang Nhất Hàn dừng tay, đôi mắt không nén nổi kinh ngạc nhìn về phía Trần Thứ, thần thái có chút khác thường: “Em biết đánh dương cầm hả?”
Trần Thứ nhà nghèo, ngôi trường cậu theo học cũng không có gì nổi trội, Trang Nhất Hàn tự động mặc định rằng cậu không có cơ hội tiếp xúc với những nhạc cụ xa xỉ như dương cầm.
Anh sẽ không vì vậy mà xem thường Trần Thứ, nhưng cũng vì thế mà không đặt quá nhiều kỳ vọng ở cậu, thế giới người trưởng thành tàn khốc như vậy đấy, muốn người khác nể mình, trước hết bản thân phải có đủ năng lực, không có năng lực, lấy gì nói chuyện công bằng hay danh dự.
Trần Thứ khẽ lắc đầu: “Em chỉ biết bài này thôi.”
Trang Nhất Hàn cảm thấy cậu đang hơi khiêm tốn, anh cũng biết bài này, nhưng biết đánh và đánh hay là hai chuyện hoàn toàn khác nhau; anh và Trần Thứ cùng ngồi trên ghế chơi đàn, nhỏ giọng hỏi cậu: “Em đánh cả bài cho tôi nghe nhé?”
Trần Thứ nhìn nhạc phổ, là《Bản dạ khúc ánh trăng》cậu đã thuộc nằm lòng, bởi biết đây là bản nhạc Trang Nhất Hàn thích nhất mà cậu đã tập luyện nó vô số lần, chỉ là lần này cậu không đồng ý ngay: “Em chưa bao giờ đàn cho người khác nghe.”
Trang Nhất Hàn nghe vậy thì đảo mắt nhìn qua, chưa kịp giận đã thấy bàn tay trái của cậu vuốt nhẹ lên những phím nhạc hai màu, cậu không nhìn anh nhưng giọng đầy trầm ấm, ngữ điệu rất nghiêm túc:
“Chỉ anh là ngoại lệ.”
Anh là ngoại lệ.
Bắt đầu từ ngày Trần Thứ quen biết Trang Nhất Hàn, cậu vẫn luôn lặp đi lặp lại cho anh hay, anh không giống người khác, anh là độc nhất vô nhị, anh sẽ vĩnh viễn là ngoại lệ của em, dùng tình cảm và sự dịu dàng của mình đan thành tấm lưới mỏng vô hình, khiến anh rơi vào mà chẳng hề phát giác, rồi từ từ lún sâu, không cách nào kháng cự.
Giây phút này, Tưởng Tích trở nên nhạt nhòa đến vô hình, không một ai nhớ đến hắn, kể cả Trang Nhất Hàn.
Tiếng đàn sầu muộn du dương khắp căn phòng, từng nốt nhạc như đang kể lể về tình yêu không được phép nói ra, cũng chẳng thể được nhìn thấy, tình cảm Trần Thứ mang theo cả một đời từ các ngón tay trút xuống những phím đàn, khiến bản nhạc sầu não miên man thấm thêm chút đớn đau khắc sâu trong tâm khảm.