Trần Thứ khẳng định người đó là anh.
Trang Nhất Hàn vô thức giơ tay bóp lỗ tai, nghĩ bụng sao gần đây mình như bị trúng tà không biết: “Chỉ là trùng hợp có đứa bạn học y, tôi nhờ cậu ta thu xếp giúp, tôi cũng hỏi thử cho em rồi, ca mổ này không khó, đừng lo lắng quá.”
Bên kia đầu dây chợt yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở của Trần Thứ, một lúc sau, cậu mới mở miệng, giọng có chút nghèn nghẹn:
“Cảm ơn.”
“Ơn nghĩa gì.”
Trang Nhất Hàn cười cười, khói thuốc tràn qua đôi môi mỏng, khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo lại xa vời như chẳng thể chạm tới:
“Tôi nói rồi, đi theo tôi, em muốn gì cũng có.”
Vừa dứt câu, tiếng còi xe cứu hỏa từ con phố bên kia vọng sang, cắt đôi tấm áo tĩnh mịch của đêm tối, âm thanh từ ngoài truyền vào còn làm loa di động của Trang Nhất Hàn bị chồng tiếng, Trang Nhất Hàn cau mày, đang định khép cửa sổ thì chợt nhận ra một việc, bước chân chững lại.
“Húuu ————”
Tiếng hú chói tai đã theo xe chạy qua con phố khác, chỉ còn âm cuối lưu luyến lại nơi này, Trang Nhất Hàn che mic của mình lại, sau đó nghe thấy âm thanh tương tự từ điện thoại của Trần Thứ truyền sang.
Cửa ra vào chung cư vừa hay nằm ngay trục đường chính, hai bên là hàng cây ngô đồng Pháp thẳng tắp, bên dưới bóng cây đan chằng chịt, có chiếc xe thể thao yên lặng đáp ven đường, chàng trai mặc áo khoác đen đang tựa vào cửa xe, người này dáng dấp cao ráo, mắt cụp chây lười, ngón tay phải gõ nhẹ vào màn hình di động, lặng im kết thúc cuộc gọi.
Cơn gió lướt qua, những âm cuối của tiếng còi cũng dần dần tan biến.
...
“Nếu tôi không phát hiện, em định đứng dưới đó tới bao giờ?”
Trang Nhất Hàn không ngờ Trần Thứ lại xuất hiện dưới chung cư nhà mình, anh đứng ở cửa một lúc mới vào nhà, không gian vốn rộng rãi bỗng chật hẹp vì sự giao tranh âm thầm của hai người, nhất là chàng trai cao gầy đứng ngoài cửa, mùi hương nam tính tràn đầy tính xâm chiếm khiến người đối diện vì cậu mà vô thức nín thở.
Trần Thứ đứng bên ngoài, nghĩ bụng kịch bản của mình bây giờ là chủ tịch và chàng sinh viên bị cảm kích nhỉ? Cậu chậm rãi ngước mắt nhìn Trang Nhất Hàn, đôi mắt cáo dù ở nơi mờ tối vẫn lấp lánh xinh đẹp đến kinh người, khóe mắt ửng hồng dễ làm người ta lầm tưởng cậu đã khóc rất lâu vì người cha bệnh tật, cậu nói khẽ:
“Em chỉ muốn đến để cảm ơn anh.”
Bất kể là nam hay nữ, khuôn mặt với khóe mắt ửng đỏ luôn dễ khiến cho người đối diện mềm lòng, Trang Nhất Hàn vừa thấy đôi mắt đó thì hai mắt tối sầm, anh đè cảm giác nhột nhạt khó tả trong lòng xuống, hứng thú hỏi: “Thế sao không lên đây?”
Trần Thứ dừng một chút: “Em sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, định đứng dưới đó một chút rồi sẽ về trường luôn.”
Trang Nhất Hàn phì cười, thầm nghĩ tên ngốc này mới đáp xuống trái đất à, sau đó đi thẳng vào trong nhà, lấy một đôi dép lê mới từ trong tủ giày ra, đặt xuống thảm trước cửa: “Vào trước rồi nói.”
Trang Nhất Hàn không thích bị làm phiền nên chỗ này hiếm có khách ghé thăm, nhìn tủ giày chỉ lác đác vài đôi, cả dép lê cho khách cũng không được mấy chiếc là đủ hiểu, bình thường chắc chỉ có Trang Nhất Phàm và bảo mẫu thường xuyên lui tới, thậm chí cả Trần Thứ của kiếp trước, muốn đến cũng phải hỏi qua anh một tiếng.
Chỉ là cậu đã ở bên anh được 9 năm, tuy một tháng ghé có đôi ba lần, nhưng cũng đủ để biết rõ về căn nhà to lớn mà quạnh quẽ này.
Thiết kế vẫn vậy, bày biện vẫn thế, ngay cả chiếc dương cầm Steinway đặt ở phòng khách vẫn y như lần đầu tiên cậu nhìn thấy.
Trang Nhất Hàn để ý Trần Thứ cứ nhìn chằm chằm vào chiếc dương cầm bên kia, bèn đi qua ngồi xuống ghế chơi đàn, ngón tay lướt trên những phím chữ nhật trắng đen xen kẽ, tùy tiện ấn vài nhát, giọng có chút tiếc nuối: “Mua để trang trí thôi, tôi không biết đánh đàn.”
Kỳ thực Trang Nhất Hàn không thích kinh doanh, tính ra anh có đam mê với âm nhạc từ nhỏ, nhưng từ năm mười bảy mười tám tuổi, khi cha rời đi để lại anh với trách nhiệm gánh vác sự nghiệp của gia đình, anh không còn thời gian để chạm vào những thứ như này nữa.
Trần Thứ chợt nhớ lại kiếp trước, khi ấy Trang Nhất Hàn không thích sự ngô nghê và khờ khạo của cậu, anh mời rất nhiều thầy cô về dạy kèm cho Trần Thứ, từ đánh đàn, vẽ tranh đến nguyên tắc xã giao, từ buổi đầu trúc trắc đến ngày một thành thạo điêu luyện, từ một cậu sinh viên nghèo lột xác thành anh tài của giới kinh doanh, không ai biết được, cậu đã từng nỗ lực và cố gắng nhường nào.
Ngày đó Trần Thứ còn ngây thơ cho rằng, chỉ cần học được những thứ đó, Trang Nhất Hàn sẽ nhìn cậu bằng một con mắt khác, nhưng vô ích, dù cậu có học giỏi tới đâu, ánh mắt của anh vẫn chưa bao giờ dừng lại nơi cậu đứng.
Kiếp trước sau khi Tưởng Tích đính hôn, Trang Nhất Hàn lập tức tránh mặt hắn ta, nhưng số phận trêu ngươi, để anh vô tình gặp lại Tưởng Tích và cô vợ sắp cưới của hắn trong một buổi tiệc doanh nghiệp, hai người kia tình nồng thắm thiết, hạnh phúc tràn đầy.
Đó có lẽ là lần đầu tiên Trang Nhất Hàn nhìn thấy vợ sắp cưới của Tưởng Tích; ngày đó trở về, anh trở nên ủ dột chán chường một thời gian dài, nửa tháng trời không bước chân khỏi cửa, từ chối mọi lời mời tụ họp bất kể là bạn bè hay xã giao.
Trần Thứ thực sự rất lo lắng, không nhịn được tìm tới nhà thăm anh, đó cũng là lần đầu tiên cậu vào căn nhà này mà không được Trang Nhất Hàn cho phép.