Chương 15.1: Dạ hội

qz1Trần Kỵ còn nhỏ, chưa biết mùi sóng gió cuộc đời, chuyện ập đến bất ngờ làm nó bị cuống lên, nghĩ đến số dư không mấy nhiều nhặn trong tài khoản, căng thẳng tới mức giọng trở nên the thé.

Đầu kia điện thoại, Trần Thứ khựng lại một giây, lập tức đoán được việc này 80% là do Trang Nhất Hàn làm ra, cậu dựa vào lối hành lang yên tĩnh, lặng đi một lúc mới nói: “Đừng cuống, bạn anh có đứa học y, người ta đi quan hệ sắp xếp phòng bệnh và ca mổ cho ba đó, em tạm thời nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, mai anh qua xem tình hình.”

Trần Kỵ nghe vậy cứ như vừa nốc một liều thuốc an thần, bao nhiêu hoảng loạn chợt bay biến, nó thở phào một cái thật dài: “Thì ra là bạn của anh Hai, làm em hết hồn, anh, thế ngày mai anh Hai phải tới nhó, một mình em... Em ở một mình cũng hơi sợ đó.”

Giọng Trần Thứ nghe như đang cười: “Sợ gì, mình nghèo xác nghèo xơ, còn sợ người ta lừa à?”

Trần Kỵ nhăn nhó: “Nghèo mới sợ bị người ta lừa chứ, sau này em mà giàu á, mấy cái lừa đảo bé tí này em không thèm sợ đâu.”

Trần Thứ nói: “Tóm lại em cứ chăm ba cho tốt, anh mới bắn tiền vào tài khoản của em, nhớ chuyển cho con bé Niệm một ít lỡ nó hết tiền tiêu, còn nữa, gửi cho cô 3000, nhờ cô đón bé Niệm về nhà cô ở một thời gian.”

Xem tình hình của cha cậu, khả năng phẫu thuật xong phải theo dõi tĩnh dưỡng mất vài tháng, Trần Kỵ cũng cần ở lại bên cạnh chăm sóc ông, lúc đi chắc cả hai không nghĩ sẽ đi lâu như thế, giờ một mình bé út ở nhà không an toàn, có người lớn bên cạnh chăm sóc cả nhà mới yên tâm được.

Trần Kỵ nói: “Hai hôm nay bé Niệm cứ mượn điện thoại của quản lý thư viện gọi cho em, nó hỏi chừng nào em với ba về mà em không dám nói chuyện của ba với nó, để lát nữa em gọi cho cô, nhờ cô chăm sóc con bé một thời gian rồi tính tiếp.”

Nói xong nó lại ngưỡng mộ khen: “Anh nè, bạn của anh giỏi ghê ha, anh nhớ cảm ơn người ta đó, em nghe y tá nói mấy ca mổ thế này phải làm ở bệnh viện lớn thì tỉ lệ thành công mới cao, mà bác sĩ trưởng khoa kia cũng rất khó mời, chắc là người ta tốn nhiều công sức lắm, anh nhớ nói với anh ấy, sau này cần gì cứ mở miệng, nhà ta sẽ không từ chối nửa lời.”

Trần Kỵ nói, giọng hồn nhiên mang theo chút chất phác của cậu bé mới lớn, chưa bao giờ nó nghĩ, người mà anh trai mình gọi là “bạn” ấy, chỉ cần phẩy tay đã thu xếp xong bao nhiêu là việc, một đứa trẻ nghèo như nó thì giúp được cái gì cho anh ta.

Ở bên kia đầu dây, Trần Thứ nghe thế không nhịn được bật cười, cậu khom lưng chống gối, từ từ ngồi trượt xuống, vùi đầu vào khuỷu tay, như thể đang cười sự ngây thơ của đứa em trai nhỏ, nhưng xuyên qua khe hở giữa bắp tay, đôi mắt đen màu mực không có lấy một chút vui vẻ nào.

Trần Kỵ nghe tiếng cười của cậu, ngại ngùng hỏi: “Anh, anh cười gì thế? Em nói không đúng hả?”

Trần Thứ nhìn mặt đất chăm chăm, nhẹ nhàng trả lời nó: “Em nói đúng lắm, anh Hai cũng nghĩ thế.”

Kiếp trước cậu cũng nghĩ như thế.

Nhất định phải báo đáp ân tình của Trang Nhất Hàn thật đàng hoàng tử tế, báo ơn anh cứu lấy tính mạng của cha cậu, báo ơn anh giúp cậu học hết đại học mà không phải vất vả kiếm tiền, báo ơn anh kéo cậu ra khỏi vũng lầy để cậu được đứng cao hơn người khác, nhưng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sao lại đẩy cuộc đời cậu và anh vào ngõ cụt?

Trong khoảng tối bị vây bởi khuỷu tay, khóe miệng Trần Thứ từ từ dương lên đầy tự giễu, có lẽ là vì Trang Nhất Hàn không có mắt nhìn người, cứu trúng một tên ăn cháo đá bát, cậu không tiếp tục trò chuyện với em trai mình nữa, sau khi cúp điện thoại, Trần Thứ từ từ đứng dậy.

Không khí cuối thu thật sảng khoái, bầu trời trong vắt một màu lam, Trần Thứ xọc tay vào túi áo khoác, mắt nhìn ra ngoài, cảm giác có lẽ đã đến lúc.

...

9 giờ tối Trang Nhất Hàn mới tan tầm về nhà, anh mệt mỏi cởϊ áσ quần ném vào giỏ đồ dơ rồi đi thẳng vào phòng tắm, đến lúc lau tóc đi ra, điện thoại đặt trên bàn trà rung liên hồi, nhìn kỹ, là Trần Thứ gọi tới.

Trang Nhất Hàn thấy vậy thì ngừng động tác vò đầu, thò tay lấy điện thoại, chọn kết nối rồi đến bên cửa sổ nghe máy, giọng anh trầm khàn, nghe có chút lười biếng: “Trễ vậy còn gọi cho tôi, có chuyện gì à?”

Ai quen với Trang Nhất Hàn đều biết, đừng gọi cho anh sau 9 giờ tối nếu không có việc gấp, bản thân anh cũng không thích tan ca còn đột nhiên bày việc cho cấp dưới đi làm, lúc nào giữ sự riêng tư cho thời gian cá nhân.

Hiển nhiên Trần Thứ cũng biết thói quen này, nhưng kiếp trước vì quá nguyên tắc mà cậu mãi mãi tự do bên ngoài thế giới riêng của anh, kiếp này, cậu muốn thử phá vỡ quy tắc của Trang Nhất Hàn, xem con người lạnh như tảng băng ấy có thật sự là băng đá vĩnh cửu hay không.

... Nếu là thật, xem như cậu nể Trang Nhất Hàn.

Ý nghĩ trong đầu Trần Thứ lạnh buốt mà thâm sâu, giọng nói thấp trầm truyền qua loa điện thoại, nhiều thêm chút khàn khàn nặng trĩu xen lẫn sự chần chờ: “Sếp Trang, hôm nay có người làm thủ tục chuyển viện cho ba em, cho em hỏi, là anh giúp phải không?”

Trang Nhất Hàn cụp mắt, hờ hững châm điếu thuốc: “Em khẳng định là tôi luôn à, lỡ người khác thì sao?”

Mỗi lần hút thuốc là anh lại nhớ đến Trần Thứ, cậu sinh viên này trông trẻ mà còn nghiện nặng hơn cả anh.

Trần Thứ khẽ ừm một tiếng, không biết vì bóng tối đã đến hay loa máy bị rè, chỉ một câu nói bình thường cũng khiến màng nhĩ rần rần tê ngứa: “Em cảm giác là anh.”