Chương 14.2: Rõ như lòng bàn tay

Câu hỏi của Trang Nhất Hàn khiến Trần Thứ đứng hình một giây, không thể nói năng gì, chẳng lẽ cậu lại bảo, chín năm đưa đón anh kiếp trước, em quen lối.

Thói quen là thứ thật đáng sợ, tưởng rằng nó chỉ ghi vào cơ bắp, ăn vào máu tủy, nhưng nào biết cả linh hồn cũng bị nó ngấm sâu, dù sống lại cũng chẳng thể nào bóc tách.

Trang Nhất Hàn nhíu mày: “Sao không nói nữa?”

Trần Thứ cười cười: “... Vì em muốn thế, được không?”

Ánh mắt của cậu quá nghiêm túc, đến độ khiến người ta không thể nào kháng cự, Trang Nhất Hàn giật mình một cái, vô thức nghiêng đầu tránh đi, vì bối rối hoảng loạn mà giọng cũng dịu lại: “Thế hay là... Em lái xe tôi mà về.”

Trần Thứ chỉ bên ngoài cửa sổ: “Em dùng app đặt xe rồi.”

Nói xong, cậu nhẹ nhàng tránh khỏi tay Trang Nhất Hàn, mở cửa xuống xe; cách đó không xa quả thật có chiếc taxi đang đậu ở ven đường, chỉ là bị bóng cây che khuất nên khó mà thấy rõ, gió lạnh thổi, lá ngô đồng lao xao, tà áo phấp phới bay theo gió.

Trần Thứ đi về phía chiếc taxi kia, mở cửa lên xe không một lần ngoảnh lại, xe nổ máy, chớp mắt đã biến mất giữa đêm tối mênh mông.

Cách cậu rời đi trông có vẻ bạc tình, nhưng lẽ thường vốn phải là như thế, bởi trên đời đâu ai vô duyên vô cớ mà nặng tình với ai; cậu và Trang Nhất Hàn chỉ mới vừa quen biết, đột nhiên yêu đến mức thề nguyền sống chết chẳng phải là quái lạ, làm vậy chỉ khiến anh nghi ngờ và cảnh giác hơn thôi.

Trần Thứ đang chờ, cậu phải chờ đến thời điểm thích hợp nhất, kiếp trước chỉ vì quá vội vàng mà thua trắng ván cờ vào phút chót, kiếp này cậu chẳng có gì ngoài kiên nhẫn, chung quy chỉ có thợ săn kiên nhẫn nhất mới có được con mồi hoàn hảo nhất.

...

Ngày đó Trang Nhất Hàn về nhà thì lập tức sai người đi thám thính tình hình gần đây của Trần Thứ, anh vẫn giữ vững quan điểm, không lý nào một sinh viên đại học lại có việc cần gấp đến 1 triệu, nhưng khi thấy tư liệu ghi rằng Trần Thứ có một người cha đang chờ được phẫu thuật, Trang Nhất Hàn chống cằm, lưng tựa vào ghế xoay, trầm mặc mất một giây.

Chẳng trách cậu ta đồng ý dứt khoát như vậy...

Cha của Trang Nhất Hàn đã qua đời từ lâu, tính ra cũng phải 9 năm rồi, tuy hiện tại anh đã có thể một mình chèo chống cả gia nghiệp, nhưng mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian mông lung không thấy hy vọng đó, cảm giác bị ép không thở nổi vẫn như mới hôm qua.

Tình cảnh bây giờ của Trần Thứ hơi giống anh năm đó, nhưng nói giống thì lại không đúng lắm, có lẽ nó còn bết bát hơn.

Trang Nhất Hàn nhìn hồ sơ nằm viện của ông Trần trên máy tính, không biết nghĩ gì, cuối cùng anh gọi điện cho Tiết Mạc là bạn nối khố của mình, anh nhớ mang máng cha của Tiết Mạc là giáo sư đầu ngành khoa ngoại tim mạch, đang mở một bệnh viện tư, có nhiều mối quan hệ trong giới y học.

...

Bên kia, Trần Thứ đang học tiết giáo dục, năm nào trường cậu cũng tổ chức mấy buổi tọa đàm như thế, tuy nội dung ru ngủ nhưng học viên vẫn tham gia để tích đủ điểm học phần, cậu và đám bạn cùng phòng ngồi hàng cuối, chỗ này kín đáo, có nghịch máy tính cũng không bị ai chiếu tướng.

Đoạn Thành Tài ngồi bên cạnh Trần Thứ, uể oải gục đầu lù rù buồn ngủ, cậu ta híp mắt, thấy Trần Thứ đặt máy tính lên bàn, ngón tay nhảy múa trên bàn phím, có vẻ là đang kiểm tra lại phần mềm, ký hiệu đỏ đỏ xanh xanh nhìn quáng hết cả mắt.

“Hôm đó đi ăn tôi gặp ông.” Đoạn Thành Tài đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi, nghe tưởng đâu cậu ta đang lảm nhảm một mình.

Trần Thứ không hề bối rối, thong dong hỏi lại: “Thì?”

Hôm đó cậu cũng nhìn thấy Đoạn Thành Tài, chỉ là không chào hỏi, mỗi người một cách sống, sao phải nhúng tay vào mối quan hệ của người khác.

Đoạn Thành Tài định nói gì đó, nhưng thấy Trần Thứ có vẻ không quan tâm nên lại thôi: “Không có gì, đồ ăn ở đó ngon.”

Nói xong câu đó, cậu ta quay sang hướng khác, úp mặt xuống bàn ngủ tiếp.

Trần Thứ dừng động tác gõ phím, liếc mắt nhìn Đoạn Thành Tài một cái, sau đó không nói không rằng, gập chiếc laptop vừa mua lại, ngồi tại chỗ khoanh tay nhắm mắt nghỉ ngơi, phải đến lúc di động trong túi rung lên mới khiến cậu để ý.

Là em trai cậu, Trần Kỵ gọi tới.

Sau khi Trang Nhất Hàn bảo thư ký chuyển cho cậu 5 triệu, cậu đã mua cho Trần Kỵ một chiếc di động để hai anh em tiện liên lạc với nhau; biết cậu hay có tiết ở trường, hơn nữa tiền phẫu thuật cũng đã xoay đủ, bình thường nó sẽ không tùy tiện gọi điện làm phiền anh trai mình, cuộc gọi bất thình lình này, e là có chuyện xảy ra rồi.

Trần Thứ lấy cớ đi vệ sinh, nhẹ nhàng rời khỏi phòng học từ cửa sau rồi đứng ở hành lang nghe điện thoại: “Ở bệnh viện xảy ra chuyện gì hả?”

Đầu dây bên kia, giọng Trần Kỵ lộ rõ sự lo lắng, nó vừa nói vừa mếu: “Anh ơi, cuối cùng anh cũng nghe máy rồi, sáng nay... Sáng nay không biết sao nữa, tự nhiên có mấy người xông vào chuyển ba lên phòng bệnh VIP ở lầu trên, còn nói sẽ mời chuyên gia gì đó tới mổ cho ba, bác sĩ điều trị chính còn bảo nếu gia đình thấy cần, ngày mai sẽ làm thủ tục cho ba chuyển qua bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố, em sợ quá không dám ký tên, có phải người ta lừa tiền của mình không anh Hai... Em em em...”