Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trò Chơi Săn Tim

Chương 59.1: Sốc!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mion đang mệt mỏi nằm trên ghế, hai mắt lim dim. Vừa nghe thấy tiếng, cậu ta lập tức bừng tỉnh giấc, lao ngay ra khỏi Phòng Khai thông. Bên ngoài là một đám Lính gác vừa chiến đấu xong đang chen chúc nhau như kiến. Người đi đầu có vẻ lo lắng, mặt mày lem luốc những máu và bụi bẩn, không ai khác chính là Trưởng khoa y tế đi theo Quân đoàn Bạch Sư, Ivic.

Mion hoảng loạn: “Hôm nay Gonan nghỉ xoay ca không có mặt ở đây, rốt cuộc chuyện này là sao?!”

Ban nãy Ivic chạy nhanh quá nên bị hụt hơi, vịn tường vội vàng nói: “Mau! Mau... gọi điện kêu Trưởng phòng Gonan về đây ngay! Lần này binh sĩ bị thương nhiều quá, tầng A thiếu nhân lực rồi. Chỉ huy số 1 ra lệnh, tạm thời giao những người bị thương cho tầng B các ông xử lý trước!”

Mion nghe xong vô thức nhìn đám binh lính bị thương ở sau lưng Ivic, thấy số lượng quá nhiều, chen nhau lúc nhúc, cậu ta không kìm được đấm rầm một cú vào tường, gầm lên chửi: “Chết tiệt! Thiếu thì không biết đường gọi đội khác qua phụ một tay à?! Quân đoàn Bạch Sư là đội quân tinh nhuệ bậc nhất trong chiến khu chúng ta, A là cấp thấp nhất, anh em chúng tôi gánh một phần tư là đủ còng lưng rồi, ông nhét cho tôi một đống vậy mà coi được?!”

Tuy Dẫn đường cấp B có thể khai thông vượt cấp, nhưng nhanh nhất cũng phải 40 phút một ca. Bọn họ đã quần quật cả ngày trời, Lực tinh thần còn chưa kịp hồi lại, tự nhiên bị Ivic nhét cho một đống thương binh thế này, gϊếŧ người à!

Ivic cũng đang cuống mướt mồ hôi, bực bội cãi lại: “Ông gầm lên với tôi làm khỉ gì! Tôi gọi điện xin người rồi, nhưng ông cũng biết, Dẫn đường đã ít, Dẫn đường cấp A - B trở lên càng ít hơn, có mượn cũng không mượn được nhiều! Tóm lại là ông cứ giúp tôi giữ Lực tinh thần của mấy người này ổn định đã, chờ tầng A xong lượt đầu, tôi bế mấy ông thần này lên đó ngay!”

“Ivic, chắc tôi bóp chết ông luôn quá!”

Gân xanh giật giật trên trán, Mion nghiến răng nghiến lợi nói câu này. Nhưng dù sao cũng không thể làm ngơ trước nguy cơ sống chết, cậu ta đành quay ra hướng đám người kia, miệng la lớn: “Còn đứng đực ra đó nữa! Không biết đường khiêng người vào đây à!”

Chuyến này gần như điều động toàn bộ nhân viên của cả Phòng Khai thông, người khiêng bệnh nhân, người làm khai thông. Cả phòng rối như canh hẹ, Mion cũng đầu tắt mặt tối, lần lượt kiểm tra tình trạng của những Lính gác bị thương.

“Đây là A-, Gunny, của cậu!”

“Đây là A+... Chết tiệt! Ivic điên à?! Cấp này mà dám đưa tới đây?! Gonan đâu! Gọi Gonan về đây!”

“Để đảm bảo an toàn, đeo vòng cổ ức chế cho tất cả bọn họ, nghe rõ chưa?! Tôi nói là tất-cả!”

Mion như một con sư tử nóng nảy cứ đi qua đi lại sắp xếp công việc, rống tới khàn cả họng. Chờ cậu ta mệt mỏi phân công xong, nghiêng đầu đã thấy một bóng người nhàn nhã ngồi trong góc, chính là Eritu đã bị bọn họ cô lập cả tuần nay, răng hàm Mion lập tức nhức nhối.

Nói thật, mình thì bận tối mặt tối mày, người ta thì ngồi chơi xơi nước, nhìn mắc chửi ghê.

Mion nghiến răng gọi: “Tên lính mới đằng kia!”

Eritu nghe cậu ta gọi, lễ phép đứng dậy hỏi: “Trưởng phòng Mion, xin hỏi tôi cần làm gì?”

Mion lại chỉ gằn lên từng chữ cảnh cáo cậu: “Nghe đây, lính mới! Giờ cả phòng đều đang rất bận, cho nên tốt nhất là đừng gây thêm phiền phức! Ngồi yên tại chỗ, không được động đậy! Trời sập cũng ngồi lì ở đó, biết chưa?!”

Ánh mắt của Eritu đầy chân thành: “Xin cứ yên tâm, tôi hứa sẽ ngồi yên trên chiếc ghế này, không rời đi nửa bước.”

Tên công tử bột này, trừ đẹp trai tốt tính ra còn có một ưu điểm nữa, chính là biết nghe lời, từ khi lên tầng B chưa bao giờ gây chuyện. Mion dặn xong thì không quan tâm đến cậu nữa mà bước vào trong khoang khai thông, chữa trị cho một thương binh cấp A+.

Khi mọi người bước vào trạng thái làm việc, từng khoang thuyền phòng hộ trong suốt nhìn như những vỏ nhộng sẽ phát ra ánh sáng màu lam đầy trấn tĩnh. Tất cả các bàn trong Phòng Khai thông lần lượt sáng lên, chỉ có góc cuối là hụt mất một khối, bên đó vẫn còn một Dẫn đường chưa được phát thương binh...

Ít ra trong mắt Ivic là như thế.

“Bên kia còn trống một bàn kìa, lẹ! Khiêng thêm một người qua đó!”

Thế là Eritu đang ngồi yên lành, một thương binh máu me be bét đột nhiên bị khiêng tới. Người này vẫn đang còn mặc đồng phục của Quân đoàn Bạch Sư, vai trái có vết thương đâm xuyên, không biết do thứ gì gây ra. Bao phủ trên vết thương là một làn khói đen lờ mờ khó phát hiện, nó đang ăn dần miệng vết thương, khiến chỗ bị thương loét to dần.

Chẳng biết có phải bị sức mạnh biến dị kia ảnh hưởng hay không mà người này đột nhiên nổi điên lao về phía Eritu, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú, định đập nát tấm kính ngăn trước mặt; cũng may là người này có sử dụng vòng cổ ức chế, không thì vỡ kính như chơi.

Eritu: “...”

Ivic khó khăn lắm mới vác được thương binh này vào khoang khai thông, thấy Dẫn đường đối diện vẫn ngồi yên không nhúc nhích, lập tức giậm chân gắt lên: “Bị khờ à! Ngây ra đó làm gì?! Còn không mau khai thông đi! Ai cũng bận sấp mặt, mình thì trốn việc lười như quỷ, có thấy cắn rứt lương tâm không?!!”

Eritu: “...”

Đương nhiên là Eritu không thấy cắn rứt, cậu còn lương tâm quái đâu mà đòi cắn với rứt. Chỉ là, mọi người ai cũng bận tối tăm mặt mũi, Lính gác đối diện thì cứ đấm kính rầm rầm, để tránh bị tên hung hãn này đấm vỡ tấm ngăn, cậu đành phải cau mày, cười cười đeo tai nghe lên, ánh mắt xuyên qua kính chắn nhìn về phía đối diện...

Xem, vết thương thật là quen thuộc.
« Chương TrướcChương Tiếp »