Chương 58.2: Gây chú ý

Những lời Jager vừa nói không phải câu nào cũng bịa đặt. Cơ hội luôn song hành cùng thách thức, nếu Eritu có thể tự tìm được chỗ đứng trong đội ngũ Dẫn đường cấp B, Jager luôn sẵn lòng đề bạt cậu. Còn nếu như cậu chỉ là một tên công tử bột tốt mã giẻ cùi, vậy thì kết cục của cậu sẽ như pháo hoa nở rộ, một phút chói lòa rồi vụt tắt.

Ngày Eritu lên lầu báo danh, cậu được quản lý của tầng B là Trưởng phòng Gonan tự mình dẫn vào. Vừa đến cửa, cậu đã nhận ngay một lễ rửa tội bằng ánh mắt; ai cũng muốn biết một Dẫn đường cấp D thì có gì cao siêu mà được nhận đặc cách điều chuyển lên lầu trên, nhưng trừ khuôn mặt ra, nhìn tới nhìn lui hình như không có gì đặc biệt.

Từng đôi mắt đủ mọi màu sắc âm thầm quan sát Eritu dưới những chiếc nón lính, hệt như một đàn sói đã hình thành tôn ti trật tự đang nhìn chằm chằm kẻ lạ mặt vô tình xâm nhập vào lãnh địa của chúng. Trong đó có sự kinh ngạc, sự tò mò, sự thù ghét, chỉ có sự thân thiện là kiếm mòn mắt không ra. Dù Trưởng phòng Gonan đã cố gắng hết sức để không khí bớt trì, nhưng cả Phòng Khai thông vẫn yên tĩnh lạ thường, thật sự là ngại hết cả Gonan.

“Eritu là lính mới vừa nhập ngũ năm nay, được cấp trên điều chuyển lên tầng B vì đã có những thành tích xuất sắc. Một tháng tới, chúng ta sẽ làm việc chung với nhau, hy vọng mọi người hãy hòa đồng, đừng để xảy ra chuyện sứt đầu mẻ trán.”

Lúc nói câu cuối, Trưởng phòng Gonan còn nhấn mạnh thêm như thể đang cảnh cáo điều gì, đôi mắt lục hiền lành cũng trở nên nghiêm túc.

Eritu đứng bên cạnh, thong dong như không hề hay biết bầu không khí căng thẳng này là do mình mà ra. Cậu cười mỉm, khẽ gật đầu chào mọi người và nói “Mong mọi người chỉ bảo”, ngay cả độ cong ở khóe môi cũng không hề thay đổi, thật khiến người ta muốn dùng ác ý để đoán mò, hay là chàng công tử bột điển trai này mồi chài được ông Lính gác cấp cao nào đó, đi cửa sau vào đây.

“Chỉ bảo thì miễn đi, đừng kéo KPI của tầng B thành cây bi ai là được.”

Một giọng nói lanh lảnh vang lên, phá tan sự yên tĩnh của Phòng Khai thông. Mọi người nhìn theo hướng giọng nói, phát hiện đó là một Dẫn đường trẻ đang ngồi ở vị trí chính giữa, chân bắt tréo lúc lắc trông khá là bố đời, trên vai cậu ta là con cáo đỏ rực đang cuộn mình đầy kiêu hãnh, đuôi nó nhổng cao như đang im lặng khıêυ khí©h Eritu.

Gonan nhíu mày nhắc nhở: “Mion, cậu là Phó trưởng phòng, chủ động làm gương coi!”

Mion cười gằn: “Tôi đảm bảo, nếu chú em người mới dám gây rối, tôi nhất định sẽ chủ động sút nó ra khỏi tầng B để làm gương.”

Cả tầng B có hai người phụ trách, theo thứ tự là Trưởng phòng Gonan và Phó trưởng phòng Mion. Một người là công tử quý tộc, khéo léo lịch sự, một người là thùng thuốc nổ khó tính, thường nẹt cho mấy Dẫn đường cấp dưới khổ không dám kêu.

Nhưng hiện tại, hai người đang là những Dẫn đường mạnh nhất của tầng B, dự kiến năm nay có thể sẽ đột phá lên A. Tóm lại là, có căn để ngạo.

Gonan đang định nói Mion thì Eritu lại chủ động hỏi: “Trưởng phòng, xin hỏi bàn của tôi ở đâu?”

Gonan nghe vậy thì ngây ra một chút, vô thức nhìn quanh khắp nơi, thấy gần trong góc có một bàn trống mới nói với Eritu: “Cậu tới bàn 058 đi, có gì không biết thì hỏi đồng đội bên cạnh. Cậu mới tới, phải mấy ngày mới quen việc được, đừng gấp quá.”

Có lẽ cũng sợ cậu lính mới trước mặt mình làm bừa làm bậy, Gonan nhẹ nhàng nhắc nhở Eritu đừng vội tiếp xúc với công việc.

Hình thức làm việc ở tầng B khác với những tầng dưới, bởi khi Phòng Khai thông cấp A quá tải, rất nhiều Lính gác cấp A sẽ tạm thời chấp nhận xuống tầng B khai thông; trong quá trình này, lỡ như có điều gì sai sót, Lực tinh thần của cả hai bên sẽ chịu những tổn thương khó mà lường trước được.

Nếu Eritu yếu còn thích ra gió, chạy đi khai thông vượt cấp cho Lính gác, không chừng sẽ gây ra họa lớn.

Nhưng cũng may nhìn Eritu khá là ngoan ngoãn biết điều, nghe vậy chỉ mỉm cười cảm ơn, sau đó đi thẳng tới bàn mình. Lúc cậu đi ngang qua Mion, chú cáo đỏ còn đang vênh váo bỗng ngửi thấy hơi thở đáng sợ tỏa ra từ người cậu, lập tức kẹp chặt đuôi, tai cụp xuống, nhìn kỹ, chân của nó còn đang run run.

Mion thấy Thể tinh thần của mình hơi là lạ, bèn nghi ngờ vuốt chiếc đầu cáo xinh xinh của nó, thì thầm hỏi: “Allais, bé làm sao đấy?”

Cáo lửa chỉ rên ử một tiếng, sau đó vèo cái biến mất trong không khí, không chịu ở đây thêm một giây nào nữa.

Mion thấy thế, mày cau nhẹ, nhìn quanh theo phản xạ. Lúc này người mới tới đã kéo ghế ngồi vào bàn trong góc, cậu đeo tai nghe lên, gò má ẩn hiện trong ánh sáng đẹp đến mức khó tin. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Mion, Eritu đột nhiên nhìn lại, môi ngấn cười, thật lòng khen ngợi: “Trưởng phòng Mion, Thể tinh thần của anh đẹp nhỉ, đúng là chú cáo nhanh nhẹn.”

Cậu tế nhị lướt qua chữ “Phó”, khiến người ta không khỏi cảm thán đúng là nghệ thuật nói chuyện, nhưng Mion lại nghĩ chắc ranh này định thấy sang bắt quàng làm họ, vừa chửi thầm một câu “Đồ nịnh hót” vừa lạnh nhạt nói: “Nó không chỉ nhanh nhẹn mà còn thích đớp cừu xơi thỏ, cho nên bình thường tôi hay bảo anh em trong phòng nhớ trông chừng Thể tinh thần của mình cho kỹ, đừng để xổng qua lãnh địa của người khác, chẳng may mất khống chế lại tai nạn đổ máu.”

Thể tinh thần có thể nuốt lẫn nhau.

Mà con cáo đỏ của Mion hiển nhiên sẽ là mối nguy cho Dẫn đường có Thể tinh thần là cừu hoặc thỏ. Tuy khả năng bị “mất khống chế” thấp đến mức có thể bỏ qua, nhưng Mion thích dùng nó để đe người mới.

Eritu cụp mắt cười một cái, trông có vẻ ngại ngùng lễ phép: “Đề nghị thật chính xác, xin hãy yên tâm, Thể tinh thần của tôi hướng nội lắm, thường không có chuyện lớn nó sẽ không ra ngoài.”

Mion cười lạnh nói: “Hoặc có thể là ra cũng chẳng được tích sự gì.”

Nói xong, cậu ta làm lơ người mới, quay sang mở máy tính quang tử đang để gập trên bàn, chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc.

Gần đây mấy cha nội tầng A đúng là lười như hủi, hết xin nghỉ phép lại đi trễ về sớm. Bực nhất là vì đẳng cấp của đám người này cao, ngay cả cấp trên cũng không làm gì được, cũng vì thế mà Lính gác cấp A không đăng ký được lịch khai thông dồn hết xuống tầng B của bọn họ. Giờ một ngày ba cữ sáng trưa tối đều đã bị đăng ký chật kín, nhìn lịch phân công chằng chịt trên máy tính mà muốn nổ não theo.

So với bọn họ, Eritu rảnh rỗi vô cùng, bởi Lính gác bước vào Phòng Khai thông này bét nhất cũng là B, không tới lượt cậu động tay vào. Cũng vì thế mà Eritu đi làm một tuần lễ, ngày nào cũng ngồi chơi rảnh rang, cùng lắm là hỗ trợ sửa sang sắp xếp lịch khai thông hoặc đi đóng dấu văn bản.

Nhiều khi Trưởng phòng Gonan cũng lo không biết Eritu có vì thế mà bất mãn sinh sự hay không, nhưng cậu người mới này thật sự quá lành tính, có việc thì chăm chỉ làm, không có việc thì ngồi yên tại chỗ, vô hình trung hòa dịu sự thù địch của mọi người đối với cậu.

Tất nhiên, có bớt cũng chỉ được đôi phần, đa số đồng nghiệp vẫn giữ thái độ quan sát và xa lánh, bởi quân đội là nơi mạnh được yếu thua, một kẻ vô tích sự đi quan hệ để vào phân ngành cốt lõi lúc nào cũng làm người ta ghét bỏ.

Một buổi chiều nọ, khi người của Phòng Khai thông vừa kết thúc một ngày làm việc vất vả, ai cũng nằm rạp xuống ghế nghỉ ngơi, hẹn nhau lát nữa xuống căn tin ăn cơm thì, ngoài hành lang bất ngờ vang lên tiếng bước chân dồn dập, kèm với đó là giọng la hoảng đầy lo lắng: “Trưởng phòng Gonan! Trưởng phòng Gonan!”

“Hỏng rồi! Quân đoàn Bạch Sư và Quân đoàn Hắc Ưng bị vật thể ô nhiễm lạ xâm nhập trong lúc thi hành nhiệm vụ trên hành tinh E733, các chiến sĩ thương vong nghiêm trọng. Hiện vẫn chưa tìm ra nguồn ô nhiễm, thuốc đề kháng hoàn toàn mất tác dụng đối với vết thương của bọn họ!”