Chương 58.1: Gây chú ý

Jager vừa nói xong, xung quanh lập tức im như phỗng, ngay cả ông ta cũng sững người một giây, vội vàng cúi đầu kiểm tra lại số liệu, thậm chí còn nghi là mình mới đọc nhầm. Nhưng con số hiển hiện trên màn hình lại khẳng định thành tích của Eritu là sự thật, 1 phút lẻ 2 giây, không hề sai sót.

[Tên học viên: Eritu

Số hiệu học viên: 73658

Tổng thời gian thực hiện khai thông: 00:01:02

Tỷ lệ hoàn thành: 100%]

Mặt Jager biến sắc, lập tức ngẩng phắc đầu lên nhìn Eritu: “Thành tích khai thông của cậu là 1 phút lẻ 2 giây?!”

Thật ra Eritu cũng không chú ý thời gian lắm. Cậu đứng yên trong bóng của hành lang, tay bóp nhẹ vành tai. Nghe thấy thành tích này, Eritu không vênh mặt đắc ý như mọi người tưởng tượng mà chỉ nhún vai một cái, như thể tự mình cũng không chắc chắn lắm: “Có lẽ thế, nếu hệ thống không ghi nhận sai.”

Lập tức, khuôn mặt Jager như táo bón: “Vậy sao cậu còn ra trễ như thế?!”

Mọi người nghe xong cũng giật mình, đúng, nếu Eritu hoàn thành sớm như vậy thì vì sao lại là người cuối cùng rời khỏi Phòng Khai thông? Cả bọn lại đồng loạt mở to đôi mắt tò mò nhìn về phía cuối hàng, hy vọng có thể nghe thấy một câu trả lời hợp lý. Chẳng hạn như hệ thống nhảy bug, hoặc hệ thống tính nhầm thời gian, cái gì cũng được, chỉ cần để bọn họ bớt khó chịu hơn một chút thôi là được.

Người nào người nấy mệt gần chết mới đạt được thành tích hơn 40 phút, kết quả có hơn 1 phút Eritu đã hoàn thành. Đúng là tức tới mức muốn chửi thề trong bụng!

Nhưng dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Eritu nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó cho ra đáp án rất hỏi chấm: “Chắc là, tôi thấy ở ngoài không có ghế nên ngồi trong đó thêm chút nữa?”

Dù sao ra ngoài cũng phải chờ, ngồi trong cũng phải chờ, tự nhiên ra ngoài đứng ngơ ngơ làm gì?

Jager nghe câu này thiếu điều muốn sốc bật gốc, đám lính mới còn lại cũng nhìn cậu bằng ánh mắt giật mình thảng thốt, kiểu sao thằng này nó vô lý quá vậy. Đờ mờ! Eritu còn là người không hả! Bài kiểm tra quan trọng như thế, ai làm xong chỉ muốn tông cửa xông ra trước, kết quả có người vì lười đứng chờ mà ngồi một cục trong đó cả tiếng đồng hồ?!!

Nếu như mắt biết chửi, chắc chắn đám lính mới này đang gửi gắm rất nhiều yêu thương tới ba đời nhà cậu, ngay cả Sĩ quan Jager cũng không nhịn được, miệng giật tưng tưng lên rồi.

1 phút lẻ 2 giây, thành tích không hiếm ở Phòng Khai thông cấp A. Đối với mọi Dẫn đường cấp A, thời gian khai thông tinh thần cho Lính gác cấp D đều dao động trong khoảng 1 phút này. Nhưng tiền đề là: Dẫn đường cấp A, là Dẫn đường cấp A hiếm có khó tìm 80 người mới bói được 1 người cơ!

Còn Eritu...

Cậu chỉ là một Dẫn đường cấp D nhan nhản khắp doanh trại!!

Thái dương Jager giật thình thịch, cảm giác cả thế giới đều trở nên hư ảo, ông ta thích người giỏi, đúng, nhưng giỏi quá đáng thế này thì hơi nhức đầu rồi đây. Nhất là nhìn cái tướng hời hợt của Eritu, có gợi đòn không cơ chứ.

“Thành tích được lắm!”

Jager rặn từng từ ra khỏi kẽ răng, sau đó nhận tệp danh sách trong tay Rypin, dùng bút đen đánh một dấu đậm muốn rách cả giấy sau tên của Eritu: “Mai cậu tới thẳng...”

Ông ta dừng một chút, không biết nghĩ sao mà đột nhiên lại thay đổi ý định: “Tới thẳng Phòng Khai thông cấp B báo danh!”

“Oaa!”

Câu nói này không khác gì tảng đá rơi xuống nước, làm mặt sóng dập dờn không dứt. Đám lính mới bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt ai nấy đều hoang mang khôn tưởng, hiển nhiên không ngờ còn có thể “Điều phối vượt cấp” như thế, thậm chí cả Eritu cũng kinh ngạc nhìn về phía Jager: “Cấp B? Không phải tới thẳng Phòng Khai thông cấp C ạ?”

Jager nghĩ bụng ranh thúi này đúng là đã được hưởng sái lại còn khoe khoang. Ông ta nhìn cậu, mặt không cảm xúc nói: “Có cần tôi phổ biến kiến thức cho cậu không, Eritu? Trước mắt trong doanh trại, kỷ lục khai thông nhanh nhất của Dẫn đường cấp B đối với Lính gác cấp D là 5 phút 32 giây, nói cách khác, cậu nhanh hơn người ta gấp 5 lần, thậm chí còn nhanh hơn một số Dẫn đường cấp A khác. Cậu thấy, tôi nên điều cậu tới chỗ nào?”

Nghe xong, Eritu nhướng mày hề hước nói: “Nghe như điều tới Phòng Khai thông cấp A thì hợp lý hơn chăng.”

Jager thở phì một tiếng: “Cậu tưởng Phòng Khai thông cấp A dễ vào như thế chắc? Dựa vào thành tích bây giờ của cậu thì còn kém xa. Lần này tôi đặc cách điều cậu lên B để thử việc, cậu mà không theo kịp tiến độ của mọi người, người ta đá cậu về lại lúc nào không biết đấy, hiểu chưa?”

Tuy trong lịch sử cũng từng có Dẫn đường cấp thấp tự mình nỗ lực sau đó thăng cấp thành công, nhưng người nào người nấy đều phải trải qua một chặng đường dài dằng dặc. Thăng cấp ngay từ lúc còn là tân binh như Eritu tuy cũng có, nhưng số lượng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Rất nhanh, chuyện này mọc cánh bay khắp cả tòa nhà, không chỉ lính mới bàn tán xôn xao mà các cấp trên cũng đã nghe loáng thoáng. Bộ trưởng còn tự mình gọi Jager tới trao đổi, mềm mỏng nhắc ông ta làm vậy là trái với quy định, rất nhiều lính mới không phục, đang khiếu nại um lên.

Nhưng, đừng thấy Jager lúc nào cũng cứng nhắc cỏ lúa ngang nhau mà lầm, lúc cần thiết ông ta cũng là một con cáo già lắm chiêu, xoay cấp trên như dế: “Không phải thế đâu sếp, tôi không có ý điều cậu ta tới Phòng Khai thông cấp B. Đúng, Eritu là một người lính xuất sắc và có tiềm năng to lớn, nhưng sự ương bướng ngạo mạn sẽ gây ra vô số phiền toái không đáng có. Tôi chỉ định cho cậu ta vào đó để học hỏi kinh nghiệm, biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn.”

“Phần lớn Lính gác cần khai thông ở lầu ba đều là B-, thậm chí có cả A+, khó hơn việc khai thông cho một Lính gác cấp D nhiều. Chờ cậu ta bớt nông nổi, tháng sau tôi sẽ điều về lại Phòng Khai thông cấp C.”

Lãnh đạo trực tiếp của Jager là một vị Tướng quân nho nhã, người béo tròn, mặt cười tủm tỉm, lại có tiếng là dễ tính, nếu không thì đã chẳng nhận một người cứng đầu gai góc như Jager làm lính của mình. Nghe giải thích xong, ông vui vẻ gật đầu ký tên vào danh sách, còn tiện thể than một câu: “Jager à, đừng nói chắc chắn quá, người trẻ thì phải ngông một chút mới hay, lúc cậu vừa vào doanh trại cũng làm người ta đau đầu lắm đó.”

Mặt Jager lạnh tanh: “Tôi khác cậu ta khác, thưa sếp. Lính gác là người liếʍ máu trên chiến trường, phải ngạo nghễ bốc đồng mới tốt, nhưng Eritu là người lo việc hậu phương, là huấn luyện viên, tôi hi vọng cậu ta đi bước nào chắc bước đó!”

Cấp trên nhức đầu xua tay: “Rồi rồi, cậu hiểu là được, cầm lệnh điều động ra ngoài đi.”

“Rõ! Thưa sếp!”

Jager nghiêm mặt chào điều lệnh rồi quay người rời đi. Sau khi cửa phòng khép lại, ông ta mới cúi đầu giũ nhẹ lệnh điều động trên tay, cau mày lẩm bẩm: “Eritu, có được ở lại hay không thì xem bản lĩnh của cậu đấy...”