Tuy nghĩa vụ quân sự chỉ có 3 năm, nhưng 3 năm này sướиɠ hay khổ phụ thuộc vào năng lực của từng người. Trong doanh trại quân đội, “mạnh được yếu thua” và “ai mạnh làm vua” là tôn chỉ hàng đầu, luật chỉ là thứ yếu, còn công bằng ấy hả, cũng có đấy, mà có cũng như không.
Lứa tân binh này vẫn còn là đám nghé con máu nóng, mới bị Jager bơm cho mấy câu đã lập tức mang tâm thế không ngại hy sinh, hùng dũng đẩy cánh cửa vừa dày vừa nặng của Phòng Khai thông ra. Theo một tiếng CẠCH trầm vang, cửa phòng tự động đóng lại, ngăn cách hình ảnh bên trong với bên ngoài.
Không biết Jager có cố ý hay không mà tên của Eritu bị giữ lại tới cuối danh sách, ông ta nhìn danh sách, đọc lên: “Eritu, của cậu là bàn số 029, đừng làm tôi thất vọng, tôi đang chờ được thấy cậu ở lầu trên đấy.”
“Gặp tôi ở Phòng Khai thông không phải là chuyện tốt đâu, huấn luyện viên, gặp tôi là chứng tỏ tinh thần của thầy có vấn đề rồi đấy.”
Eritu để lại một câu nghe có vẻ bông đùa, sau đó đẩy cửa bước vào Phòng Khai thông bên cạnh. Mấy câu Jager vừa nói chỉ dụ được đám lính mới mà thôi, động não một chút là biết ngay, những người bị đưa vào Phòng Khai thông cấp A toàn là mấy tên “siêu phiền phức”, trợ cấp dày chứ chẳng dễ ăn đâu.
Ở ngoài hành lang đã yên ắng, nhưng vào trong Phòng Khai thông mới thấy bên trong yên tĩnh đến đáng sợ. Không gian chừng 300m² bị những tấm ngăn trong suốt làm bằng chất liệu đặc biệt chia thành từng khu vực nhỏ, Dẫn đường ngồi một bên, bên còn lại là Lính gác cần khai thông, hai bên không tiếp xúc với nhau, chỉ đối thoại thông qua tai nghe...
Y như thăm tù.
Kiếp trước Eritu đã tới nơi này vô số lần, nhắm mắt cũng biết bàn mình cần tìm nằm ở đâu. Cậu đi dọc theo hành lang tăm tối, bước thẳng tới bàn cuối cùng có đánh số 029, tiếp đó mở cửa sập cabin, bước vào trong ngồi xuống. Sau khi đeo tai nghe được đặt sẵn trên bàn vào tai, cậu nhìn về phía người đối diện...
Sau lớp kính cường lực đặc biệt, có thể nhìn thấy một Lính gác đang ngồi chờ ở đó. Người này hơi nhăn mặt, tiếng thở nặng nề, trạng thái tinh thần không ổn định nhưng vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát, ít nhất là ổn hơn mấy ống tướng mỗi lần nổi điên là đập kính rầm rầm ở lầu trên.
Triệu chứng nhẹ hơn tưởng tượng, quả nhiên chỉ là một bài kiểm tra.
Eritu đưa tay ấn vào nút kết nối trên tai nghe, ánh đèn màu lam sáng lên, soi rọi khuôn mặt tuấn tú đầy nhã nhặn. Theo giọng nói trầm ấm của cậu, vô số tơ tinh thần bán trong suốt bắt đầu xuyên qua kính chắn tiến vào Bức tranh tinh thần của Lính gác kia, dịu dàng ru ngủ: “Binh sĩ số 2355, rất hân hạnh được là người chuốt lại tinh thần cho anh lần này, nếu trong quá trình cảm thấy không thoải mái, xin hãy lập tức nhấn nút báo động...”
Thông thường, Dẫn đường cấp D chỉ mất tối đa là 1 tiếng để khai thông cho Lính gác cùng cấp, nhanh hơn thì nửa tiếng. Lứa lính mới năm nay có mấy người tư chất tốt, chưa đến 40 phút đã lục tục bước ra. Tất nhiên, mặt ai nấy đều xanh như tàu lá, mồ hôi đầm đìa, là trạng thái đuối sức sau khi sử dụng Lực tinh thần quá mức.
Jager tương đối hài lòng, chỉ là không thể hiện ra mặt. Ông ta vẫy tay ra hiệu cho những người xong sớm đứng sang bên cạnh nghỉ ngơi, sau đó tiếp tục cúi đầu bấm đồng hồ. Chừng 15 phút sau, lại có hơn 10 Dẫn đường nữa cũng khai thông xong đi ra. Trạng thái của bọn họ rõ ràng kém hơn những người ra ở lượt đầu tiên, thậm chí có người phải nhờ bạn đỡ mới đứng nổi, nhìn như sắp té xỉu đến nơi.
Nhưng, lượt này cũng không thấy Eritu.
Thấy cảnh này, Jager bất giác cau mày, lòng cảm thấy có chút khó tin. Ban đầu ông ta nghĩ là, dù Eritu không phải là hạng nhất thì ít ra cũng nằm trong 3 top đầu, thế nhưng giờ mọi người đã ra hết, chỉ còn mỗi thiếu mỗi mình cậu mà thôi.
“Rypin.”
Jager gọi trợ thủ của mình, nhướng cằm vào cánh cửa nọ như ra hiệu: “Cậu vào trong xem còn ai chưa ra không.”
“Rõ, thưa sếp!”
Rypin nghe xong, chào điều lệnh một cái, chuẩn bị đi vào kiểm kê quân số. Trùng hợp thay, Eritu cũng vừa lúc đẩy cửa đi ra. Nhìn cậu chẳng khác gì lúc đi vào, tóc không ướt lấy một giọt mồ hôi, khác hẳn những Dẫn đường đang vật vờ trầy trật.
“Xin lỗi Sĩ quan, tôi ra trễ.”
Eritu vừa nhìn là biết ngay Jager đang cáu lắm, thế nên cậu rất biết điều, không chọc điên ông ta thêm nữa mà chủ động bước về hàng.
Jager cau mặt, nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới: “Đâu có trễ, không ngồi thêm tí nữa rồi hẵng ra, vừa kịp tới căn tin ăn cơm chiều luôn rồi.”
“Phụt!”
Câu này vừa dứt, mọi người lập tức cười òa lên.
Đám lính mới vừa bịt miệng cười trộm vừa len lén quan sát Eritu. Phải biết là, từ lúc cậu xử đẹp Frank trên đường tới Đế tinh, tiếng tăm của cậu đã truyền khắp trại tân binh, không chỉ thu hút rất nhiều “fan hâm mộ”, được Sĩ quan Jager ưu ái, mà còn bị vô số người đố kị.
Buổi kiểm tra hôm nay, không ít người cũng nghĩ như Jager...
Eritu thì chắc 80% là đứng nhất rồi chứ gì nữa? Mà dù không là hạng nhất thì bét nhất cũng top 3.
Nhưng đời không như mơ, cậu chẳng những không chen chân được vào top 3, mà còn là người đi ra cuối cùng, đúng là mở mang tầm mắt.
Trong đám người nhốn nháo, không biết ai hừ một tiếng khinh bỉ: “Sĩ quan Jager còn nói nó là đứa có tiềm lực lớn nhất trong lứa này nữa chứ, tao thấy cũng xoàng thôi.”
Giọng người này rất nhẹ, chờ muốn tìm đã không thấy người đâu.
Eritu lại có vẻ không quá quan tâm đến những ánh mắt hả hê bủa vây mình tứ phía, cậu đứng vào cuối hàng theo thứ tự, trông như chẳng hề để ý đến bài kiểm tra có thể ảnh hưởng đến “tương lai sự nghiệp” của mình.
“Im lặng!”
Jager cau mày gắt một tiếng, cả đội lập tức trật tự lại, sau đó ông ta nhận lấy bảng số liệu điện tử từ tay Rypin, trên đây có ghi chép về dao động của Lực tinh thần trong toàn bộ quá trình khai thông và hiệu suất khai thông, thậm chí còn có cả đánh giá của Lính gác theo mốc đánh giá 5 sao nữa.
“Tiếp theo tôi sẽ đọc thành tích kiểm tra của các bạn, việc được chia vào đâu cũng sẽ dựa theo kết quả của lần kiểm tra này. Có thắc mắc cứ đến tìm tôi, nhưng kết quả trên tay tôi được trích ra từ hệ thống, về cơ bản, sai số sẽ không quá 3 giây.”
Nghe Jager nói chuẩn bị đọc thành tích, tất cả mọi người đều ưỡn ngực thẳng lưng, căng thẳng chờ đón vận mệnh sắp tới của mình.
“Cage, toàn bộ quá trình mất 36 phút lẻ 5 giây, tỷ lệ hoàn thành 86%...”
“Moran, thời gian 42 phút lẻ 7 giây, tỷ lệ hoàn thành 92%...”
“Bobonia, 47 phút lẻ 7 giây, tỷ lệ hoàn thành 68%...”
Người vui kẻ buồn theo từng thành tích được đọc lên, bởi sơ sơ đây thôi đã có 10 người hoàn thành trong thời gian 40 phút, nghĩ bằng đầu gối cũng biết mấy người đằng sau xem như hết cơ hội rồi. Sau lại, bọn họ cũng không còn tập trung nghe đọc thành tích nữa mà bắt đầu thì thào đoán xem mình sẽ bị điều đi đâu.
“Cage chỉ mất có hơn nửa tiếng, giỏi dữ vậy trời...”
“Thôi xong phim, hết cơ hội lên tầng trên rồi...”
“Moran cũng giỏi, tỷ lệ hoàn thành tận 92%!”
Trong lúc mọi người đang châu đầu bàn tán, một cái tên quen thuộc được Jager đọc lên, số liệu kèm theo khiến tất cả mọi người phải đồng loạt ngẩng đầu, sững người như sét đánh ngang tai...
“Eritu, 1 phút lẻ 2 giây, tỷ lệ hoàn thành 100%”