Đối với những Dẫn đường non tơ mới bước chân vào trường Quân đội thì, ác mộng lớn nhất trong doanh trại huấn luyện chưa bao giờ là sáng sớm bị huấn luyện viên dựng dậy chạy bộ quanh thao trường, hay ngày nào cũng phải học cách gấp chăn mền sao cho vuông vức như một tấm đậu khuôn, mà là cánh cửa Phòng Khai thông không khác gì động quỷ ở trong mắt bọn họ.
Ai cũng biết, một khi tinh thần của Lính gác bị mất kiểm soát thì ông nào ông nấy đều như con chó dại.
Sau ba ngày nhồi nhét lý thuyết khai thông tinh thần, Eritu và lứa lính mới đợt này bị Sĩ quan Jager dẫn vào trong một tòa nhà y tế trông rất trang nghiêm khí thế; vật liệu xây dựng của tòa nhà này cũng hết sức đặt biệt, nó có thể cách âm gần như hoàn toàn, khiến nơi này trở nên yên ắng đến mức khó chịu.
Trong lúc những tấm chiếu mới châu đầu ghé tai, đoán xem Sĩ quan huấn luyện đưa cả bọn đến đây để làm gì thì một tốp Lính gác mặc đồng phục màu đen bất chợt đi ngang qua hành lang; ánh mắt của bọn họ sắc lạnh, cả người nồng nặc mùi máu tanh, rõ ràng là mới rời khỏi chiến trận. Đám lính mới non nớt bị khí thế của những người này hù dọa, im bặt ngay tức khắc, rụt cổ không dám nói tiếng nào.
Tốp Lính gác kia như đánh hơi được thứ gì, liếc nhìn qua bên đây với vẻ mặt nghiền ngẫm...
Nên hình dung ánh mắt đó thế nào đây?
Như cầy sói nhìn thấy một đám cun cút run lẩy bẩy, như chó dại nhìn thấy miếng xương làm chúng nó thèm thuồng, nói chung là không được thân thiện lắm.
“Lại có đồ chơi mới kìa.”
“Không tới lượt mày chơi, mấy con thỏ cấp D yếu nhớt này làm đếch gì khai thông nổi cho tụi mình.”
“Ê, chỉ nói chuyện chơi chơi với mấy ẻm thôi không được chắc?”
“Thôi ông tướng, chắc tao tin mày đàng hoàng...”
Eritu đứng ở gần cầu thang, vừa vặn nghe thấy mấy tên Lính gác này đang rủ rỉ bốc phét với nhau, đôi mày cậu cau nhẹ, nghĩ bụng cái lũ chó cún cấp A này vẫn láo lếu như thế.
Tuy Dẫn đường ít ỏi, được pháp luật Đế quốc bảo vệ, nhưng trong quân ngũ không phải ai cũng là người lịch sự, mấy kẻ càn quấy ngang ngược vẫn chiếm phần đông hơn.
Ví dụ như Sĩ quan Jager, hôm đó khi Warren gây rối, ông ta trực tiếp cho một cước đá rắc rối bay dính vào tường, tuy sau lại cũng bị lưu hồ sơ xử phạt nhưng trông có vẻ là chẳng nhằm nhò gì.
Jager không biết Eritu đang nghĩ gì trong đầu, chỉ lơ đãng nhìn đồng hồ rồi đọc tên theo thứ tự được in trong danh sách. Giọng ông ta trầm vang, nghe vào tai như tiếng quỷ gọi hồn.
“Cage, bàn 001 của Phòng Khai thông...”
“Moran, bàn 002...”
“Bobonia, bàn số 003...”
Sĩ quan Jager đọc một hơi 12 cái tên, sau đó mới dừng lại một chút; làm lơ khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của đám lính mới, ông ta thản nhiên nói: “Những Dẫn đường vừa được tôi đọc tên, lập tức vào Phòng Khai thông tìm bàn của mình theo thứ tự. Trong đó đã có Lính gác đang cần được khai thông tinh thần. Đây không chỉ là một buổi thực hành, mà còn là một buổi kiểm tra của các bạn. Tiếp đó, tôi sẽ dựa vào những gì các bạn làm được để cho điểm, đồng thời phân chia các bạn đến những khu thích hợp.”
Sĩ quan Jager cầm một cây bút dạ màu đen trong tay, nói xong, có lẽ muốn khích lệ tinh thần chiến đấu của đám lính mới, ông ta huơ bút một vòng, chỉ lên lầu trên: “Thấy gì không, mấy oắt con vắt mũi chưa sạch, Phòng Khai thông cấp C đang ở ngay trên đó, trên nữa là cấp B, cấp A là khu vực chỉ được vào khi có thẻ thông hành đặc biệt, còn Phòng Khai thông cấp D - chính là nơi mà chúng ta đang đứng, nó ở tầng thấp nhất, biết điều này có nghĩa là gì không?”
Bốn bề yên tĩnh, đám lính mới nháo nhác nhìn nhau, ai cũng cúi đầu in lặng.
Nghĩa là gì hả?
Tất nhiên bọn họ đều biết nó có nghĩa là gì. Nó có nghĩa, bọn họ chính là cái đám thấp cổ bé họng nhất, yếu ớt kém cỏi nhất trong cả tòa nhà này. Cứ tưởng bị phân biệt đối xử lúc chia phòng ngủ đã khó chịu lắm rồi, không ngờ đến cả Phòng Khai thông mà cũng bị phân biệt như thế. Thực tế tàn nhẫn trong trại huấn luyện đã cho cả bọn một cái tát vang dội, tự ái của mỗi người bị nghiễn thành bã không sót lại chút gì.
Sĩ quan Jager thì vẫn đang tiếp tục xát muối vào vết thương, không biết sao mà hôm nay ông ta lại lắm lời như thế, từng câu từng chữ điểm ra cho mọi người: “Ở Phòng Khai thông cấp D, mỗi lần trấn an xong một Lính gác, Dẫn đường sẽ nhận được 500 tinh tệ thưởng trợ cấp, ở Phòng Khai thông cấp C là 1.000, cấp B là 5.000, đến Phòng Khai thông cấp A, con số là 10.000 tinh tệ.”
“10.000 tinh tệ?!!”
Jager vừa dứt lời, rất nhiều Dẫn đường đã trợn trừng hai mắt, hiển nhiên không ngờ chênh lệch giữa D và A lại lớn tới như thế; nếu mỗi lần trấn an Lính gác nhận được 10.000 tinh tệ, vậy ngày nhận vài người chẳng phải là giàu to?!!
Ở đây nhiều người có gia cảnh khó khăn, nghe tin này hai mắt đỏ hằm, tiếng thở phì phò như ống bể; Jager có vẻ rất hài lòng vì đã giúp cho đám lính mới có thêm “Ý chí chiến đấu”, ông ta đi lui đi tới trước mặt mọi người, lời nói đầy ám chỉ: “Đó chỉ là chênh lệch về mặt phúc lợi mà thôi, còn nhiều thứ khác lắm, chờ lên đó rồi thì mới tự mình cảm nhận được.”
“Tôi nói nhiều thế cũng chỉ muốn cho các bạn biết một điều, Phòng Khai thông chưa chắc đã phân chia theo đẳng cấp, mà phần lớn dựa vào tốc độ và tỷ lệ hoàn thành công việc; ví dụ như Eritu, cậu ta là một Dẫn đường cấp D...”
Jager xoay đầu bút, tiện tay bắt luôn Eritu làm ví dụ.
“Nếu Dẫn đường cùng cấp một ngày chỉ khai thông được tối đa 3 Lính gác, trong khi cậu ta có thể khai thông được 6 hoặc thậm chí là nhiều hơn, vậy cuối tháng khi đánh giá hiệu suất, chúng tôi sẽ tiến hành bình xét lại thành tích tổng hợp, sau đó tùy theo tình hình thực tế có thể điều đến Phòng Khai thông cấp C, trợ cấp và phúc lợi cũng tăng theo tương ứng.”
Về phần có lên được B hoặc A không, Jager không dám nói trước. Dù sao thì, vượt 1 cấp chỉ cần chăm chỉ cố gắng là được, nhưng vượt hẳn 2 cấp thì đó là chuyện trên trời rồi, theo ông ta, Eritu có thể đi từ D lên C đã là thành tích tốt.
“Vì thế, tôi hy vọng tất cả các bạn sẽ nghiêm túc với buổi kiểm tra ngày hôm nay, lấy thời gian khai thông và tỷ lệ hoàn thành làm thước đo, 10 người đầu tiên sẽ được điều trực tiếp lên Phòng Khai thông cấp C, những người còn lại thì...”
Jager dừng một chút, nghiêm trang nói: “Tôi chỉ nói một câu, vận mệnh nằm trong tay các bạn.”