Tướng quân Solerad ngày nào cũng bận rộn việc công, thêm nữa hai đứa cháu trai đều nhậm chức trong quân đội nên nhà cửa thường xuyên vắng bóng người. Hôm nay nhờ Eritu đến chơi, nhà họ mới có một bữa ăn sum vầy hiếm hoi, ngay cả Inlay cũng bị gọi đi xuống lầu.
Hôm nay nhìn Solerad trông vui thấy rõ, ông dùng khăn ăn lau miệng, khẽ than một tiếng: “Không ngờ bao nhiêu năm không gặp, Murrow lại nuôi dạy được một đứa cháu xuất sắc đến như này. Lẽ ra hôm nay con nên xuống lầu gặp Eritu một chút, nó thật sự rất tuyệt vời, ai gặp rồi cũng sẽ thích nó.”
Inlay chỉ nhìn vào đĩa bít tết mà anh đang dùng dao nĩa cắt ra, tóc mái đen tuyền che khuất mọi sắc thái hiện hữu nơi đáy mắt, lấy im lặng làm câu trả lời. Ánh sáng dìu dịu của đèn chùm trên cao mơn nhẹ lên khuôn mặt lạnh nhạt, đẹp đẽ đến mức không giống một con người.
Anmi thấy thế, không biết nghĩ gì mà đột nhiên chủ động cười nói: “Ông nội không biết đâu, chiều nay Eritu với anh Hai con đã gặp nhau rồi đó, hơn nữa còn rất vui vẻ với nhau nữa cơ.”
Lần này thì Solerad mới là người kinh ngạc: “Sau hai đứa gặp được nhau?”
Anmi đang định luyên thuyên thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng nói: “Trùng hợp thôi ạ.”
Có lẽ anh muốn chặn họng không cho Anmi “thêm mắm dặm muối” nên mới trực tiếp trả lời một câu chắc nịch như thế. Nói xong, anh đặt nĩa xuống, ngước nhìn ông Solerad: “Ông nội, con ăn no rồi, con muốn về phòng trước.”
Solerad lại giơ tay đè xuống, ra hiệu anh khoan hẵng vội: “Inlay, con khoan về phòng đã, có chuyện này ông nội muốn nghe ý kiến của con.”
Inlay phản xạ cau mày lại: “Chuyện gì ạ?”
Solerad cân nhắc một chút mới nói: “Con cũng biết đó, lúc trước nhà mình có hứa hôn với nhà ông Murrow, ban đầu định là để Fuans với Anmi cưới nhau. Nhưng bây giờ có chút trục trặc nhỏ, hai đứa tụi nó không hợp, chắc là phải hủy bỏ hôn ước này. Chỉ là ông không muốn thất hứa với người ta, dù sao cũng phải trả lời ông Murrow như nào chứ đúng không?”
Ông dừng một chút, sau đó nghiêm túc hỏi dò: “Inlay, con thấy Eritu thế nào?”
“...”
Nghe ông nội hỏi, đôi mắt màu biển trời kia đột ngột xuất hiện trong đầu anh, nó trong veo, sáng lấp lánh, tựa như mặt biển xanh giữa một chiều nắng nhẹ. Chỉ khác là mặt biển thì đong đầy nước biếc, còn trong đôi mắt ấy, đong đầy là mật cười khiến người khác rung rinh.
Quá sạch sẽ, quá ấm áp, cũng lóa mắt vô cùng...
Không phải người mà kẻ bỏ đi leo ra từ sình lầy như anh có thể chạm vào được.
Inlay như nhớ tới chuyện đã qua, đôi mắt vô thức nhắm chặt lại; anh yên lặng bóp tay vịn xe lăn, biểu cảm trên mặt vẫn thản nhiên như cũ, bình tĩnh trả lời ông: “Ông nội, tạm thời con không có ý định tìm bạn đời.”
Solerad nghe vậy thì thở dài, trông có hơi thất vọng, bởi ông vẫn luôn hi vọng Inlay có thể tìm được một người xứng đáng để anh trao phó cả cuộc đời. Eritu dịu dàng tỉ mỉ như thế, quả là lựa chọn có một không hai, tiếc là...
“Hai đứa mới gặp mà, con đừng khẳng định ngay như thế, từ từ tiếp xúc một thời gian biết đâu lại đổi ý... Mà thôi, con về phòng nghỉ ngơi đi.”
Solerad vừa nói vừa khoát tay, ý bảo Inlay về phòng trước, sợ mình khuyên nhiều quá lại thành phản ứng ngược. Anmi thấy thế thì hai đầu mày vô thức cau lại. Hắn biết vì Inlay ốm yếu nên cuối cùng ông nội sẽ xuôi theo ý anh, nhưng nếu anh không muốn có bạn đời, vậy chẳng phải cục nợ hôn nhân này sẽ rơi vào đầu hắn?
Nghĩ tới đây, Anmi không kìm nổi siết chặt dao nĩa nắm trong tay. Chờ Inlay về phòng, hắn mới tươi cười hỏi ông Solerad: “Ông nội, ông có thấy hình như anh con có cảm tình với Eritu không?”
Solerad nghe vậy thì ngây ra, kết luận này hoàn toàn vượt ngoài tầm suy nghĩ của ông: “Sao con lại nói thế?”
Anmi bèn nói tiếp: “Ông nghĩ kỹ mà xem, hồi năm ngoái, khi ông giới thiệu một bác sĩ khai thông là Dẫn đường cấp B cho anh con, ảnh đánh giá người ta thế nào?”
Mấy năm này Solerad vẫn luôn canh cánh chuyện bạn đời của Inlay. Một bên ông tìm bác sĩ khai thông để chữa trị cho anh, bên lại chạy đôn chạy đáo thu xếp cho anh gặp gỡ những Dẫn đường mà gia cảnh lẫn đạo đức đều từ mức khá trở lên; nhưng không một ngoại lệ, mối nào cũng thất bại.
Dẫn đường cấp B mà Anmi vừa nói chính là một trong những rể vàng mà Solerad đã lựa chọn kỹ lưỡng, tuy không gọi là giỏi nhất Đế tinh, nhưng cũng là người đàng hoàng chững chạc đáng tin cậy, chọn làm bạn đời chuẩn không sai. Kết quả mới gặp lần đầu đã bị Inlay dọa cho chạy té cầu thang, khóc lem nhem mặt mũi, chỉ trích Inlay muốn gϊếŧ mình, còn đòi tố anh lên Tòa án quân sự.
Lúc đó Inlay đánh giá người này thế nào nhỉ?
Anh nói, chỉ số thông minh của người này thảm thiết như Lực tinh thần đã một đi không trở lại của anh vậy, tụt dốc không phanh, vô phương cứu chữa. Đi lầu mà cũng té chứng tỏ tiểu não người này kém phát triển, lỡ như kết làm bạn đời, không lẽ bắt một người tàn tật như anh dìu người này cả đời chắc?
Đây chẳng phải là phế hơn cả một kẻ bỏ đi?
Cụ thể thế nào thì Solerad không nhớ rõ, nhưng nói chung là rất hỗn, rất ác miệng. Nghe nói sau khi về nhà cậu Dẫn đường kia nghe ai kể lại, tức đến độ nằm viện nguyên một tuần.
Anmi ầm thầm liếc nhìn vẻ mặt tràn đầy tâm sự của Solerad, mỉm cười hỏi: “Ông nội, nãy ông hỏi anh Hai thấy Eritu thế nào, ảnh đâu có chê gì cậu ấy, đúng không?”
“Con đảm bảo với ông là anh Hai có cảm tình với Eritu, chỉ là cứ ở mãi trong nhà nên ngại động tới chuyện tình cảm mà thôi. Nếu có thể tạo điều kiện cho hai người gặp mặt nhau nhiều hơn, biết đâu bọn họ lại cảm mến nhau thì sao.”
“Ông cũng biết đấy, Eritu là Dẫn đường cấp D. Thật ra muốn chuốt lại Lực tinh thần cho anh con thì như thế là đủ rồi. Ông có thể chờ qua hết kỳ huấn luyện ban đầu, sau đó kiếm cớ mời cậu ấy tới nhà làm khai thông cho anh Hai, con tin là Eritu sẽ không từ chối đâu.”
Anmi lúc nào cũng dễ dàng nắm bắt được tâm tư của ông Solerad, quả nhiên, cậu này lại gãi đúng chỗ ngứa của ông rồi. Nghe hắn nói xong, mặt ông mới thả lỏng hơn một chút: “Cũng phải, Inlay đã lâu không được khai thông tinh thần, nếu có Eritu giúp đỡ, không chừng bệnh sẽ khỏi nhanh hơn.”
Anmi nghe vậy, hai hàng mi rũ xuống; hắn im lặng không nói, mặt ngoài nhìn ngoan ngoãn những thật ra đang cười thầm trong bụng.
Bình phục? Ai? Inlay á?
Dựa vào Eritu, một Dẫn đường cấp D?
Ông nội đúng là già quá lú lẫn rồi, sao lại có thể tồn tại một ý nghĩ hão huyền như thế chứ? Bao nhiêu Dẫn đường cấp S còn không chữa nỗi khuyết tật tinh thần, một Dẫn đường cấp D thì làm được trò trống gì đây?
Tàn phế phải cho ra tàn phế, phối với cấp D thì còn gì xứng hơn...