“Không sợ tôi gϊếŧ cậu à?”
Inlay lạnh lùng nhìn chằm chằm đường viền hàm dưới của Eritu, đôi mắt màu xám tro đẹp như dòng sông Ngân nhưng lại khiến người ta liên tưởng đến đầm hồ tĩnh mịch, kiểu đầm lầy mục rữa, nước đọng đen kịt, như thể anh đã từng đi qua nơi đó, cũng từng thừa sống thiếu chết mới bò được ra ngoài.
Bàn tay anh vuốt lên cổ Eritu, giọng lạnh lẽo hăm dọa, thầm thì đầy ám chỉ.
“Tôi đã gϊếŧ rất nhiều kẻ mắt mọc trên đầu như cậu đấy.”
Từ nhỏ đến lớn, kỹ thuật chiến đấu mà Inlay được học đều dùng để gϊếŧ người, dù bây giờ đẳng cấp đã tuột xuống, chân tàn không thể đứng lên thì đôi tay anh vẫn có thể nhanh chóng tiễn một kẻ đứng gần mình lên đường ngay tắp lự. Lúc trước những bác sĩ khai thông tới nhà đều bị anh dọa như thế, ai cũng ù té chạy tụt quần.
Eritu không hề sợ hãi, giọng cậu thấp trầm đầy nghiền ngẫm, khiến trái tim người nghe hoảng loạn vô cớ mãi không thôi: “Thiếu tướng Inlay, anh có tin không? Rằng đôi khi vận mệnh ngược đời lắm.”
Ví dụ như, Inlay của bây giờ làm sao mà ngờ được, thanh niên đang đứng trước mặt đã từng là bạn đời của anh, rồi cũng chính cậu tự tay ruồng bỏ anh, còn anh thì vì cứu cậu mà bị em ruột mình gϊếŧ chết.
Cuộc sống vô thường như vậy đấy.
Inlay nghe xong cũng sửng sốt một giây, anh không hiểu hàm ý của câu này. Eritu không hỏi thêm gì nữa, cậu cúi người đặt gọn anh vào chiếc xe lăn, sau đó đẩy vào hành lang cho đỡ mưa.
Ban nãy đầu gối của Inlay bị đập vào bậc thềm, tuy đã ngừng chảy máu nhưng trông vết thương vẫn rất đáng sợ. Eritu thấy vậy thì nghiêng người ngồi xuống muốn xem chân cho anh, nhưng Inlay lại nhanh chóng rụt ra sau, nhăn mày nói nhỏ: “Vết thương ngoài da thôi.”
Eritu khựng lại, sau đó rút tay về: “Thế thì anh nhớ phải xử lý vết thương, không khéo sẽ bị nhiễm trùng.”
Nói xong cậu đứng dậy, âm thầm liếc mắt nhìn chậu linh lan trắng đã bị nước mưa đánh tơi tả, sau đó cậu cởϊ áσ khoác ra, giũ nhẹ cho văng hết nước, cuối cùng phủ mặt trong ấm áp khô ráo lên đùi cho Inlay, che đi vết bùn dính bẩn trên quần anh.
“Đi nào, em đưa anh về, ngoài này lạnh quá.”
Chẳng biết có phải vì hành động của chàng trai này quá chu đáo hay không mà Inlay chỉ cúi mắt nhìn chiếc áo khoác đang nằm trên đùi mình chứ không từ chối cậu, im lặng mặc cho cậu đẩy mình về phòng khách.
Anmi hiển nhiên không ngờ Eritu chỉ đi dạo một vòng mà cũng có thể gặp được Inlay, hơn nữa nhìn hai người ướt nhẹp thế kia, chắc chắn là có vấn đề. Thấy Eritu đẩy Inlay vào nhà, hắn không khỏi kinh ngạc bước tới hỏi dò: “Anh, Eritu, sao hai người lại đi chung với nhau?”
Inlay không nói không rằng, chỉ điều khiển xe lăn đi vào thang máy ở bên cạnh, thái độ vẫn dửng dưng như trước: “Tôi lên lầu thay đồ.”
Không biết câu này là anh nói với ai.
Eritu vừa nhìn theo bóng anh đang khuất dần vừa từ từ cởi cúc áo ở cổ tay ra, sau đó xắn tay áo lên đến khuỷu tay; đồ ướt dính lên người thật sự rất khó chịu. Lúc này, Anmi mới phát hiện hình như áo khoác của Eritu đang nằm trên người Inlay, hắn do dự hỏi cậu: “Eritu, áo khoác em đâu rồi?”
Eritu chỉ cười cười, không trả lời thẳng: “Đã đưa cho người cần nó rồi.”
Không ai biết trong nửa tiếng ngắn ngủi kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng không cần dùng não cũng biết hành vi cho mượn áo khoác nghe mập mờ đến khó tả.
Tình huống này vốn đúng ý Anmi, nhưng không biết vì sao, nhìn nụ cười thoáng qua nơi đáy mắt khi Eritu nói những lời này, lòng hắn lại râm ran khó chịu. Hắn gượng cười nói: “Anh tôi trước giờ có hơi xấu tính, chắc ảnh không làm gì khiến em khó chịu quá chứ?”
Eritu thản nhiên cụp mắt, giả vờ không hiểu những lời đâm chọc của người này: “Anh không thấy đanh đá một chút mới đáng yêu à?”
Lần này thì Anmi hết cười nổi.
Từ nhỏ hắn đã bị đè bẹp dưới năng lực cấp SS mà trời phú cho anh mình, bất kể đối kháng cận chiến hay chỉ huy chiến trường, hắn có lắp mô tơ cũng không đuổi kịp thành tích của Inlay. Khó khăn lắm mới thăng cấp thành Lính gác cấp S, hơn nữa Inlay còn bị thương rớt cấp thành một kẻ bỏ đi, vì sao vẫn còn nhiều người thích Inlay như thế?
Ông nội thích, Eritu hôm nay vừa gặp mặt lần đầu cũng thích.
Anmi chậm rãi thở dài, cố giữ trên môi một nụ cười giả tạo: “Đương nhiên là đanh đá một chút mới đáng yêu, xem ra em rất vui vẻ khi ở chung với anh trai tôi, không như tôi, suốt ngày chỉ biết huấn luyện, chẳng biết cách giao thiệp với người ta.”
Nói xong thì cúi đầu, ra chiều ủ rũ lắm.
Eritu nhìn Anmi đầy hứng thú, cậu chỉ liếc một cái là biết ngay hắn tính làm trò mèo gì. Đôi mày hơi cau nhẹ, cậu hỏi hắn: “Thiếu tướng Anmi, sao anh biết là mình không giỏi giao tiếp chứ, nhỡ đâu tôi thấy ở chung với anh vui vẻ hơn thì sao?”
Anmi nghe vậy lập tức kinh ngạc ngẩng đầu lên, mắt lập lòe mừng rỡ: “Thật không?”
Đương nhiên là không...
Ánh mắt Eritu tĩnh như mặt hồ sâu, đáy mắt lướt qua một nụ cười rất khẽ: “Một Thiếu tướng thông minh thì không nên hỏi người khác câu thiếu muối như thế.”
Nói xong cậu liếc xuống nhìn đồng hồ: “Cũng trễ rồi, tôi nên về thôi, nếu không sẽ bị ghi sổ vì về trễ mất. Tướng quân Solerad chắc còn bận nhiều việc, tôi không quấy rầy ông, anh xin lỗi ông giùm tôi nhé.”
Anmi ngập ngừng nói: “Hay tôi đưa em về, ông mà biết tôi để em đi như thế thì thể nào cũng mắng.”
Eritu nhẹ nhàng từ chối: “Tôi đã hẹn tài xế rồi. Lần sau nếu còn cơ hội tới làm khách, có lẽ tôi sẽ mặt dày xin đi nhờ xe, lúc đó Thiếu tướng Anmi đừng chê đấy.”
Anmi bị cậu chọc cười, nhấn mạnh nói: “Được, tôi chờ em tới làm khách tiếp.”
Khi Inlay thay quần áo xong, điều khiển xe lăn ra khỏi phòng thì nhìn thấy cảnh hai người bọn họ đang chuyện trò vui vẻ. Nghe Eritu nói có lẽ cậu sẽ vui hơn khi ở bên Anmi, cả người Inlay khựng lại, sau đó từ từ thả lỏng dựa vào thành ghế, hàng mi dài đổ bóng, không biết lại đang nghĩ ngợi gì.
Trên đầu gối anh là một chiếc áo khoác màu đen.
Nó vốn làm bằng chất liệu chống nước, giờ sờ lên đã không còn ẩm nữa, nhìn là biết có người đã cẩn thận dùng khăn lau chùi sạch sẽ. Chiếc áo được gấp gọn gàng vuông vắn, không có một nếp nhăn.
Hai năm không đủ để xóa nhòa dấu ấn người lính đã in hằn trong anh, nhưng quá đủ để mài hỏng một viên ngọc sáng long lanh hoàn mỹ, giờ khi nó đã lởm chởm những góc cạnh xấu xí, lấy gì để sánh được với Anmi như mặt trời sớm mai đây.
“Ha...”
Môi Inlay bật ra một tiếng cười nhạt nhẽo, vẻ mặt anh hững hờ tự giễu, không biết cười người khác hay đang cười chính mình. Anh không nhìn nữa, cũng bỏ luôn ý định sẽ xuống lầu, chuẩn bị điều khiển xe lăn trở về phòng. Vừa quay người đi, anh chợt nghe thấy tiếng chàng trai kia đẩy cửa kèm một câu dặn dò với giọng đầy ấm áp: “À phải rồi, đầu gối của Thiếu tướng Inlay bị thương, xin hãy nhắc anh ấy xử lý vết thương nhé.”
Inlay nghe vậy, động tác dừng lại, nhướng đầu lên nhìn xuống phía dưới lầu, lúc này Eritu đã đứng ở cửa. Không biết vô tình hay cố ý, cậu ngước mắt nhìn về phía anh, đầu gật nhẹ, ánh mắt thân quen như cả hai đã biết nhau từ lâu.
“...”
Khi Eritu rời khỏi, mưa bên ngoài đã ngớt, tài xế đang chờ cậu ở cửa. Cậu mở cửa bước lên ngồi ở ghế sau xe. Bất kể ở đâu hay khi nào, Eritu vẫn luôn lịch lãm và lễ phép như thế: “Đến Học viện Quân sự Hoàng gia Thánh Richie, cảm ơn.”
Tài xế không hỏi nhiều, trực tiếp cho xe chạy.
Gần đây thời tiết xấu, ngày nào cũng âm u kèm giông lốc, bởi vậy dân chúng ra ngoài ít dùng phi thuyền cá nhân hắn, phần lớn lựa chọn lái ô tô, cũng vì thế mà đường hơi kẹt.
Trong lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, một con rắn đen yên lặng xuất hiện ở ghế sau. Nó dùng đôi mắt đỏ thắm nhìn Eritu đăm đăm, hỏi cậu đầy ẩn ý: [Ký chủ yêu dấu, cậu có còn nhớ đối tượng nhiệm vụ của mình là ai không đấy?]
Eritu liếc nhìn tài xế ở đằng trước, thấy ông ta không có phản ứng gì, trông như hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại giữa cậu và nó mới nhướng mày trả lời: “Nhớ chứ, mục tiêu của tôi là Anmi.”
Rắn đen nhắc nhẹ: [Nhưng hôm nay, hình như cậu chỉ lo tán Inlay thì phải.]
Eritu: “Không, bạn tôi hiểu lầm rồi, tôi chỉ khá thích giúp đỡ người khác thôi.”
Rắn đen rất tự tin: [Không, cậu đang tán hắn.]
Eritu không thấy mình sai ở chỗ nào, cậu dựa lưng vào chỗ ngồi, cười mỉm hỏi lại: “Đúng, vậy thì sao?”
Rắn đen tức giận vụt đuôi một cái: [Cậu phải tán tỉnh Anmi chứ! Là Anmi chứ!]
Eritu lười biếng an ủi: “Samael, cần gì phải tức giận như thế. Tôi đã hứa thì chắc chắn sẽ giúp bạn tôi có được sự đau khổ của Anmi, chỉ là chưa tới lúc mà thôi.”
Rắn đen nghiến răng: [Nhưng cậu cứ tán Inlay như thế sẽ ảnh hưởng tới tiến độ nhiệm vụ!]
Eritu nhún vai: “Không sao, tôi tán luôn cả hai được mà, ảnh hưởng gì tới tiến độ nhiệm vụ chứ.”
Rắn đen: [???!]