Chương 55.2: Hẹn hò giấu mặt

Solerad là người quyền cao chức trọng, hôm nay phải tranh thủ thời gian lắm mới có thể đích thân tiếp đãi cậu một bữa cơm, không bao lâu ông đã lại về phòng, vùi đầu vào công việc, trước khi đi ông còn dặn dò Anmi nhớ đưa Eritu đi thăm thú quanh nhà.

Anmi bây giờ đang rất là mâu thuẫn. Một mặt, hắn không muốn quá thân thiết với Eritu, tránh làm ảnh hưởng đến kế hoạch sau này; mặt khác, hắn lại không chống đỡ nổi trước một người trừ đẳng cấp quá tệ ra, còn lại ngoại hình hay cách nói năng đều không chê vào đâu được.

Anmi hơi im lặng vì đang còn mải suy nghĩ viển vông, đến mức không hề nhận ra hướng đi dạo của hai người đã dần bị Eritu nắm giữ, cứ thế bước lên hành lang của vườn hoa từ bao giờ.

Bên ngoài mưa rơi rả rích, đập tả tơi những cánh hoa thơm ngào ngạt trong vườn, nước cuộn thành dòng, tụ thành vũng rồi im hơi thấm xuống lòng đất sâu, chỉ có những tán cây cao lớn đong đưa cành lá đón chào mưa gió.

Eritu thấy thế, bước chân dần chậm lại. Cậu đứng dưới hành lang không biết nghĩ ngợi gì, mưa theo mái hiên giọt xuống văng tung tóe, ngấm thành một vệt ướt tối màu trên ống quần đen của cậu. Chợt, Eritu lên tiếng hỏi: “Thiếu tướng Anmi, tôi có thể ở đây ngắm mưa một mình không?”

Anmi nghe vậy mới hoàn hồn, kinh ngạc nhìn về phía Eritu: “Em không cần tôi đi cùng à?”

Nói thật, tuy hắn không muốn kết thông gia với nhà Murrow, nhưng dẫn một người đẹp bẻ gãy mọi giới tính thế này đi dạo ngắm hoa thì hắn rất sẵn lòng.

Eritu lắc đầu cười nhẹ: “Tôi thích ngắm cảnh trời mưa nên muốn ngồi lại nơi này thêm chút nữa. Có lẽ Thiếu tướng đây còn có việc cần làm, hay tôi ngồi chán rồi qua tìm anh, thế được không?”

Trông Anmi nhàn nhã như thế, chắc giờ vẫn chưa hay tin "Hư vô" đã lạc mất, lỡ như lát nữa có điện thoại gọi tới, không chừng hắn sẽ tức phát điên phát khùng luôn, tâm trạng đâu mà đi dạo vườn hoa nữa?

Eritu cảm thấy mình sao mà biết ý biết tứ quá cơ.

Anmi thì lại tiếc không nỡ đi, nhướng mày nửa đùa nửa thật hỏi: “Nghe như có người dùng tôi xong thì vứt đi thế nhỉ?”

Nụ cười vẫn nguyên vẹn trên môi Eritu, cậu đè giọng ra vẻ tội nghiệp: “Thế thì xin Thiếu tướng hãy giơ cao đánh khẽ, đừng nói Tướng quân Solerad biết tôi đã làm chuyện "quá đáng" như vậy nha.”

Anmi phì cười: “Được rồi, em cứ ở đây dạo đi, có gì cần thì ra phòng khách tìm tôi.”

Hắn đúng là có chuyện cần làm thật, nói xong thì không chần chờ quay người về sảnh chính.

Eritu hoàn toàn dửng dưng trước sự rời đi của Anmi, thậm chí cậu còn không thèm quay đầu nhìn một cái. Bước chân cậu đều đều đi dọc theo hành lang, ngắm nhìn nơi mà kiếp trước đã qua lại bao lần, sau đó bất chợt dừng ở một khúc cua...

Người ngồi đó, bóng dáng quen thuộc quá.

Không biết Inlay đã ngồi đó lâu chưa, trên người anh chỉ mặc một lớp áo sơ mi mỏng tang, mưa theo gió tạt vào dưới mái hiên làm vai anh ướt đẫm. Còn anh, anh thì như chẳng cảm giác được hơi lạnh đang nhào tới, cô đơn lẻ bóng ngồi ở cạnh bậc thang, lẳng lặng chờ đến lúc tiệc tàn để được quay về căn phòng yên tĩnh và tối tăm của mình.

Eritu nhìn anh thất thần, vô thức mân mê ngón tay út...

Nơi đó có một chiếc nhẫn nam, là cậu đặt người ta làm cho sau khi vừa sống lại. Nhẫn làm bằng bạc, xung quanh là một dải kim cương nhỏ xíu, thiết kế đơn giản nhưng lấp lánh tinh xảo làm ngón tay thon dài xương xương trông càng thêm nổi bật, tựa như đeo lên ấy cả một dải Ngân Hà.

Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, thật ra đó là "hai chiếc" nhẫn bạc nhỏ hợp thành, chỉ vì nhỏ quá nên lúc đeo chồng lên thì dễ bị nhầm làm một.

Gió lùa hun hút, trời càng ngày càng lạnh.

Eritu bỗng nhiên nếm được vị tanh như rỉ sắt, cảm giác chính miệng cắn đứt lìa ngón tay của anh vẫn còn lưu lại trên đầu lưỡi, nhưng nó chẳng thể khiến một kẻ khát máu trời sinh như cậu thấy hưng phấn, ngược lại lòng càng thêm sầu muộn, sầu như chính khung trời âm u ẩm ướt ngoài kia vậy.

Cậu chần chờ do dự, không biết phải làm sao để tiến lên, không biết dùng cách nào để gặp lại.

Inlay lặng thinh ngắm nhìn chậu linh lan trắng ở cách đó không xa, nhìn nó bị cơn mưa như thác đẩy lăn xuống đất, cành lá oằn mình, không còn vẻ tốt tươi rạng rỡ như lúc anh tự tay chăm bón nữa.

Có lẽ chưa hết đêm nay, chậu hoa ấy sẽ hư thối héo rũ vì úng nước.

“...”

Qua một lúc, Inlay mới có hành động; anh động đậy những ngón tay cừng đờ vì buốt lạnh, định điều khiển xe lăn đi qua bế chậu linh lan ấy về phòng. Nhưng, khóe mắt chợt bắt được hình ảnh có ai đó đi tới sau lưng mình, ánh mắt anh sầm xuống, đầu ngón tay trượt nhẹ, không biết động phải chỗ nào, xe lăn đang xuống bậc cấp thì bị nghiêng một cái, đổ ập xuống đè anh ở bên dưới.

“ẦM!”

Bởi vì khoảng cách xa và tiếng mưa làm nhiễu, người trong phòng khách không ai chú ý đến nơi này.

Inlay chỉ thấy đùi mình nhói lên một cái, đau điếng; mặt anh trắng không còn giọt máu, răng nghiến chặt phát ra một tiếng rên ngắn. Anh gắng gượng chống nửa người dậy, xem chừng là muốn đẩy xe lăn ra nhưng vì tư thế mà không cách nào dùng lực.

Đúng lúc này, một bóng người màu đen lao vào trong màn mưa, xách ngay chiếc xe lăn ra khỏi người anh và ném sang bên cạnh, tay che hờ lên đầu gối bị bậc cấp dập chảy máu, thì thầm lo lắng hỏi: “Sao rồi, anh có sao không?”

Mưa rơi tầm tã, thoắt cái đã xối đẫm cả hai người.

Inlay nghe tiếng thì ngẩng đầu lên theo phản xạ. Lúc này, đập vào mắt anh là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, đôi mắt màu lam như biển cả huyền bí, sâu thẳm dụ dỗ người ta muốn chìm sâu khám phá; mái tóc ướt nhẹp cũng không thể ảnh hưởng đến khuôn mặt tuấn tú điển trai kia, ngược lại làm anh thấy người trước mắt trông thân quen đến lạ.

Eritu không ngờ mình mới ngẩn ra một lúc mà Inlay đã té rồi, thấy anh không nói gì, cậu nhẹ nhàng hỏi lại lần nữa: “Có phải đυ.ng tới xương rồi không?”

“...”

Lập tức, Inlay nhận ra cậu không phải Anmi, cũng đoán được người xa lạ trước mặt rất có thể là vị khách hôm nay của ông nội. Anh vô thức cau mày, hất mặt muốn tránh tay Eritu, nước mưa lướt qua khuôn mặt lạnh lùng bệnh tật, cánh môi anh mím chặt, giọng khàn khàn đáp lại: “Không phải.”

Nói xong, anh làm lơ cánh tay nâng đỡ của cậu, muốn tự mình gượng dậy ngồi về lại xe lăn. Bản tính cao ngạo và chút tôn nghiêm nhỏ nhoi còn sót lại không cho phép anh chật vật như thế trước mặt một người lạ.

Nhưng anh càng vội thì càng cuống, càng cuống thì càng hỏng, cuối cùng chẳng những không thể ngồi dậy được mà còn bị té thêm lần nữa vì đôi chân yếu ớt, cơn đau lần hai khiến khuôn mặt vốn đã trắng toát trông càng thêm bợt bạt.

Eritu ở bên nhìn chằm chằm cảnh này, có một khoảnh khắc, cậu tưởng như thời gian đang chảy ngược, Inlay cứng đầu khô khan của kiếp trước lại lần nữa trở về trước mặt mình.

Anh bé này lúc nào cũng thế, thà tự lết đôi chân tàn tật đó chứ không chịu hạ cái đầu cao ngạo kia xuống nhờ người ta đỡ mình lên, đúng là...

Dễ ghét.

Nhưng mà đáng ghét thật sao?

Cái đó thì hình như là không...

Eritu vuốt ve chiếc nhẫn lành lạnh trên ngón út tay mình, không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Một lúc sau, cậu lại trở về là con người nho nhã lễ phép ấm áp hiền lành, chân bước nhanh lên trước, cúi người bế bổng Inlay từ dưới đất lên.

Rõ ràng anh cũng là đàn ông trưởng thành, nhưng ốm đau giày vò khiến cơ thể này nhẹ bẫng như không.

Eritu dùng chân khều chiếc xe lăn đã trượt xa về lại, sau đó cúi đầu nhìn Inlay, nụ cười láy lên trong đôi mắt màu trời. Cậu hỏi, nửa thật nửa trêu: “Bỏ đi khi người khác cần giúp đỡ thì trái với phong cách quý ông của em lắm, Thiếu tướng Inlay, giờ muốn ngồi xe lăn hay muốn em bế về, chọn một đi nào.”

Nói đoạn, cậu dừng lại, tràn đầy hứng thú hỏi: “Hay là anh có đam mê khó nói, thích bò qua bò lại trước mặt người lạ hơn?”