Một thanh niên điển trai xuất hiện trên màn hình giao tiếp của chuông cửa từ bao giờ, dù bên ngoài đang mưa, màn trời u ám khiến mọi sắc màu đều trở nên ảm đạm, thì cũng chẳng thể nào che nổi được sự rực rỡ đến đứng tim khi đôi mắt màu lam kia đột nhiên nhìn thẳng vào camera.
Tựa như mặt biển trong veo xanh thẳm, thanh tao mà cao quý, hoàn toàn không giống tưởng tượng của hắn về một gã nhà quê tới từ hành tinh cấp thấp.
Anmi ngây người một lúc mới sực nhớ ra vội vàng đi mở cửa, chuyện này quá đột ngột làm hắn tự nhiên quên mất không biết phải nói gì, mấy giây sau mới lắp bắp hỏi: “Em là... Em là Eritu, cháu của ông Murrow đúng không? Xin lỗi, nãy định ra cửa đón em mà ai ngờ có việc nên để em phải đợi.”
Eritu nhìn khuôn mặt vẫn còn nét ngây ngô của Anmi, không biết sao lại đột nhiên nhớ đến cảnh hắn bị mình vặn gãy cổ, lòng chợt thấy thú vị. Cậu mỉm cười, không có ý vạch trần lời nói dối của Anmi mà chỉ từ tốn đáp lại, êm tai đến mức khiến người nghe phải thổn thức quả là người đẹp, đến giọng cũng đẹp nữa: “Không sao, anh đừng khách khí quá. Là tôi cuối tuần mà còn đường đột quấy rầy cả gia đình, chắc anh đây là Thiếu tướng Anmi đúng không?”
Anmi tỉnh hồn, giọng cũng bình tĩnh lại: “Cứ gọi tôi Anmi là được, mời vào trong.”
“Cảm ơn.”
Eritu nói xong thì đặt chiếc ô màu đen ở bên ngoài, sau đó mang quà đi vào nhà. Mái tóc đen óng của cậu thấm hơi nước, lặng lẽ xòa xuống một lọn mảnh, gợi lên nét đẹp rất buông lơi. Anmi thấy thế, ánh mắt sâu thẳm, không khỏi tiếc thầm trong bụng.
Đẹp trai như thế mà lại là Dẫn đường cấp D, nếu là cấp A thì không chừng hắn đã nhắm mắt yêu luôn rồi...
Ý nghĩ này chỉ lóe lên một cái rồi biến mất không để lại vết tích. Từ một góc độ nào đó, Anmi và Eritu có đôi chút giống nhau, đều đặt lợi ích lên hàng đầu, nhan sắc chưa bao giờ là vũ khí để mê hoặc bọn họ từ bỏ sự nghiệp tương lai.
Cũng lúc này, Solerad nói chuyện điện thoại xong, bước chân ra khỏi phòng làm việc. Thấy một chàng trai lạ lẫm mặc vest đi giày da, ông lập tức đoán ra ngay cậu là ai, đồng thời không khỏi kinh ngạc vì một người thô tháp như Murrow lại nuôi ra được đứa cháu trai đẹp đẽ xuất sắc tới như vậy. Nụ cười hiếm hoi nở rộ trên khuôn mặt nghiêm nghị ít nói cười, ông đi tới hiền lành hỏi thăm: “Con là Eritu hả?”
Thấy ông Solerad, Eritu mỉm cười, đầu gật nhẹ, nhuần nhuyễn thể hiện sự cung kính và lễ độ của một đứa cháu ngoan: “Dạ phải, hy vọng Tướng quân không chê con tự tiện tới quấy rầy. Ông Murrow của con ở Sao Donas lúc nào cũng nhớ ông, đây là quà ông nội con gửi ạ.”
Nói xong, cậu đưa hộp quà ra; Bên trong không phải là đồ cổ quý giá, cũng không phải châu báu bạc vàng, mà nó là khẩu súng lục Solerad từng sử dụng. Đây là phần thưởng của ván cược giữa ông và Murrow, hai người thách nhau xem ai hạ được nhiều thú hành tinh hơn, kết quả ông sơ ý thua mất khẩu súng, tức quá ba đêm không ngủ được.
Món quà này tặng thẳng vào lòng Solerad, đáng giá hơn hết thảy những thứ đắt tiền ở ngoài kia; Ông cúi đầu vuốt ve thân súng được bảo dưỡng kỹ càng, nhớ nhung và hoài niệm hiện lên trong đôi mắt đã không còn tinh nhanh như trước nữa, không biết là nhớ lại những năm tháng phi thường, hay là nghĩ về những người đồng đội đã mất hoặc không còn lành lặn: “Cái lão Murrow này, cuối cùng cũng chịu trả súng lại cho mình. Không ngờ ông già gân to con thô lỗ kia lại có đứa cháu nho nhã lễ độ như thế. Ở đây không phải quân đội, không cần gọi ông là Tướng quân, cứ gọi là ông nội như đám Anmi là được.”
Nhìn là biết Solerad rất ưng bụng đứa cháu trai của ông bạn cũ, liên tục vỗ vai cậu chuyện trò. Sau lại, lúc ngồi vào bàn ăn, ông còn cố ý bảo cậu ngồi ở bên phải mình, lo lắng hỏi thăm sợ cậu không quen được với cuộc sống trong quân ngũ.
Mỗi câu hỏi, Eritu đều trả lời nghiêm túc không một chút nề hà: “Cảm ơn ông nội đã quan tâm, sinh hoạt trong quân đội rất tốt, đồng đội thì chan hòa, chắc chắn con sẽ có ba năm vui vẻ khó quên.”
Solerad nghe vậy thì âm thầm gật đầu. Nếu Eritu gặp khó khăn, ông không ngại ra tay giúp đỡ, nhưng ai mà không quý một chàng trai trẻ không sợ khó ngại khổ cơ chứ: “Thật ra hết ba năm con cũng đừng đi vội, nếu kết quả thi tốt, có thể con sẽ được điều phối ở lại Đế tinh làm việc. Đến lúc đó, ông giúp con mua căn nhà ở ngay bên cạnh, con đón ông nội với anh con lên đây luôn. Thế đi cho đông vui náo nhiệt, Sao Donas vừa xa vừa nguy hiểm, không thích hợp để định cư lâu dài.”
Một Dẫn đường cấp D thì làm gì có tương lai cơ chứ. Nếu không có gì bất ngờ, sau khi tốt nghiệp cậu sẽ bị điều đến những hành tinh khác, muốn ở lại Đế tinh làm việc thật khó như lên trời.
Anmi vừa nghe đã hiểu ngay ẩn ý đằng sau câu nói đó, ông nội hắn vẫn chưa từ bỏ ý định kết thông gia, thậm chí ông còn muốn phá lệ giúp Eritu có một công việc tốt ở Đế tinh nữa chứ. Thế là, hắn càng hạ quyết tâm nhất định phải mai mối cậu với Inlay cho bằng được, đều là kết thông gia, lý nào cứ phải là hắn và Fuans, đúng không?
“Ông nội,” Anmi đột nhiên lên tiếng, “Anh con vẫn chưa xuống, hay con lên gọi anh xuống ăn với mình ông nhé?”
Hắn đang hỏi ý ông, chỉ cần ông mở miệng thì Inlay có không muốn ra ngoài cũng phải nể mặt ông mình.
Chắc là ấn tượng của ông về Eritu quá tốt, thế nên Solerad chỉ suy nghĩ một giây đã gật đầu đồng ý, bởi ông cũng muốn hai đứa trẻ này tiếp xúc với nhau nhiều một chút: “Ừ, con lên gọi anh xuống đi.”
Anmi nghe vậy, mặt mày giãn ra, vội vã đi lên lầu. Solerad thấy ánh mắt đầy dấu hỏi của Eritu thì chủ động giải thích: “Lúc trước anh Inlay đi chiến đấu bị thương, giờ chân cẳng bất tiện nên cũng ít ra khỏi phòng, bình thường ăn cơm toàn là giúp việc bưng lên cho anh.”
Nói đoạn, ông dừng lại một chút rồi giải thích thêm như sợ là Eritu sẽ để ý: “Nhìn anh hơi lạnh lùng thôi chứ ấm áp tốt bụng lắm đấy.”
Eritu tủm tỉm cười, ngón tay dài gõ nhẹ lên tách trà nền đen viền vàng đang bốc hơi nóng hổi, bộ dạng khiến người ta khó mà nhìn thấu cậu đang thực sự nghĩ cái gì: “Con cũng từng nghe rất nhiều sự tích về Thiếu tướng Inlay, thật lòng kính nể ảnh vô cùng, mong là cơ thể anh ấy sẽ sớm ngày bình phục.”
Toan tính của Anmi, Solerad có lẽ không hiểu chứ làm sao qua mắt được Eritu; cậu liếc nhìn vị trí ngồi đã trống, cụp mắt nhấp một ngụm trà, nghĩ bụng khả năng là Inlay sẽ không xuống.
Cái người lập dị tới mức cả ánh nắng cũng không muốn chạm vào, làm gì có chuyện chịu đi gặp một người lạ được chứ?
Quả nhiên Anmi vừa lên lầu một lúc đã đi xuống với khuôn mặt khó nói, nghe Solerad hỏi, hắn chỉ có thể lúng túng trả lời: “Ông nội, anh Hai không ở trong phòng, nãy con đẩy cửa vào thì chẳng thấy ai cả.”
Solerad cau mày, từ từ dựa lưng vào ghế, biết là Inlay cố ý tránh mặt: “Thôi, ngồi xuống ăn tiếp đi.”
Một quãng trầm ngắn ngủi không ảnh hưởng nhiều đến không khí trên bàn ăn, dù chỉ có ba người, bữa ăn vẫn kết thúc vui vẻ, chủ khách no say. Sau bữa ăn, Eritu chủ động xin phép ra về, ai ngờ Solerad thấy mưa ngoài trời càng ngày càng lớn thì lên tiếng giữ lại: “Mưa vẫn chưa tạnh, hay hôm nay con ở lại một đêm đi.”
Eritu áy náy trả lời: “Con xin lỗi, nhưng trong thời gian huấn luyện, lính mới không được qua đêm ở bên ngoài.”
Solerad vỗ đầu một cái: “Ôi già rồi, cả nội quy cũng quên mất, thế con ở lại thêm một lúc nữa đi, mưa nhỏ ông bảo tài xế chở con về. Eritu, con cứ xem đây như ở nhà, không có gì phải vội hết.”
Ông đã nói đến vậy mà Eritu còn từ chối thì khó xử cho cả hai, cho nên cậu đành mỉm cười đồng ý: “Thế thì con nghe ông vậy, ở chơi thêm lát nữa rồi về.”